Snack's 1967
Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218874

Bình chọn: 7.5.00/10/1887 lượt.

ng hộp kia đựng một sợi dây chuyền hột xoàn,còn có nguyên bộ trang sức,vô

số viên hột xoàn sáng trong lấp lánh sắp hàng,cuối cùng tụ tập ở phía

trước thành hình dáng trái tim,độ rộng vừa lúc đủ che lấp dấu vết trên

xương quai xanh.

Hắn vừa nhìn thì biết đây không phải là năng lực kinh tế có hạn Phương Đông Thần có thể tiêu phí mà có thể hào phóng

tặng cô món đồ mắc vậy,chứng tỏ quan hệ giữa cô và người tặng quà không

bình thường chút nào,dây chuyền lại vào lúc này đưa tới,khó tránh khỏi

làm cho người ta hoài nghi người đưa dây chuyền chính là người để lại

dấu hôn.

Hứa Lưu Liễm nhìn sợi dây chuyền chói mắt trong hộp tức nghiến răng nghiến lợi,hắn thật đúng tự cho mình là đấng cứu thế,mỗi

lần tổn thương người khác xong bù đắp lại,có ý nghĩa sao? Nhất là nghĩ

đến hắn dám thừa dịp thời điểm cô ngủ làm chuyện này,liền hận không được cắn hắn vài cái.

Cho nên cô tức giận để cái hộp kia qua một bên,nhìn thợ hóa trang nói

“Hay làm theo lời anh nói vẽ lên đó một bức hoa!”

Thợ trang điểm nóng nảy

“Ai u bà nội của tôi ơi,ý tôi là không cách nào khác thì vẽ một bức

hoa,hiện tại có cái này còn bức tranh hoa làm gì,vừa tốn thời gian,khó

coi không nói,tiếp nữa tôi trang điểm cho cô cũng rất khó!”

“Phải đeo sợi dây chuyền này”

Thợ trang điểm cẩn thận cầm sợi dây chuyền tới khổ tâm khuyên cô

“Tôi bảo đảm cô sau khi đeo lên tuyệt đối trở thành cô gái xinh đẹp chói mắt nhất đêm nay!”

“Tôi không muốn trở thành người chói mắt nhất. . . . . .” Hứa Lưu Liễm buông thỏng mắt nhỏ giọng lầm bầm,thật ra cô biết bức tranh hoa không phải là biện pháp tốt, nhưng trong lòng hơi sợ nghĩ đến cái này hắn đưa tới.

“Nếu như tôi là người tạo hình,vậy thì cô chỉ cần nghe theo tôi là được!”

Thợ trang điểm thấy cô đứng đó xoay tới xoay lui,trực tiếp ra quyết

định,sau đó cầm dụng cụ trang điểm đến sửa sang lại cho cô,hoàn toàn

không để cho cô cơ hội kháng nghị .

Quả nhiên,người dựa vào quần

áo ngựa dựa vào yên,lúc Phương Đông Thần đẩy cửa đi vào Hứa Lưu Liễm vừa vặn quay đầu lại nhìn hắn xấu hổ cười,hắn nhìn đến ngây người,thậm chí

lúng túng thu hồi ánh mắt đang dán vào người cô.

Trong nháy mắt trong đầu hắn chỉ quanh quẩn một câu thơ: Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc.

Thợ trang điểm ho nhẹ mấy tiếng nhắc nhở hắn hoàn hồn,hắn vì che dấu lúng

túng của mình đi tới nhìn hoa chuyền lộng lẫy trên cổ cô

“Tại sao không phải dây chuyền ban đầu chúng ta chọn?”

Nhất thời đổi khiến Hứa Lưu Liễm lúng túng, ừ à qua loa trả lời,Phương Đông

Thần thoáng cái hiểu được,đẹp như vậy chỉ có người đàn ông kia mới có

khả năng.

Thay dây chuyền hoa lệ cùng bông tai cảm giác khí chất

cả người thoáng cái cao rất nhiều,nếu như nói vừa bắt đầu theo cô

chọn,nhiều nhất cũng chỉ thanh tú động lòng người mà thôi,nhưng hôm nay

lại thêm mấy phần cao quý cùng tao nhã,làm cho người khác không dám đến

gần.

Thợ trang điểm bên cạnh sắp xếp xong đồ đạc của mình rồi tạm biệt bọn họ

“Hai người đã hài lòng tôi đây cũng về trước,buổi tối tan cuộc nhớ tới tìm tớ uống rượu Hmm!”

Đưa thợ hóa trang đi hai người cũng xuống lầu,phía chủ sẽ phái người đưa xe đến đại sảnh chờ…thời điểm bọn họ đi xuống lầu dưới đã có vài nhóm

khách quý đứng chờ ,gió đêm thật lạnh mà nàng còn cảm mạo,cho nên một

trận gió thổi qua cô không khỏi ôm chặt mình run rẩy cả người, Phương

Đông Thần thấy thế vội vàng đem áo khoác của mình phủ lên người cô

“Có cần anh trở về lấy áo khoác cho em không?”

Cô lắc đầu,

“Không cần,một lát nữa xe đến rồi!”

Phương Đông Thần giơ tay lên khoác cho cô chiếc áo khoác của mình,nhẹ giọng dặn dò

“Chờ kết thúc lễ trao giải chúng ta sẽ nhanh trở lại,em còn đang cảm đấy!”

Cô nghe rất là uất ức,liền ngẩng đầu lên nhìn hắn cảm kích cười cười

“Ừ,cám ơn anh Đông Thần,anh thật tỉ mỉ!”

Phương Đông Thần chăm chú nhìn lúm đồng tiền như hoa đậu trên mặt cô,trong lúc nhất thời có chút không nỡ dời đi tầm mắt.Mà một màn đó lọt vào tầm mắt hai người cách đó không xa,Ôn Phó Doanh một thân Violet xinh đẹp ôm lấy cánh tay Lục Chu Việt,nhẹ nhàng mở miệng.

“Ơ,Hứa tiểu thư cùng bạn trai mới thật đúng là đủ nồng tình mật ý !”

Lời Ôn Phó Doanh vừa

bật ra đã cảm thấy cánh tay kéo tay cô cứng lại,cô thậm chí có thể cảm

giác da thịt cả người hắn kéo căng ,cô không khỏi đắc ý nhướng khóe

môi.Cô đúng muốn để hắn đau, muốn để cho hắn thấy hình ảnh người đàn bà

kia cùng người đàn ông khác ở chung một chỗ,để hắn hết hy vọng với người ấy.

Thật ra không cần Ôn Phó Doanh nhắc nhở Lục Chu Việt cũng đã thấy được một màn ấm áp kia,trên người cô khoác áo khoác tây rộng rãi

của Phương Đông Thần khoác thoạt nhỏ nhắn động lòng người,cô đang ngẩng

đầu cười nhạt Phương Đông Thần thì thâm tình ngắm nhìn cô,cặp đôi tuấn

nam mỹ nữ trong lúc nhất thời đưa tới không ít ánh mắt hâm mộ.

Hắn chỉ thản nhiên nhìn một cái sau kéo Ôn Phó Doanh bên cạnh đi tới,chỉ có cả người da thịt kéo căng cùng đường vòng cung khóe môi mới có thể dấu

diếm cảm xúc mãnh liệt của hắn,không thể không nghe nói tin đồn giữa cô

cùng Phương Đông Thần,không phải không biết c