không
ngừng đè ép, nàng có chút khó nhịn xoay xoay thắt lưng, có chút không rõ ràng, nàng sao lại có cảm giác gì đó không đúng.
Nhất cử nhất động của nàng đương nhiên không tránh được tầm mắt
nóng bỏng của Hiệp Hàm. Hiệp Hàm nhìn khuôn mặt đỏ bừng mất tự nhiên của Lưu Nguyệt, đại khái cũng đoán được. Khẳng định vừa rồi nàng dùng miệng đưa dược cho y, chính mình cũng tiếp thu không ít. Lưu Nguyệt vẫn đang
liếm lộng thứ nóng hổi của Hiệp Hàm, nhưng là chính nàng càng ngày càng
vô lực, thậm chí đã có chút không thể nhẫn nại.
Nàng nước mắt lưng tròng nhìn về phía Hiệp Hàm, “Hàm, ta thật
khó chịu……” Nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt mờ mịt, nước mắt lưng tròng, Hô hấp
của y càng thêm gầm gừ, trời ạ! Nàng như vậy thật là dụ hoặc chết người. Hiệp Hàm khàn giọng nói, “Ngoan, đến đây.”
Lưu Nguyệt chạy nhanh đến bên người y, Hiệp Hàm còn nói, “Đến,
mở chân ra, dựa vào đây.” Lưu Nguyệt đầu óc đã sớm nóng thành một đoàn.
Hiệp Hàm nói một lời nàng làm một động tác, chờ nàng ngồi lên
Hiệp Hàm cưỡi trên đầu y. Còn chưa biết kế tiếp sẽ thế nào, thì chổ tối
mẫn cảm của bản thân, đột nhiên truyền đến một xúc cảm mềm mại. Nàng
nhịn không được hừ nhẹ một tiếng, sau đó toàn thân vô lực rã rời. Hiệp
Hàm thở hổn hển nói, “Bảo bối, giữ lấy tay cầm đầu giường.” Lưu Nguyệt
ngoan ngoãn nghe theo.
Sau đó Hiệp Hàm bắt đầu tinh tế liếm đóa hoa mềm mại của nàng,
chậm rãi nhấm nháp dịch ngọt ướt át. Đầu lưỡi Hiệp Hàm phảng phất như có điện, phàm là chổ nó chạm qua, đều để lại từng trận tê dại, Lưu Nguyệt
chỉ có thể bất lực rên rỉ, sau đó mật dịch giống như không chịu nổi
khống chế càng chảy càng nhiều. Lưu Nguyệt mềm mại kịch liệt rên rỉ kích thích phản ứng Hiệp Hàm, làm y nghẹn đến không chịu nổi, cảm thấy nàng
cũng đủ ướt. Hiệp Hàm mới bảo Lưu Nguyệt ngồi xuống phía dưới thắt lưng
mình.
Lưu Nguyệt hai mắt lờ mờ, ngoan ngoãn nghe lời, nàng cũng biết
Hiệp Hàm hiện tại toàn thân vô lực, căn bản không thể cử động. Dù muốn
cũng chỉ có thể dựa vào chính nàng, nàng chớp chớp hai mắt mọng nước,
giữ lấy thứ to lớn của y, chậm rãi ngồi xuống.
Mới đi vào một chút, đã làm nàng đau đến tắt thở, nàng bất lực
nhìn về phía Hiệp Hàm. Hiệp Hàm nhìn thấy sự thống khổ trên khuôn mặt
nhỏ nhắn của nàng cũng không nhẫn tâm,“Bảo bối, đau thì đừng làm, anh có thể nhẫn.” Lưu Nguyệt nghe nói như thế, lại nhìn đến Hiệp Hàm đang cắn
răng cố nén cảm xúc, nhắm mắt lại, hít sâu một hơi liền ngồi xuống.
