muốn vận động một lần hoặc là tự dưng thần kinh lên, bọn tôm cá
ngu xuẩn nhát gan lại phiền phức, một chút động não cũng không có” Nói
xong còn khinh thường “hừ” một cái. Anh ta còn dám nói tôm cá ngu xuẩn,
lại còn nói bọn chúng nói chẳng trông cậy gì bào bộ não nữa chứ. Cùng
tức giận với bọn cá chắc cũng chỉ có đại gia Ngao Du một người thôi.
A nhưng anh ta nói cũng có phần đúng, bọn cá này không chừng cũng bị
doạ sợ nên tạm thời trốn, lão Thiết không phải cũng nói đến hôm sau
chúng nó lại chui ra hay sao. Thế nhưng là có chuyện gì nhỉ mà lại làm
cho cả đàn cá này bị doạ sợ chạy hết như thế, chả nhẽ là thấy Ngao Du,
tự biết mình xẩu hổ, chạy trốn mất. Ngao Du này mà so với Tây thi thì
chỉ có hơn chứ không kém.
Gữa trưa và tối Ngao Du rất là vui vẻ, vẻ mặt ôn hoà cả ngày, Vương
Bồi nhân cơ hội hỏi anh ta: “Tôi nói anh đừng giận nhé. Một người đàn
ông lớn như thế mà giống trẻ con, suốt ngày quanh quẩn ở trong nhà,
không chán sao. Anh không có chuyện gì lớn để làm à? Nếu không có thì
cũng có chuyện nhỏ để mà làm chứ, có biết không?”
Ngao Du tức quá nhìn cô, vô cùng mất hứng: “Ai nói ta không có, không phải là ta có sở thích bơi lội sao?…Còn các người thì…”Anh ta bỗng như
nghĩ đến cái gì, giọng bỗng dừng lại.
Hôm nay đã là hai lần anh ta đang nói dở thì dừng lại rồi, chả nhẽ đứa trẻ này lại có bí mật gì không thể nói ra được sao?
Sáng sớm hôm sau, Ngao Du bảo Vương Bồi đi bơi, thì bị cô cự tuyệt:
“Ây da, hôm qua không thấy tôi rất vội sao?” Tuần trước Bách Đình gọi
điện đến nói có việc muốn lại đây. Cả sáng nay cô rời giường, phát hiện
thấy Thái Hậu mới đi có hai ngày mà trong nhà đã loạn hết cả lên rồi.
Tuy nói là Chu Bách Đình đã sớm biết đức hạnh của cô, nhưng vấn đề ở chỗ hôm nay cũng không phải chỉ có cô một mình đâu.
“Đường ca của ta cũng rất giống trẻ con, còn tên kia của cậu…A..” Đây là nguyên bản lời của Chu Bách Đình, Vương Bồi có thể lý giải được. Nếu mà Đường huynh kia của cô nàng sắp tới đây thì phải nhanh nhanh mà thu
dọn rồi đi đón có phải tốt không.
“Nếu không mày tha cho tao đi” Vương Bồi ngẩng đầu nhìn Ngao Du, một
thanh niên cao to trai tráng như thế không để sai vặt thì để làm gì.
Mộng đẹp này còn chưa muốn tỉnh lại, năm Tiểu Thanh cũng phải bắt tay
vào dọn dẹp nhà cửa chứ, chỉ để lại một tên xinh đẹp ở đằng sau làm gì.
Thanh niên trẻ tuổi mà, chính là không đáng tin!
Trấn nhỏ cách thị xã J cũng không xa, lái xe đi mất 50 phút là đến.
Vương Bồi còn trong nhà tắm tắm rửa chưa ra, bỗng nghe thấy tiếng Chu
Bách Đình gào to dưới lầu.
Vương Bồi lau khô người chuẩn bị bước ra thì thấy Chu Bách Đình đã
nhanh nhẹn mở cổng vào sân, miệng còn gào to hơn: “Bồi Bồi, soái ca còn
trong nhà các người không?”
“Đừng đùa nữa” Vương Bồi lau sạch người bỗng phát hiện ra một chuyện
đứng bất động, “Đang định để anh ta giúp một tay, ai ngờ người còn nhanh hơn cả thỏ nữa”
“Mày thế nào mà lại không tha cho hắn vậy” Chu Bách Đình cười nói:
“Cậu nhóc kia, vừa nhìn đã biết là được chiều rồi, không chừng cả đổ
nước tương cũng còn chưa động tay chân lần nào ấy chứ, mày còn không tha cho hắn nữa, có phải muốn làm khó hắn sao. Hắn đi đâu rồi? Tao chạy từ
xa lại đây cũng chỉ vì muốn liếc nhìn hắn một cái..”
Phía sau cô nàng có tiếng chân nặng nề bước tới, Chu Bách Đình lập
tức im miệng, bộ dạng thay đổi như chong chóng, “Xin giới thiệu một
chút, vị này là Đường ca của ta” Cô nàng đứng tránh sang một bên, người
nọ phía sau tiến lên xuất hiện trước mặt Vương Bồi, vóc dáng cao to, sơ
vin, tóc cắt ngắn, mặt mày thể hiện phong độ của người hiểu biết.
Vương Bồi bỗng tỉnh cả người, “Anh…anh chính là vị Chu kia..”
“Chu Tích Quân” Chu Tích Quân nhìn cô cười cười, khoé miệng thoang
thoảng mùi rượu. Đây là một người đàn ông làm cho người ta có cảm giác
dễ gần, bộ dạng mặc dù không anh tuấn bằng Ngao Du nhưng lại có khí chất nho nhã, bề ngoài được chăm sóc rất kỹ, so với Ngao Du khác hẳn nhau,
một chú nhóc xấu tính. Đây là loại người trưởng thành, ổn trọng tao nhã, quả thực là…không có cách nào có thể nói hết được.
Vào phòng, Vương Bồi pha trà cho hai người, Chu Bách Đình cũng đã bình tĩnh trở lại, nghiêm chỉnh nói vào chủ đề chính.
“Hai người chắc là đã gặp nhau rồi, Đường ca của ta, ở Thượng Hải có
mở một phòng triển lãm tranh, rất muốn một lần được triển lãm các tác
phẩm được thể hiện trên gốm sứ. Nghệ thuật này cũng rất lòng vòng, phải
có thực lực, có danh mới mua được tiếng, chúng ta người thường không
hiểu rõ vấn đề này lắm, ta nghĩ mất nửa ngày cuối cũng vẫn phải tìm cậu
hỗ trợ. Người đông không nói, chủ yếu là ánh mắt phải độc đáo”
Cứ vòng vo luẩn quẩn lại trở thành vấn đề, đã có lần có người tức
giận trước mặt cô. Nhưng thỉng thoảng cô cũng đâu có cái gì, vì thế
Vương Bồi chỉ cười cười, không nói cũng không phủ nhận.
Thấy Vương Bồi im lặng như vậy, Chu Bách Đình có chút nóng nảy, “Này
có đồng ý giúp hay không thì nói cho rõ, cứ cười ngây ngốc như thế làm
gì”
Khó khăn lắm mới giả vờ bình thản được thế mà bị cô nàng phá tan,
Vương Bồi bỗng có chút nhụt chí, h
