Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324765

Bình chọn: 9.00/10/476 lượt.

gười vào thành giường xem tạp chí. Do dự hồi lâu, miệng há ra lại ngậm vào, khó nhọc thanh thanh cổ, cuối cùng quyết định phải phá vỡ cục diện bế tắc này: “Ừm …. Em, em muốn về nhà……….”

“Nhà của anh là nhà của em.” Nói mà đầu cũng không ngẩng lên, Khưu Sinh lật sang trang tạp chí, trả lời ngắn gọn.

“Nhưng, ở nhà em còn một con mèo với một con chó đang chờ ăn cơm……..”

“Lát nữa anh sẽ gọi cho Húc Nghiêu, nhờ cậu ấy lo giúp, sáng mai anh với em đến lấy lại.” Chờ đã! Chó nào nữa?

Khưu Sinh muốn hỏi, nhưng còn chưa kịp nói đã bị Tiểu Lộc lôi ra cái cớ khác, “Nhưng quần áo em đều để ở nhà………..”

“Mặc của mẹ anh đi, chịu khó một đêm, mai anh với em đi mua cái mới.”

Hết lần này đến lần khác bị cắt ngang, khó khăn lắm mới tìm được một cái cớ thì lại bị bác bỏ, Tiểu Lộc ngậm miệng, khép mắt, một lý do chính đáng như tiếng trống hăng hái lấy lại tinh thần được hô lên, “Chúng ta cũng chưa đến mức phải tuy hai mà một nha! Tự nhiên đến nhà anh ở, xem em là gì chứ, anh muốn em khi không lại cùng chung chăn gối với một người không biết gì về họ à? Nghiêm túc mà nói, hôm nay em từ miệng mẹ anh mới biết được con người thật của anh …….”

—— bốp!

Khưu Sinh gấp tạp chí lại, quất xuống giường, tiếng vang không nhỏ lại lần nữa làm Tiểu Lộc phải ngậm miệng.

Nhướn chân mày, Khưu Sinh chuyển mình ra ngồi ở mép giường, vài sợi tóc mềm còn nhỏ nước xuống, miệng cong lên, nở nụ cười yếu ớt. Nghiêng đầu, ánh mắt chuyển sang Tiểu Lộc, vẫy tay với cô, “Lại đây.”

“……….” Không, kêu qua thì qua à, xem cô là gì hả? Ít nhất cũng phải giữ được chút kiên cường làm quyền lợi chứ.

Không muốn lãng phí thời gian với cô, Khưu Sinh đứng lên, chầm chậm đến gần Tiểu Lộc. Lúc đã đến gần trong gang tấc, anh đưa tay chống lên tường sau lưng Tiểu Lộc, vây cô trong đôi cánh tay mình. Hít sâu một hơi, anh mới nói thật dịu dàng, thật kiên nhẫn: “Vì sao lại muốn chạy trốn? Vì sao không muốn ở cạnh anh, bỏ chút thời gian từ từ tìm hiểu anh?”

“Chúng, chúng ta ……” Cãi nhau như vậy, tan rồi lại hợp, hợp rồi lại tan. Cô gần như không thể phân rõ khởi điểm của họ là ở đâu, phải giải như thế nào.

Khưu Sinh cắn răng …., buông hai tay xuống, lại nhìn cô, trong mắt là nụ cười bao dung, “Muốn nói gì thì cứ nói, đừng nhịn; muốn hỏi thì cứ hỏi, anh sẽ không giấu em nữa đâu.”

“Anh có thể trở về không?” Khôi phục lại hơi thở, Tiểu Lộc cũng hỏi được một câu hoàn chỉnh.

“Sao?” Vấn đề này có vẻ khác trừu tượng, anh bị cô làm cho trở thành không hiểu gì cả, không thể nào trả lời.

“Về chỗ anh Tương, lấy máy ảnh, cùng em thu dọn tình trạng rối rắm này nha.” Đó mới chính là Khưu Sinh mà cô quen thuộc, mới chính là thế giới vốn có của cô.

“Không về được, anh không thể nào tùy hứng cả đời như thế nữa. Thứ anh muốn, anh đã có, không tiếc nuối gì nữa, cứ thế đi.”

Anh nói thật kiên quyết, ánh mắt không chút cô đơn hay lưu luyến, Tiểu Lộc nhìn anh không chớp mắt, có chút kinh hãi, người đàn ông này khiến cô cảm thấy thật xa lạ. Loại thương nhân bày mưu tính kế, luôn tự tin năm chắc tương lai, thành thục, cẩn trọng, đối với phụ nữ mà nói phải là có sức hấp dẫn chí mạng, Tiểu Lộc cũng không ngoại lệ.

Chỉ là, nếu ngay từ đầu Khưu Sinh dùng chính tư thái này xâm nhập vào cuộc sống cô, có lẽ tất cả sẽ như câu chuyện thần thoại, mà bây giờ ….. cô cảm thấy tất cả những gì từng có giữa họ đều phải bôi xóa đi, cô lại phải một lần nữa quen dần với người này. Anh không hề là một nhiếp ảnh gia bình thường, đã trở thành người có tiền, có địa vị, là ‘BMWs vương tử’ người người mơ ước; chỉ là với cô thì, không bằng cả cái rắm, một khoảng cách chắn ngang bỗng dưng sinh ra.

“Bà xã.” Thấy cô im lặng, anh mở miệng, dùng một giọng nói không khác gì lúc trước, cúi đầu gọi cô, “Anh không biết quan hệ giữa chúng ta có mâu thuẫn gì. Anh đều theo em, thuận theo sự ngang bướng của em. Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, chỉ cần ngoan ngoãn ở cạnh anh, học làm vợ, làm mẹ là được.”

Học làm vợ còn chưa tính, vì sao còn nói thêm vụ làm mẹ hả? Tiểu Lộc bực đến muốn cạo đầu, đem ngũ quan nhồi thành một cục, dự định chuyển đề tài, cố gắng không nói những chuyện áp lực này nữa: “Cái người vừa cãi nhau dữ dội với mẹ anh, bà ấy nói anh làm hư con người ta kìa.”

“Chẳng lẽ em cho rằng trước khi quen em, anh chẳng có ai khác?” Nguyên nhân chính là vì đã nhìn thấy qua quá nhiều phụ nữ tính toán giữa tình yêu và bánh mì, mới có thể tìm được một ngọn đèn dầu yếu ớt yên ổn nơi cô.

“Hai người thật sự là cái kia cái kia sao?” Cô đương nhiên không quá kỳ vọng mình chính là người phụ nữ đầu tiên của anh, cũng không nên nghĩ nhiều về quá khứ của anh. Ai cũng có quá khứ đó thôi, chỉ là khi đối diện với quá khứ đó, khó mà không so đo nha.

“Anh cũng không phải kẻ bụng đói thì ăn quàng, không phải kẻ đối với người xem như em gái mà xuống tay.” Nhìn thấy dáng vẻ cô khẩn trương đến ăn nói lộn xộn, anh không nén được tâm trạng cực tốt này, “Giờ hẳn là em có thể hiểu được vì sao anh lại để ý Thẩm Thần Xuyên đến vậy phải không?”

Anh cũng không muốn kể cho cô nghe chuyện quá khứ, tự tìm buồn bực, loại cảm giá