Lão Gia Có Hỉ

Lão Gia Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325732

Bình chọn: 7.5.00/10/573 lượt.

?” Hắn hôn lên lưng ta, hai tay xuyên qua nách ta đến trước ngực xoa nắn, cười không thành tiếng ”Nếu nàng đã đến đây rồi thì không cần chọn nữa. Đúng lúc ở chỗ ta có mấy bản Đông cung đồ rất hay, hai ta cứ thử hết từng mẫu là được rồi”. Trời ạ, mau cứu ta a…

Sau đó, dâm danh của Đào Nhị bắt đầu lan truyền trong quân. Đánh chết ta cũng tuyệt đối không nhận là do mình đã gây họa.

Sư phó ngủ đêm lại trong Thái Học phủ, Yến Ngũ cũng đi theo chung với hắn, Kiều Tứ mắc ôm hài tử, Đường Tam đang tắm, ta rút kinh nghiệm xương máu, hiên ngang lẫm liệt nói với thị vệ giữ cửa: “Trẫm muốn xuất cung, các ngươi ai dám ngăn cản chứ!” .

Thị vệ hai bên tả hữu liếc nhau, khô khan nói: “Vệ Úy đại nhân, Tổng Quản đại nhân có lệnh, nếu không có lệnh bài của hai vị đại nhân, bệ hạ không được tùy ý ra khỏi cung.”

Ta ôm ngực, thối lui liền ba bước, lệ nóng doanh tròng, bi phẫn gần chết: “Nương nó, ai mới là hoàng đế vậy hả?! Trẫm muốn xuất cung mà phải có lệnh bài của hai người bọn họ!”.

Thị vệ hai bên tả hữu bất đắc dĩ nhún vai. “Bệ hạ, đều là vì lo cho long thể của ngài thôi, mời trở về đi.”

Ta nghiến răng nghiến lợi, không cúi đầu trước thế lực hung tàn. “Trẫm cứ muốn ra cung đó thì làm sao, các ngươi ai dám tố cáo trẫm, trẫm tru di thập tộc người đó!”

Dứt lời, ta hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang vượt qua cánh cửa thứ nhất.

Sau lưng truyền lại một giọng nam lãnh đạm.

“Ai muốn xuất cung?”

Chân cẳng ta nhất thời run rẩy, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, may là phản ứng kịp thời thắng lại đúng lúc, quay đầu nhìn về phía người vừa lên tiếng, nhất thời lỗ mũi nóng lên.

Đường Tư vừa mới tắm xong, chiếc áo choàng tắm trắng toát rộng thùng thình vắt trên vai, mái tóc đen nhánh ẩm ướt xõa phân nửa, dây lưng buộc tùy tiện bên hông lỏng lẻo khiến cảnh xuân lộ ra quá nửa, thắt lưng tinh tráng, hai chân thon dài, làn da trắng nõn bị hơi nước nóng xông trở nên hồng nhạt…

Ta khẽ khụt khịt mũi, cười gượng nói: “Tam nhi a, ban đêm gió lớn, mới tắm xong không nên mang chim ra ngoài dạo nơi tĩnh mịch…”

Trên đầu đã bị trúng thứ gì đó, thủ pháp ám khí của Đường Tư càng ngày càng xuất thần nhập hóa, đều là do dùng ta làm bia để luyện ra…

Người này a, nhìn qua đúng là một cành hoa Lê thắng Hải Đường, đáng tiếc tính tình không được tốt lắm.

Hoa Lê bảo: “Lăn lại đây cho lão tử!”

Vì thế ta xám xịt theo sát phía sau hắn vào tẩm cung, nghĩ cũng đừng nghĩ đến chuyện đi ra ngoài.

“Nàng muốn ra cung?” Đứng thẳng người, Đường Tư nhéo tai ta, lên cao giọng hỏi, đuôi lông mày xếch lên, sợ là ta vô ý trả lời sai sẽ lập tức đổ máu tại chỗ.

Nhanh trí như ta, tất nhiên sẽ không để loại chuyện này phát sinh đến mức đó.

Ta nuốt nước bọt, chính khí lẫm liệt nói: “Ta nói là muốn đi ngoài! Đi ngoài…chàng có hiểu không?! Đại tiện đó!”

Đường Tư hơi sửng sốt.

Ta u buồn vịn tường thở dài: “Đường đường là hoàng đế hô lên một tiếng khiến người người đau trứng nhức cúc, thế mà đi đại tiện còn phải xin lệnh bài, hay ta thoái vị cho rồi, để Đậu Đậu đau trứng nhức cúc vậy…”

Đường Tư biết tỏng là ta xỏ lá nhưng nói không lại ta, vẻ mặt hắn ấm ức khiến ta thấy là thương oa oa…

“Lý Oánh Ngọc!” Đường Tư trừng mắt nhìn ta, sau một lúc lâu nhướng mày lên, hai mắt cong như trăng rằm, cười nói “Nếu muốn đi ngoài, vậy được, đi thôi, ta đi với nàng.”

Gì chứ?

Lúc này đến phiên ta ngây ngẩn cả người.

Đường Tư chả tốt lành gì mà xách ta lên từ góc tường, rảo bước đi về nơi ngũ cốc luân hồi. “Được một Tổng quản đại nhân như ta hầu hạ nàng ‘đi ngoài’, nàng nên thỏa mãn lắm chứ.”

Ta dùng cả hai tay và chân đeo dính lấy hắn “Giờ ta không muốn đi ngoài nữa!”

Đường Tư lạnh lùng nói: “Chuyện này không thể do nàng quyết định, vảo trỏng ngồi đã rồi hẵng ra.”

Ta bi phẫn giãy ra khỏi người hắn. “Tam nhi chàng thay đổi rồi, nhớ khi xưa chàng và ta tình đầu ý hợp cấu kết với nhau làm việc xấu cỡ nào a, giờ chàng học xấu theo Yến tiểu Ngũ, cả ngày đều nghĩ cách chỉnh ta, hắn biến thái không nói làm gì, chàng một thanh niên tốt như vậy, tội gì đắm mình sa đọa, mau mau hoàn lương đi.”

Gân xanh trên huyệt Thái Dương của Đường Tư nhảy lên thình thịch thành chữ “Tỉnh”.

“Tại ta dễ bị lừa nên mới lên chức Thập lao tử ‘Tổng quản đại nội’” Đường Tư oán hận bóp ngực ta một cái, đau đến mức ta rơi lệ ào ào “Nàng và Kiều lão tứ mới đúng là cấu kết với nhau làm việc xấu, gạt ta lên thuyền kẻ trộm!”

Ta thấy hắn nhắc lại chuyện cũ, lập tức sờ mặt hắn lấy lòng, giống như đang dỗ dành một con chó cưng siêu bự. “Chuyện qua lâu như vậy rồi, chàng còn để bụng làm gì? Nếu ta cho người thiến chàng, làm sao tối nào chàng cũng đem chim đi dạo nơi tĩnh mịch được.”

Đường Tư hít sâu một hơi, đột nhiên tăng tốc xoay người ba trăm sáu mươi độ trời đất quay cuồng đè ta dưới thân, tuy dưới lưng vẫn là giường êm nệm ấm, nhưng ta vẫn bị đè đến nổ đom đóm mắt.

“Nàng cứ mở miệng ra là muốn sặc!” Đường Tư vừa nói vừa cúi người xuống oán hận cắn một ngụm lên môi ta, vừa động đến là môi lập tức chảy máu đỏ tươi, đầu lưỡi hắn đảo qua vết thương trên môi ta, mạnh mẽ thăm dò càn quét trong miệng ta như


Duck hunt