Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324772

Bình chọn: 9.5.00/10/477 lượt.

còn thuận tay rút điếu thuốc, hướng sang Tiểu Lộc phóng mị nhãn.

“Đừng có phóng điện lung tung!” Để ý thấy động tác nhìn trộm này của người đàn ông đó, người phụ nữ ngồi cạnh liền cầm thực đơn, đánh lên đầu anh ta. Tiếp đó, không quan tâm xem anh ta đau thế nào, liền xoay sang nói chuyện với Khưu Sinh: “Dì Khưu lần này không nói lung tung nha, cô ấy thật sự có thai sao?”

“Không chắc lắm, anh có hẹn bác sĩ, hai ngày nữa dẫn cô ấy đi kiểm tra.” Nói xong, Khưu Sinh chau mày, đưa tay rút điếu thuốc khỏi miệng người đàn ông kia, ấn cho gãy.

Lo lắng cho người còn chưa rõ có thai hay không ngồi bên này, người nọ đối với động tác của Khưu Sinh cũng không phản bác gì, chỉ nhún vai, cất bật lửa vào túi, vừa oán giận lên tiếng: “Tìm bác sĩ làm gì, có sẵn bác sĩ ngồi trước mặt cậu, cần gì phải xá cận cầu viễn nữa*, đúng là làm đau lòng người ta mà.”

“Người ta là bác sĩ phụ khoa nỗi danh, cái tên bác sĩ tâm lý như cậu thì nói làm gì, chẳng lẽ do tình hình kinh tế khó khăn mà phòng khám của cậu kiêm thêm chuyện xét nghiệm à?”

“Nói gì chứ, đúng là không có chuyên môn gì cả, rất nhiều phụ nữ mang thai thời kỳ đầu đều rất dễ có triệu chứng khó chịu bực bội.”

“Cho dù thật sự là vậy, Khưu Sinh cũng chẳng tìm anh. Ngay cả chuyện xét nghiệm người ta còn phải tìm bác sĩ nổi danh hẹn trước, ai thèm tìm loại bác sĩ kiếm cơm như anh.”

“Này, em có cần hạ thấp người đàn ông của mình vậy không hả?”

Trông thấy cặp nam nữ đang đùa nhau thật sôi nổi, Tiểu Lộc há hốc miệng …..bác sĩ nào cũng có cái tính linh tinh lang tang này sao? Người này y chang Tô Phi nha. Nhìn kỹ lại, đột nhiên trí nhớ trổi dậy, đập tay xuống bàn, kêu lên: “A a! Nhớ ra rồi, em từng thấy anh, anh và Nguyễn Linh ăn cơm với nhau.”

Sau khi nói xong, Tiểu Lộc xoay đầu nhìn Khưu Sinh, muốn tìm đáp án từ anh. Trông thấy Khưu Sinh khẽ gật đầu, Tiểu Lộc liền đắc ý, “Thấy chưa, trí nhớ em đâu có tồi, hôm đó anh từng nói anh ấy là bác sĩ tâm lý, còn nói từ trước tới giờ người bị anh ấy thôi miên thành công chỉ có một, đúng không?”

Khưu Sinh mím môi, không muốn nói thêm về chuyện này, chuyển đề tài khác, giới thiệu hai người kia với Tiểu Lộc: “Người này, em không cần biết tên hắn là gì, dù sao cũng chỉ là kẻ thừa đi theo ăn chực.” Nói xong, lại khẽ nhếch môi, chuyển sang người phụ nữ: “Cô ấy tên là Tống Thiến Du, là con gái của người cãi nhau với mẹ anh ngày hôm qua.”

“Vị hôn thê?!” Tiểu Lộc buộc miệng, không thể trách cô không biết kiềm chế, đơn giản đây là từ duy nhất nảy ra trong đầu cô.

“Phụt! Không phải như cô nghĩ đâu, đính hôn chỉ là lời nói đùa của trưởng bối thôi, cô cũng thấy đó, tôi đã có bạn trai.” Tiểu Lộc là người không biết che dấu suy nghĩ, phàm là người bình thường đều biết cô đang nghĩ gì, Tống Thiến Du không nhịn được mà bật cười, đưa tay chọc chọc người đàn ông bên cạnh, giải thích.

“Ha ha, hai người nhìn hạnh phúc ghê.” Tiểu Lộc nghiêng đầu, nhìn hai người họ liếc mắt đưa tình, thật hâm mộ. Nghĩ lại mình và Khưu Sinh, căn bản là không có ngang hàng gì hết, lần nào cô cũng bị nằm trong thế yếu. Quả nhiên, phụ nữ mà dữ dằn một chút thì cũng tốt hơn.

“Nguyễn Linh là ai?” Tống Thiến Du không bị chuyển đề tài mà quên đi trọng điểm.

“Em hỏi Khưu Sinh đi.” Vị bác sĩ tâm lý bại trận vứt trách nhiệm lại cho bạn tốt của mình.

Không ngờ rằng, Khưu Sinh chẳng thèm ngước mặt lên đã phang một câu, “Tôi không biết.”

“A ha, cậu không biết à.” Đuôi lông mày của bác sĩ tâm lý bại trận nhếch lên, cười hì hì chồm sát người Tiểu Lộc: “Muốn nghe về lần thôi miên thành công duy nhất của anh không, kích thích lắm nha.”

“Hay lắm, hay lắm.” Tiểu Lộc hưng phấn, gật đầu thật mạnh.

Sắc mặt Khưu Sinh bắt đầu thay đổi, khụ khụ vài tiếng, mắt lộ ra hung quang, thái độ bỗng chốc mềm đi: “Nguyễn Linh phải ……”

“Chờ đã! Em không thích nghe Nguyễn Linh kia là ai, em muốn nghe chuyện lần thôi miên thành công của anh ấy đã.” Tống Thiến Du chẳng chút khách khí, cắt ngang lời Khưu Sinh.

“Em cũng muốn nghe.” Tiểu Lộc nhanh miệng gật đầu phụ họa, cô chưa từng thấy Khưu Sinh chịu thua qua bao giờ, đây là lần đầu tiên, có thể biết quá trình thôi miên thật kích thích, không thể không nghe. Sau khi nói xong, còn nói thầm bên tai Tống Thiến Du: “Chuyện Nguyễn Linh tôi biết, chờ xong tôi kể chị cô nghe.” “……” Khưu Sinh tức giận, trừng mắt nhìn người khởi xướng.

Kẻ tự xưng là bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp thì cứ xem như chẳng có chuyện gì, cười cười, nhún vai, vẻ mặt như là lực bất tòng tâm.

“Vì sao không cho anh ấy nói, không phải từng nói là em muốn hỏi gì thì hỏi, anh không bao giờ …. Dấu em nữa đó sao? Lại gạt người ta.”

Khổ nhục kế, rõ ràng là khổ nhục kế! Cho dù biết rõ là thế, nhưng nhìn thấy vẻ đáng yêu kia, dáng vẻ thất vọng cô đơn kia, Khưu Sinh đành cắn răng, biết rõ là hố lửa, cũng cam tâm nhảy vào: “Người duy nhất mà cậu ta thôi miên thành công chính là em, địa điểm là nhà em, thời gian là lúc em uống say lôi anh đi đăng ký kết hôn. Nhưng mà giờ nhớ lại, cảm thấy sở dĩ em cho rằng chúng ta đã kết hôn, không phải vì cậu ta thôi miên thành công, mà


Old school Easter eggs.