có
được em rồi thì sao nào? Không giữ được em, mọi thứ đều là con số không. Còn
anh, cả đời được làm theo ý mình, gặp được lại bị em từ chối phủ phàng, không
cho một cơ hội nào. Em bảo anh và cậu ta, ai thảm hơn ai?”.
Luc này, anh ta vẫn còn tâm trạng để đùa kiểu này sao? Tôi xuống xe: “Cho, sắp
đến giờ rồi, chúng ta vào sân bây thôi”.
Cho bước bên cạnh tôi, đưa tay xách túi cho tôi. Cảm giác ức chế lại một lẩn
nữa ập tới, bất giác tôi tránh sang một bên. Cho nghiêng đầu nhìn, tr6en môi nở
một nụ cười thản nhiên: “Lưu Bạch, em sợ anh à?”.
“Không!” Lòng chỉ ước được quay về Thượng Hải ngay lập tức, tôi nhanh chân rảo
bước.
“Lưu Bạch, em hãy nhớ rằng, anh giúp em chỉ là vì cá nhân anh. Đến giây phút
này, anh và Sở Thừa, hươu sẽ rơi vào tay ai, vẫn còn là ẩn số.” Ánh mắt Cho
chợt sáng lên, dường như trước mặt xuất hiện một thử thách gì khiến anh ta vô
cùng hào hứng, chỉ muốn vào cuộc ngay vì đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Trời ạ, đây chính là bản năng thích chinh phục của đàn ông sao? Tôi cúi đầu
bước nhanh, không thèm đếm xỉa gì đến Cho nữa. Hiện giờ, tôi chỉ cần Mạt Lợi
được bình an vô sự. Hươu rơi vào tay ai vẫn chỉ là cuộc tranh giành mà thôi.
Thật quá đáng, coi tôi như một món hàng hay một vụ làm ăn?
Máy bay hạ cánh xuống sân bây Hồng Kiều, tôi vội vàng
chạy ra sảnh lớn. Đã có người đợi ngoài cổng, nhìn thấy Cho, lễ phép bước đến:
“Tổng giám đốc Viên, ịa điểm đã được xác định,
bây giờ chúng ta đi thẳng tới đó chứ ạ? Có cần phải chuẩn bị thêm gì không ạ?”.
“Xe của tôi đâu?”, Cho lên tiếng hỏi.
“Đã lái đến đây rồi. Tổng giám đốc tự lái phải không ạ?”
“Các anh lái xe theo tôi, địa điểm đã đưa vào hệ thống định vị rồi chứ?”
“Vâng ạ, xe ở bên này, mời Tổng giám đốc!” Chàng trai này người cao dong dỏng,
tinh thần rắn rỏi, nói năng gãy gọn, nói xong câu đó, liền quay sang tôi: “Chị
Lưu Bạch, mời chị ạ!”.
“Cám ơn anh!” Dường như mọi việc đã chuẩn bị ổn thỏa, tôi cũng cảm thấy yên tâm
hơn. Cho quay đầu kéo tay tôi, lúc này, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn anh ta.
Bất giác tôi nhắc lại: “Cho, cám ơn anh”.
Bất ngờ Cho kéo mạnh hơn,may mà đã đến gần xe, tôi ngồi lên xe, anh đã rút tay
lại.
“Lưu Bạch, chuẩn bị đi gặp cha Sở Thừa nhé, em có sợ không?” Cho cũng lên xe,
bài hát quen thuộc vang lên sau khi xe nổ máy. Tôi ngồi thẳng người, mắt nhìn
về phía trước, nghiến răng trả lời anh ta: “Không sợ!”.
Xe đi vào con đường nổi tiếng ở phía tây Thượng Hải, đường khá hẹp, rẻ vào ngỏ
nhỏ quanh co, dừng trước một tòa nhà kiểu tây nằm riêng biệt. Xuống xe, tôi
đứng trước cánh cổng tối sầm, hít một hơi thật sâu.
Cho khoác tay lên vai tôi, bước vào bên trong: “Ngốc ạ, em tưởng rằng hít thở
thật sâu em sẽ biến thành một nữ siêu nhân vô địch thiên hạ ư?”.
Trong cổng có người dẫn đường, ngôi biệt thự này mặc dù cũ kỷ nhưng được chăm
sóc cẩn thận, tay vịn cầu thang màu đỏ mun trơn bóng. Trên đường đi lên, thảm
đỏ sặc sở dài trên cầu thang, bước chân không một tiếng động. Có hai người trạc
tuổi trung niên đang đứng trên cầu thang lên tầng hai, nhìn thấy chúng tôi,
liền đẩy cửa mở ra. Bên trong khá tối, cửa được chạm trổ hoa văn theo phong
cách cũ, ánh sáng không lọt vào nhiều, cửa vừa mở, lập tức thấy sáng hẳn lên.
Bước vào trong, nhìn thấy một dãy cửa sổ dài nằm đối diện với ban công, bên
ngoài có mấy cây cành là tươi tốt, ánh nắng bên ngoài cửa sổ mặc sức hắt vào.
Ngồi trên bộ sofa rộng rãi đặt ngược chiều với ánh sáng có mấy người đang nói
chuyện. Trong căn phòng sáng rực, chỉ có họ bị bóng râm che khuất, nhìn không
rõ mặt.
“Bác Sở, ngôi nhà này xây từ bao giờ vậy? Rất có con mắt”, Cho lên tiếng chào
ông cụ ngồi giữa. Hai người ngồi bên cạnh giật mình đứng dậy: “Cậu chủ nhà họ
Viên cũng đến à? Mời cậu ngồi”.
Ngoài ông cụ ngồi giữa ra, những người còn lại đều lộ rỏ vẻ ngạc nhiên, đưa mắt
nhìn nhau. Ông cụ khẽ lên tiếng nhưng không phải là để trả lời câu hỏi của Cho
: “Cô Lưu Bạch, tôi vừa nhận được thông báo từ Bắc Kinh. Không ngờ cô lại có
thể giải quyết mọi việc ổn thỏa, chu toàn với đàn ông nhà họ Sở và họ Viên. Bái
phục, bái phục! Tôi thực sự phải để đàn con ngờ nghệch nhà tôi học tập cô mới
được”.
Tôi chăm chú nhìn sang, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt người đang nói chuyện. Dáng
không cao lắm, người hơi đậm, các nét bình thường, ngoài khuôn mặt ra, khống có
nét nào giống Sở Thừa. Nhưng lúc nói với tôi, ánh mắt toát lên vẻ dò xét, lạnh
lùng khiến tôi rợn người.
Không đợi tôi trả lời, Cho đưa tay ra, kéo tôi ngồi xuống hàng sofa mà hai
người đàn ông vừa nhường chổ không hề khách khí. Ngoài cửa lập tức có người
mang ghế bọc nhung vào.cho vẫn cười cười nhưng giọng cứng rắn: “Bác Trần, Bác
Lý, anh Đình, hôm nay mọi người đến đây họp à? Nhà họ Sở cần giải quyết việc
riêng, mọi người không tránh đi đâu một lát hay sao?”.
Mấy người kia như chợt bừng tỉnh, vội đứng dậy chào rồi đi ra cửa. Cha Sở Thừa
đanh mặt lại: “Cho, cậu nói đây là việc riêng nhà họ Sở, vậy tôi muốn hỏi cậu
tại sao cậu lại cho người bắt giam bác Phúc rồi bay về Thượng Hải cùng người
đàn bà này