cũng
không khỏi hoài nghi tính chân thật của lời đồn, những người đó khẳng
định là quá khóa trương rồi, ta không tin một kẻ ngày ngày ở trên đường
cường bạo dân nữ, ác bá có tiếng như vậy, mới chỉ bị người ta đánh một
chút đã chạy về ôm muội muội khóc lớn. Tin tưởng ta đi, muốn chèn ép nam nữ, ít nhất trình độ cũng phải tương đương Mã Văn Tài.
An ủi ca ca
một lát, bởi vì hắn còn đang bị thương, nên cũng không thể lập tức trở
về Thái Nguyên, còn phải ở đây tĩnh dưỡng cho tốt một khoảng thời gian.
Ta mặc lại đồng phục, chịu đựng một mùi hương nồng nặc tỏa ra từ áo
ngoài, một mình lặng lẽ ở về trường. Mộc Cận được sai ở lại thu dọn toàn bộ hành lý rồi mang về trường cho ta, cũng thật là làm khó nha đầu kia.
Thời điểm ta trở lại trường, trời đã chạng vạng tối. Trên đường về phòng,
bắt gặp mấy học sinh, bọn người kia vừa thấy ta thì liền túm tụm lại,
lén lút nói gì đó. Tuy rằng trước kia cũng thường xuyên bị người vây
xem, nhưng mà lần này ta phá lệ cảm thấy rất không thoải mái, chạy vội
về phòng. Bởi vì chân bị thương cũng chưa lành hẳn, nên Mã Văn Tài mấy
ngày nay đều không đi bắn cung và chơi bóng đá, chỉ cả ngày trốn ở trong phòng. Lúc này, hắn không nằm trên giường, mà dựa vào trường kỉ, vừa
thấy ta bước vào, liền lười nhác ưỡn thẳng người lên, chào hỏi: “Đã trở
lại?”
Ta liến hắn một cái, không trả lời, lập tức bước vào trong. Mã Văn Tài lại nói: “Định coi ta là không khí?”
Ta suýt nữa cắn phải đầu lưỡi, hầm hầm quay đầu nhìn hắn. Mã Văn Tài lại
nở nụ cười, từ trên trường kỉ đứng dậy đi đến bên cạnh ta, cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới, miệng nói: “Tại sao sắc mặt có vẻ không tốt? Không
quen ngủ nhà trọ?”
Hả, hắn phát hiện ra ta đã trở về sao? Ta lúc nãy
còn tưởng hắn nhầm ta là ca ca. Nhưng mà làm sao hắn nhận được ra ta
nhỉ? Ta hình như cũng không để lộ ra sơ hở gì mà, vậy mà hắn cũng phát
hiện ra, thực sự rất kỳ quái.
Ta căm giận liếc hắn một cái, xoay
người đi vào trong phòng, nhìn xung quanh một vòng, nhìn giá sách, lại
nhìn cái giường, kiểm tra trường kỉ, cẩn thận tìm xem trong hai ngày
nay, lúc ta không ở trong phòng đã xảy ra chuyện gì. Mã Văn Tài không
biết từ lúc nào đã trèo lên giường, lười biếng duỗi chân, rất hứng thú
nhìn ta chạy loạn khắp phòng.
Ta tìm tìm một lúc, bản thân cũng cảm
thấy rất mất mặt, dứt khoát ngồi xuống ghế, ta còn chưa kịp há miệng
hỏi, Mã Văn Tài đã nói: “Mấy ngày nay ta đều ngủ ở trường kỉ, cũng không có đối với ngươi…muội muội ngươi nói năng lung tung, ngươi có thể yên
tâm.”
“Có phải ngươi đánh hắn hay không?” Lúc trước ta đang muốn hỏi
thì bị Mã Văn Tài xen vào, không còn cách nào, đành trực tiếp hỏi thẳng. Ai ngờ, Mã Văn Tài lại xua tay, nói không phải hắn đánh, hắn căn bản
không biết có chuyện này. Vừa rồi hắn định cùng đi ăn với Diệp Hoa Đường xong thì cả hai trở lại trở lại đọc sách, nhưng sau đó vị kia lại muốn
ra ngoài đi dạo xung quanh, kết quả đi mãi không thấy về, lại sau đó
nữa, bước vào cửa chính là ta.
Ta biết hắn sẽ không thèm lừa dối
người khác, cũng không hỏi thêm chuyện này nữa, mà tập trung hỏi hắn mấy ngày vừa qua “muội muội” của ta đã làm những gì. Mã Văn Tài nghe xong,
mày cũng nhăn lại, trên mặt lộ ra vẻ hứng thú, nói với ta là muội muội
của ta thật sự là một kì nhân, tất cả tin tức mấy hôm nay trong trường,
đều là nói về hắn.
Ta càng nghe càng thấy không tốt, sốt ruột hỏi hắn chuyện gì đã xảy ra. Mã Văn Tài lại không vội trả lời, mà là đứng dậy
đóng kín cửa phòng và cửa sổ, sau đó mới chậm rì rì, thong thả nói cho
ta biết, muốn hắn kể cũng được thôi, nhưng phải có điều kiện. Ta còn
đang sốt ruột, cũng không thèm quản, nói với hắn muốn thế nào cũng được, mau nói đi đừng nhiều lời vô ích. Mã Văn Tài liền ôm ta cùng ngồi trên
giường, bàn tay còn lặng lẽ vuốt tóc ta, chầm chậm kể cho ta nghe chuyện mà Diệp Hoa Đường đã trải qua mấy ngày vừa rồi, kể cả một ít chuyện nhỏ hằng ngày, như là lúc lên lớp, lúc ăn cơm, lại cả lúc đi ngủ buổi tối.
Mã Văn Tài thật ra rất biết giữ chữ tín, mấy ngày qua luôn tuân thủ ước
định, ngủ ở trường kỉ, còn nói với ta vì vậy mà chân hắn mãi không khỏi
hẳn, ý tứ chính là muốn ta bồi thường cho hắn.
Ta cũng không rõ ngủ
trường kỉ và chân bị thương có quan hệ gì, nhưng chỉ cần ca ca không bị
phát hiện là tốt rồi, những cái khác cũng không quan trọng.
Chính là
trong câu chuyện của Mã Văn Tài, ta thường xuyên thấy xuất hiện cụm từ
như là “Sau đó hắn đi ra ngoài một lát”, “Hắn cảm thấy XX rất thú vị,
liền tự mình đi qua làm quen một lúc”, làm cho ta có chút kinh hồn khiếp đảm.
Cuối cùng, Mã Văn Tài chốt lại một câu: “Bất quá A Đường này, muội muội của ngươi, thật sự rất là hoạt náo nha.”
“Cái gì? Hoạt náo cái gì?” Ta có chút khó hiểu. Mã Văn Tài nhếch môi cười,
đôi mắt sắc bén như chim ưng híp lại, nói với ta: “Đêm qua, trước lúc đi ngủ, chúng ta có hàn huyên vài câu về phong cảnh con người ở Hàng Châu, kết quả hắn đột nhiên hỏi ta, lầu xanh nổi tiếng nhất thành Hàng Châu
là ở chỗ nào?” Lầu, lầu xanh?
“…” Ta bị tin tức này đả kích đến mức độ một lúc sau
vẫn khôn