mỹ thuật nổi tiếng Thượng Hải.
Công ty mỹ thuật này thì Vương Bồi biết rất rõ, vài năm gần đây trên
thị trường có tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng đều phải thông qua họ để tổ
chức triển lãm tranh, hình như cũng lấy các tác phẩm nghệ thuật để tổ
chức bán đấu giá nữa. Nhưng Chu Tích Quân tên này sao nghe quen tai đến
vậy nhỉ, hình như đã nghe ở đâu đó rồi.
Đến trưa cậu Bành Hồ của Vương Bồi chiêu đãi khách, tìm quán cơm ngay gần bên cạnh để ăn. Nhà này làm sườn ngon lắm, Ngao Du ăn cũng rất vừa
lòng.
Lúc ăn cơm, Vương Bồi nói với cậu Bành Hồ về chuyện xảy ra trong
quán, vừa nghi hoặc hỏi: “Cậu có biết người này sao? Sao anh ta lại biết cháu vậy?”
Bành Hồ cười ha hả bảo: “Anh ta muốn làm ăn với chúng ta, nếu ngay cả Vương gia các cháu mà cũng không biết nữa thì còn hợp tác làm gì. Haiz, đúng rồi, cậu nghe nói tác phẩm cuả ba cháu ở Bảo Lợi được đánh giá rất cao, ai cũng nói là trên dưới trăm vạn chứ không ít. Tác phẩm đấy thực
sự là của cháu đúng không?”
Vương Bồi cười khổ, “Có quan hệ gì với con đâu! Nếu một ngày con có
một bình bán được trăm vạn cậu lại không khoa trương lên nữa sao” Bây
giờ tác phẩm của cô, không thể nói là so với ba còn kém, mà cả có so với Thái Hậu số lẻ cũng còn rất kém nữa. Tuy nói tuổi còn nhỏ, nhưng suốt
ngày bị người ta so sánh cô cũng cảm thấy nản.
“Ây da, tiền của ba con không phải là của con sao. Thế cũng tốt, đỡ
phải ngày đêm vẽ vời, vẽ vẽ đến gầy hết cả người. Cứ xem cậu đây này,
con gái thì đừng có tự làm mình vất vả thế. Ông nội con và ba con ấy à,
kiếm đủ tiền cho con sống đến kiếp sau ấy chứ, cần gì phải cố sống chết
làm việc như vậy….” Lời khuyên của Bành Hồ thấm vào cô. Cậu có vẻ có tư
tưởng bảo thủ, con gái thì nên ở nhà chăm sóc gia đình sống an nhàn hạnh phúc là tốt rồi, giống như chị của cậu Bành Lễ đó, lúc trẻ thì liều
mạng, sau về già muốn buông xuống cũng rất khó khăn.
Vương Bồi ôm chai uống không nói lời nào.
Còn Ngao Du thì phát hiện thấy có chỗ không đúng, cướp vội chiếc chai lại, có chút tức giận nói: “Vương Bồi Bồi, cô ác vừa vừa thôi, đã uống
rượu thì không lái xe, bắt tôi lái là được chứ gì”
“Hây da, cậu bé này nói gì thế?” Bành Hồ bỗng không vui. Ông vừa thấy mặt Ngao Du đã không thích mấy rồi, làm gì có cậu bé nào có bộ dáng
xinh đẹp đến thế cơ chứ, đúng là yêu nghiệt mà. Trong khi sắp chết lại
còn bám chặt lấy Vương Bồi nữa, làm ra vẻ con nhà đại gia muốn người
khác hầu hạ mình không bằng.
Namnhân thì không nên như thế.
“Cậu bé, cậu đi ra” Bành Hồ nhiều ngày không thấy cháu của mình rồi, mới uống vài chén mặt đã đỏ hồng.
Ngao Du cau mày nhìn ông, bộ dạng không vui chút nào.
Vương Bồi bỗng chốc tỉnh rượu, chạy nhanh đến kéo tay cậu lại bảo:
“Cậu à, cậu say rồi, nếu hôm nay con không đi về được, con sẽ gọi điện
cho mợ bảo mợ đón cậu ha” Nói xong cũng không quan tâm Bành Hồ có đồng ý không cứ thế lấy điện thoại ra gọi cho mợ.
Ngao Du thấy Bành Hồ cũng không gây phiền gì nữa thì cũng không cùng ông so đo, vùi đầu uống ngụm trà lớn.
Trên đường về Ngao Du lái xe, Vương Bồi ngồi phía sau ngủ say tít.
Thực ra thì cô cũng uống không nhiều, đầu óc rất tỉnh, cái chính là
tranh thủ lười chút thôi.
Trở về đến nhà trong phòng chỉ còn lại hai người, Vương Bồi bỗng cảm
thấy có chút không quen. Đến tối cả cơm cũng không muốn nấu, gọi điện
cho quán mang cơm đến. Tuy rằng cũng có thịt sườn nhưng hương vị cũng
không ngon mấy, Ngao Du ăn mà thực sự không hài lòng chút nào.
Buổi tối Vương Bồi vẫn tiếp tục vẽ vẽ bôi bôi đến muộn, mới sáng đã
bị Ngao Du đánh thức. Đại lão gia trừng mắt nhìn cô tức giận, giọng cao
ngạo; “Sao cô không làm bữa sáng hả?”
Vương Bồi vốn đã ngủ không được ngon rồi, giờ lại bị anh ta đánh thức làm cho mình cảm thấy rất khó chịu, vì thế mới nghe thấy lời anh ta nói như vậy thì đã tức lên rồi, cái gì cũng mặc kệ, cũng không sợ hắn,
giống con gà sửng cồ, hung hăng trừng mắt nhìn anh ta lạnh lùng nói:
“Muốn ăn cơm thì tự đi mà làm, tôi cũng không nợ gì anh cả!”
Nói xong thì đem cửa đóng sập đánh “bụp” một cái.
Ngao Du đứng ngây ngốc như trời trồng giữa nhà, mãi lúc sau khuôn mặt tức giận đến mức thâm sì. Lại dậm chân cố cắn răng, chỉ hận là không
vọt vào phòng cho cô nàng một trận — à không, tốt nhất là nuốt chửng cô
ta!
Anh ta tức giận một hồi, cuối cùng vẫn không làm việc gì ngốc cả.
Bụng lại đói lả, chỉ biết phẫn nộ xuống lầu, ra cửa xuống phố mua bữa
sáng.
Trên đường đi càng đi càng thấy giận, chịu không nổi mới liên hệ với
ông bạn Trọng Hằng, đem toàn bộ chuyện Vương Bồi nói cho hắn nghe. Trọng Hằng ở đầu kia nghe xong cả buổi hỏi: “Sau đó thế nào?”
“Còn sau đó cái gì!” Ngao Du tức quá bảo: “Ta hận là không thể ăn cô
ta một miếng, tự dưng dám làm như thế. Ta…ta…ở trên trời, dưới đất đã
nhiều năm như thế nhưng chưa từng có ai dám khinh thường ta. Cô ta…cô
ta…chính là…” Anh ta nói đến đó thì không biết nói gì nữa.
Trọng Hằng thở dài bảo: “Vậy đơn giản thì huynh cứ quên cô ta đi là được chứ gì”
“Sao như thế được!” Ngao Du lập tức cảnh giác, lần trước nuốt chết
Vân tiên tử đã làm hại anh ta bị m