rất có lý, vấn đề là vào thực tế thì rất khó.
Tiểu Bát khẽ cười, nghiêng đầu tựa vào vai Tiểu Lộc, vừa đi vừa hỏi, “Cậu sợ nhận sẽ bị được đáp án thật tàn nhẫn sao?”
“Ừm.” Gật đầu, rồi lại gật đầu.
“Cậu nghe mình nói nè, đau di không bằng đau ngắn, người phụ nữ hiện đại phải hiểu câu dao sắc chặt đay rối, tình yêu không đáng chính là khối u ác tính! Mau chặt đứt nó mới có thể tìm được mùa xuân thứ hai!”
“…….. Đâu ra mùa xuân thư hai?” Đối với điểm này, Tiểu Lộc rất hiểu, dù sao cũng phải cân nhắc lại điều kiện của mình nha.
“Ai nói không có, ờ, tỷ như con chó này nè.”
“…….” Chó? Cô đã suy bại đến nỗi phải bằng lòng với một con chó sao?!
“Cô ấy nói chính là chủ của con chó này.” Có người xuất hiện thật đúng lúc, giải đáp thay cho Tiểu Bát.
Giọng nói quen thuộc, mang theo vài phần ý cười bỗng dưng truyền đến khiến Tiểu Lộc và Tiểu Bát cùng xoay người, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
Tiếp đến liền nhìn thấy Tô Phi ôm một chồng sách to, đứng sát bên đường, cười có chút bỉ bỉ, dáng vẻ không đứng đắn, bước đến gần chỗ hai người đang đứng.
“Ôi mẹ ơi, anh là Mạnh Đức* huynh tái thế à.” Tiểu Bát mất hồn than, đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. (*: tên tự của Tào Tháo sư huynh)
“Bát muội quá khen.”
“Phụt …..” Tiểu Lộc nín cười không được, phì cười, anh ta còn làm giống như người xưa, chấp tay hành lễ, “Anh lại dắt chó đi dạo à?”
“Không tồi nha, có tiến bộ, biết trêu chọc người.” Tô Phi nhướn mày, đưa tay vỗ vỗ đầu Tiểu Lộc, vẻ mặt tán dương: “Tôi đến đây đọc sách.”
“Đọc sách?” Bác sĩ còn phải đến lớp học buổi tối à? Cái này không phải là phân biệt đối xử với y học đâu nha!
“Lần trước lúc cô cùng dì đến kiểm tra sức khỏe, không phải đã nói là trung y thì có thể tin tưởng sao? Cho nên, tôi đi học trung y, nhìn, nghe, hỏi, sờ*, đủ thứ.” (* tứ chẩn trong trung y)
Nếu không tựa vào nai con trên người, tiểu tám thiếu chút nữa sẽ”Ngũ thể đầu địa” , thật sâu địa đánh giá tô phi vài lần sau, nàng ai thán ra tiếng: “Làm bậy yêu, thói đời ngày sau a, cuồng dại nam tử phụ lòng nữ, thế đạo biến lạc.”
Nếu không phải đang dựa vào người Tiểu Lộc, thiếu chút nữa Tiểu Bát đã ‘đầu rạp xuống đất’, đánh giá thật kỹ lại Tô Phi vài lần, mới ai thán ra tiếng: “Nghiệp chướng a, thói đời nay a, nữ nhân phụ lòng nam tử cuồng dại, thế đạo đổi thay a.”
“A ha, Bát muội giải thích thật là sâu sắc tận tim.”
“Thảm! Tôi quên còn có cuộc hẹn, à …. Băng vệ sinh, Tiểu Lộc nhà tôi phiền anh vậy, đưa cô ấy về, có thể làm cô ấy cười khi về là tốt rồi.” Tiểu Bát làm ra vẻ như đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó, vỗ vỗ Tô Phi, bỏ lại một câu dặn dò, sau đó hào khí bừng bừng bỏ lại Tiểu Lộc rồi đi.
Trừng mắt nhìn theo bóng Tiểu Bát, Tiểu Lộc muốn gọi mà chẳng nên lời, cô có thể khẳng định, Tiểu Bát cố ý, cố ý dâng cô cho Tô Phi, muốn cho cô thể nghiệm sự tồn tại của mùa xuân thứ hai trong truyền thuyết.
Lúc bóng Tiểu Bát hoàn toàn biến mất, Tô Phi mới quay đầu nhìn Tiểu Lộc, thu lại ý cười, nét mặt vô cùng trầm tĩnh: “Đi thôi, nói chuyện một chút.”
“Tôi ……. Tôi, tôi không có gì để nói.” Thật ra cô không phải không có chuyện để nói, nhưng nghĩ lại thấy rất phức tạp, bản thân cũng sắp kết hôn, tốt nhất là phải bảo trì khoản cách với Tô Phi thì tốt hơn.
“Vậy cứ cho là ngồi nghe tôi nói, bạn bè thì như thế cũng đâu có gì xấu.”
“Hảo.” Nai con cũng không tái nhăn nhó cự tuyệt , cũng không phải bởi vì chính mình, mà là cuối cùng phát hiện đêm nay đích tô phi có điểm không thích hợp. Cứ việc hắn vừa rồi còn cùng tiểu tám gặp lại thật vui, bậy bạ thật sự vui vẻ; chính là cái kia ánh mắt, tiều tụy đắc có điểm không giống hắn .
“Được.” Tiểu Lộc cũng không nhăn nhó từ chối nữa, không phải là vì bản thân, mà vì cảm thấy đêm nay Tô Phi có gì đó khác lạ. Dù cho vừa rồi anh và Tiểu Bát có nói năng bậy bạ đùa vui, nhưng mà anh mắt kia, lại tiều tụy không như anh ngày thường.
Hội nghị tuy đã xong, nhưng dư luận thì nổ tung.
Không thể nghi ngờ gì nữa chuyện bà tám của Tiểu Tám sẽ lại trở thành tiêu điểm của mọi người, đồng chí chúng ta đương nhiên không có lòng dạ nào làm việc.
Cho nên, còn chưa tan tầm, Khưu Sinh đã thấy Tiểu Lộc đứng trước cửa phòng mình, rụt ra rụt vào.
“Vì sao không vào?” Nghẹn cười, Khưu Sinh buông bút, cố ý xụ mặt, hỏi Tiểu Lộc.
“Ơ …. Trợ lý Lâm nói chỉ có thể đứng nhìn ngoài cửa, không thể quấy rầy anh làm việc.”
“Hắn thối lắm, em cũng muốn nghe sao?”
Tiểu Lộc dùng hành đồng biểu lộ thái độ, nhanh như chớp lủ vào văn phòng Khưu Sinh, không muốn nghe mùi rắm của người khác đâu nha.
“Không phải nói là đến tan tầm thì em chờ anh sao, sao lại đến đây?” Nói xong, vẫy vẫy tay với Tiểu Lộc, chờ cô ngoan ngoãn bước đến gần, liền thuận tay kéo cô qua, đặt lên đùi mình.
“Em muốn hỏi anh, gì mà hẹn ba mẹ ăn cơm, ba anh về rồi à?” Mẹ Khưu thì Tiểu Lộc gặp nhiều lắm rồi, quen như người trong nhà luôn rồi, chỉ là về phần ba Khưu, Tiểu Lộc nghe không ít tin đồn, có chút sờ sợ. Ai nấy đều nói ông muốn tìm một cô gái hôn đăng mộ đối cho Khưu Sinh, cho dù gia cảnh bình thường, thì ít nhất phải biết phụ trợ
