thật sự là quá đủ rồi!
“Đúng vậy, ta là con gái, ta thừa nhận, ta là
giả nam đến trường Ni Sơn, thế nào, hiện tại ngươi vừa lòng rồi chứ?” Ta tức giận cắn môi, rút ra một quyển sách ném vào đầu hắn! Mã Văn Tài giơ tay bắt được sách, cười cười, lại nói: “Đúng vậy, ta rất vừa lòng. Bất
quá ta còn muốn hỏi thêm một câu, Diệp tiểu muội, vì sao ngươi muốn giả
trai, đến trường đọc sách vậy?”
“Ngươi đừng có quản tại sao, tóm lại
là không phải là đến để cho ngươi khinh bạc!” Ta lại rút một quyển sách
khác ra ném, Mã Văn Tài nghiêng đầu tránh, “Này cũng không thể trách ta
nha, ai bảo ngươi cứ lén lén lút lút với Vương Lam Điền, còn hỏi hắn về
tiểu thiếp về chính thê, bản công tử cũng chỉ là muốn giáo huấn ngươi
một trận mà thôi, để ngươi đừng có cả ngày nghĩ đến người khác.”
“Vậy tại sao phải đứng ở chỗ ấy mà làm chuyện đó với ta? Nếu như bị đám
người Lương Sơn Bá nhìn thấy, ta làm gì còn mặt mũi ở lại trường!” Ta
tức giận đến nỗi nói không lựa lời. Mã Văn Tài lại đột nhiên nhếch khóe
môi, nhíu mày:
“Vậy ý ngươi là trách ta không nên làm chuyện đó ở bên ngoài phải không, nói cách khác, chỉ cần làm ở chỗ không người là được
rồi?”
“A?” Này, ta rút cục khi nãy đã nói lung tung gì vậy.
“Ngươi a…” Mã Văn Tài liên tục thở dài, cuối cùng giơ hai tay lên cao ngang
đầu như kiểu đầu hàng, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, A Đường, A Đường, đừng nóng. Vừa rồi là ta sai rồi, không nên chạm vào ngươi, bất quá ngươi cứ yên tâm, bọn họ nhất định là chưa thấy gì hết. Ngay cả có thấy được đi
nữa, ta cũng có biện pháp khiến chúng phải câm miệng, ngươi cứ an tâm
đi.”
Ta cũng biết bọn họ không có thấy! Nhưng mà trọng điểm không phải là chỗ này, được chứ?
“Tốt lắm, A Đường, đừng giận mà. Ta lúc ấy cũng chỉ là nhất thời tình thế
cấp bách, không quan tâm đến cái chỗ kia có an toàn không. Mà thực ra
chúng ta cũng đâu phải là lần đầu tiên làm như vậy a, về sau, lúc thành
thân rồi, ngày nào cũng sẽ như vậy, ngươi sớm muộn gì cũng phải tập
thành thói quen đi.” Người này nói chuyện thật sự là càng lúc càng vô liêm sỉ.
= = Ai muốn cùng ngươi thành thân chứ hả? Ai nói? Ta chẳng qua mới chỉ thừa nhận ta là con gái thôi, khi nào thì nói là sẽ thành thân!
Ta trừng to
mắt nhìn thẳng vào Mã Văn Tài, hầm hầm hỏi hắn ta nói muốn thành thân
với hắn lúc nào, Mã Văn Tài bị ta trừng có chút xấu hổ, đưa tay sờ sờ
cái mũi, ngượng ngùng: “Này, tóm lại là chuyện này không sớm thì muộn
cũng sẽ đến, ngươi không cần để ý, dù sao, chờ đến lúc ngươi học xong ra khỏi trường thì tự nhiên sẽ biết.”
Ra khỏi trường?
Ta hiện giờ sợ nhất chính là ba từ “ra khỏi trường” đó, ta sợ người trong nhà sẽ đem
ta gả cho Vương Lam Điền a…Thật sự là đau đầu, chuyện kia còn chưa kịp
hỏi rõ, đã bị Mã Văn Tài kéo tới chuyện này, ta thật sự không còn tâm
trí mà ầm ĩ với hắn, khiến xoay lưng lại không thèm nhìn, miệng nói: “Dù sao chuyện hồi nãy đối với ngươi cũng không có ảnh hưởng gì, về sau
không cần nhắc lại nữa.”
“Làm sao có thể không có quan hệ gì với ta?” Mã Văn Tài nhíu mày, “Không có quan hệ với ta, chẳng lẽ lại có quan hệ
với tên Vương Lam Điền!”
“Cũng không quan hệ gì tới hắn! Ta không muốn thành thân.”
“Chuyện này ngươi vốn không tự quyết định được.” Mã Văn Tài hừ một tiếng, đi
đến bên cạnh ta, nghiêng đầu nhìn, lại đưa tay chạm vào mặt của ta, bị
ta lắc người tránh ra, không khỏi nói: “Ngươi trốn cái gì, đừng có lộn
xộn nữa! Để ta xem một chút. Dù sao ngươi cũng đâu có muốn thừa nhận
ngươi là nữ?”
“Ta có phải là nữ không liên quan gì đến ngươi!” Ta mở
miệng ra liền phản bác, đồng thời giơ tay gạt tay hắn đi, lại bị người
kia nắm lấy tay, lại giữ chặt ta, có chút tức giận:
“A Đường, ta thực sự không hiểu, ngươi đã thẳng thắn nói cho ta thân phận của ngươi, vì
sao còn muốn trốn tránh ta? Trong lòng ngươi rốt cuộc có ta hay không?”
“Ngươi…” Ta không nghĩ tới hắn lại nói thẳng toẹt ra như vậy, nhất thời không
biết phải phản ứng thế nào. Mã Văn Tài nhân cơ hội này liền ôm ta đặt
vào lòng hắn, miệng nói: “A Đường, dù sao chuyện không nên làm chúng ta
cũng đã làm rồi, ngươi còn sợ gì nữa đây? Ta đối với ngươi thế nào,
trong lòng ngươi biết rõ. Ta biết ngươi là con gái, nên cũng không muốn
quanh co lòng vòng nữa. Ta là thật lòng thích ngươi, muốn cùng ngươi kết làm phu thê, chỉ cần ngươi không phản đối, học xong ở trường ba năm
sau, ta nhất định sẽ trở về bẩm báo cha ta, để hắn đến nhà ngươi cầu
hôn, ngươi thấy như vậy có được không?”
“Ngươi, ngươi nói bậy bạ gì
vậy!” Ta bị lời nói của hắn làm cho hoảng sợ, vội vàng đẩy hắn ra, chạy
đến núp sau giá sách, hoảng loạn nói, “Cái gì, cầu hôn cái gì, ngươi
không được nói lung tung!”
“Ta không nói lung tung, Mã Văn Tài ta xưa nay nói lời thì sẽ giữ lời. Ta biết, ngươi cũng thích ta, đúng không?”
“Mã, Mã Văn Tài, ngươi đừng nói lung tung nữa!” Ta hoảng đến không biết làm
sao, sốt ruột muốn chạy khỏi cửa, kết quả chân còn chưa qua cửa, liền đã té ngã trên mặt đất, đầu đập vào cửa, đánh rầm một tiếng, kinh thiên
động địa.
“A Đường!”
“— công tử!”
Không đợi Mã Văn Tài lại gần, Mộ