Cái loại cảm giác xé toạt này, làm nàng đau đến khóc thét, Hiệp
Hàm cũng bị sự siết chặt bên trong nàng làm đau nhức, cũng kiềm không
được hấp một ngụm. Lưu Nguyệt không dám lộn xộn, hai tay ở thắt lưng y,
vẫn duy trì tư thế đó không dám động, Hiệp Hàm càng sợ nàng đau, cũng cố nén không nhúc nhích. Lưu Nguyệt nhìn bộ dạng toàn thân nhẫn nhịn chảy
đầy mồ hôi của y, đoán được y cũng rất khó chịu. Nên khi thấy không đau
như trước nữa, cũng bắt đầu chống tay nhẹ động, tuy rằng vẫn đau muốn
rát toạt ra, nhưng nàng thấy bộ dạng thoải mái cùng hưởng thụ của Hiệp
Hàm, đột nhiên cảm thấy cái gì cũng đáng giá.
Cái loại cảm giác vừa nóng chảy vừa ướt át này, cơ hồ bức điên
Hiệp Hàm rồi, y nhịn không được cúi đầu rên rỉ. Tựa hồ bản thân đã dần
thích ứng được cự vật của Hiệp Hàm, cảm giác đau đớn cũng bắt đầu chậm
rãi biến mất, mà dần dần mang đến là một loại thoải mái cùng tê dại khác thường.
Lưu Nguyệt nhìn biểu tình say mê của Hiệp Hàm, kiềm chế đôi chân cùng cánh tay đã tê dại, đem Hiệp Hàm trong cơ thể càng tiến sâu vào.
Cái loại vui thích không biết tên này càng ngày càng nhiều, chồng chất
càng lúc càng cao, Lưu Nguyệt cũng nhịn không được khẽ cau mày, mềm mại
rên rỉ nhiều hơn. Hiệp Hàm từ đầu đến giờ vẫn nhẫn nhịn, rốt cục cũng
đợi được tới cửa này, gầm nhẹ một tiếng, liền phun ra. Nhiệt dịch nóng
bỏng trực tiếp phóng ra sâu bên trong hoa tâm của Lưu Nguyệt, làm nàng
nhịn không được toàn thân run rẩy co rút, sau đó xụi lơ nằm trên người
Hiệp Hàm.
Hai người đều cùng cúi đầu thở dốc, bắt đầu chậm rãi bình phục
lại. Lưu Nguyệt tựa hồ dùng toàn lực, chỉ có thể vô lực nằm trên người
y. Dược lực trong người Hiệp Hàm dường như đã hết, y hổn hển thở vài
cái, cảm thấy tay chân bắt đầu có sức, mới đem Lưu Nguyệt ôm vào lòng.
Nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt nàng, “Anh nên bắt em phải làm sao
đây. Em chính là tự mình muốn ăn khổ a!” Lưu Nguyệt mệt mỏi vô lực, cảm
giác buồn ngủ kéo đến, chỉ có thể thì thào cãi lại, “Em một chút cũng
không hối hận.”
Hiệp Hàm nghe xong, không nói gì cười khẽ, nha đầu ngốc này,
nhìn nàng mệt mỏi rơi vào giấc ngủ. Y khẽ hôn lên mắt nàng, “Bảo bối,
anh yêu em.” Sau đó đem nàng ôm càng chặt. Chờ Lưu Nguyệt tỉnh lại thời điểm đã là giữa trưa ngày hôm sau. Nàng dụi dụi mắt, mi còn chưa mở, liền cảm giác có người hôn trộm lên má nàng.
Nàng buồn bực ra tiếng, “Hàm?”
Hiệp Hàm nhẹ nhàng hừ một tiếng đáp lời, sau đó không khách khí
hôn lên đôi môi nàng, thời điểm nàng hé miệng nói chuyện, nụ hôn càng
tiến sâu vào. Lưu Nguyệt vốn vừa tỉnh, đầu óc còn hỗn loạn, lại bị Hiệp
Hàm như vậy hôn, càng thêm không biết phươn
