80s toys - Atari. I still have
Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324740

Bình chọn: 10.00/10/474 lượt.

hìn sơ thì đã có dáng vẻ cũng ổn lắm rồi.

Trên đường đi, Tiểu Lộc cũng không hỏi nhiều, dù sao thì có hỏi cho lắm cũng chỉ nhận được một câu: ‘Tới nơi rồi biết thôi’.

Cho nên đành lựa chọn phương án tiết kiệm sức lực, nhắm mắt định thần, nhân tiện sắp xếp lại những chuyện xảy ra gần đây.

Cũng không biết là do mình suy nghĩ quá chuyên tâm, hay do nhà hàng Khưu Sinh chọn quá gần, tóm lại là chỉ một chốc, họ đã đến nơi. Theo đuôi Khưu Sinh vào nhà hàng, Tiểu Lộc nhìn thấy một đôi nam nữ ngồi bên cửa sổ, trông qua có vẻ là đôi tình nhân, ngoại trừ diện mạo xuất chúng, thì không có điểm nào bất thường. Hút lấy tầm mắt cô, Tiểu Lộc cắn môi, nhớ lại, hai người này nhìn rất quen mắt, nhất định là gặp ở đâu đó rồi, nhưng ngay bây giờ thì không nhớ ra được.

Còn đang nghĩ ngợi, thì thấy người phụ nữ kia hướng về phía Khưu Sinh và Tiểu Lộc, vẫy tay, cười thật ngọt.

Nụ cười này ………. “A!” Tiểu Lộc hô to, vẻ mặt như vừa bừng tỉnh đại ngộ.

“Sao thế?” Khưu Sinh khó hiểu, quay đầu nhìn Tiểu Lộc.

“Đây …. Đây là cô gái mà em thấy!” Tiểu Lộc kích động, vừa nói vừa hoa chân múa tay: “Lần trước lúc em đi công tác, đúng rồi! Chính là lần đó, em thấy anh và cô ấy gặp riêng nhau, anh còn mời cô ấy ăn cơm, hại em vì tò mò nhìn trộm mà bị cảnh sát tưởng là bệnh thần kinh bắt em về.”

“Ha, thì ra bữa đó em giả làm cây nấm thật à.” Khưu Sinh ngộ ra, lúc ấy vẫn chưa hỏi qua cô đến nhà hàng đó làm gì, giờ rốt cuộc cũng hiểu được.

“Ha cái rắm á, anh mời cô ấy ăn cơm nha! Anh còn cười với cô ấy nữa nha!” Thù mới hận cũ, tất cả dồn lại xông lên não, Tiểu Lộc cảm thấy mình rất có tư cách phẫn nộ.

“Ghen?” Khưu Sinh có vẻ trấn tĩnh hơn, còn có tâm trạng cười.

“Hứ …….. Làm gì có! Tai em to hơn tai của cô ấy, mặt cũng tròn hơn mặt cô ấy, tóc cũng ngắn hơn tóc cô ấy, sao phải ghen chứ?”

“Ừm, đúng thế, anh cũng thích phụ nữ tai lớn, mặt tròn, tóc ngắn. A ….. còn phải là khẩu thỠtâm phi nữa.” Miệng Khưu Sinh cong cớn, tâm trạng cực tốt, nói thầm bên tai Tiểu Lộc, động tác tự nhiên toát ra vẻ vô cùng thân thiết.

“……….” Nhất thời, Tiểu Lộc nghẹn lời, không nói nữa.

Ngay lúc Tiểu Lộc im lặng, Khưu Sinh đã kéo cô ngồi vào chỗ đối diện, cô gái dáng vẻ phong tình kia quay đầu đi, cong môi, nở nụ cười đẹp đến lạ thường, giọng điệu trêu chọc: “Thật hiếm có nhỉ, Khưu Sinh trước giờ đều đúng nguyên tắc mà hôm nay lại đến muộn.” Khưu Sinh cười lại, sắp chỗ ngồi yên ổn cho Tiểu Lộc xong, mới ngồi xuống, nhún vai, “Hôm nay anh cũng mới biết, thì ra nhà anh lại nướng đến vậy.”

“Ha ha, là cô ấy nướng, hay là do cậu không biết tiết chế?” Người đàn ông kia bắt chéo chân, tay choàng lên sau ghế của người phụ nữ kia, khóe miệng nhếch lên, cười ám muội.

“Cái này hỏi cô ấy đi.” Khưu Sinh sợ Tiểu Lộc ngồi một mình sẽ buồn chán, bất thình lình đem đề tài chuyển sang cô, để cô có chỗ tham gia vào.

Nhưng hiển nhiên là anh quá đa tâm rồi, Tiểu Lộc cũng chẳng để ý, cúi đầu chuyên tâm nghiên cứu thực đơn, còn lầm bầm làu bàu nói gì đó. Ngay lúc Khưu Sinh nén không được định đánh cô, thì Tiểu Lộc mới nhớ đến sự tồn tại của anh: “Khưu Sinh, Khưu Sinh……..”

“Gọi ông xã.” Anh nheo mắt, lạnh giọng nhắc cô.

“A, ông xã, ông xã, em muốn ăn cái này, cái này, ….. còn có …..” Tiểu Lộc vừa nói vừa lật thực đơn, còn không ngừng nhớ xem những món nào muốn ăn, nhưng do đắt quá nên chưa ăn lần nào.

“Không cho.” Thấy cô chọn món, Khưu Sinh càng thêm chau mày nhăn mặt, cuối cùng phang ra hai chữ đơn giản, tiêu diệt hết nhiệt tình của cô.

Cũng làm cho nụ cười trên môi Tiểu Lộc cứng lại, càng thêm thất vọng: “Vì sao vậy? Em muốn ăn mà………..”

“Không có dinh dưỡng, không tốt cho em bé.”

“…………Em là mẹ em bé mà.” Ngụ ý là, là không tốt cho cả hai, sao cứ chụp vào đứa bé. Huống chi, tình huống bây giờ là —— đứa bé đó chưa chắc có tồn tại!

Khưu Sinh vốn là không để ý đến lời biện bạch của Tiểu Lộc, gọi phục vụ đến, chọn một mớ món có tên nghe rất dinh dưỡng, nhìn qua cũng thấy có dinh dưỡng, nhưng mà mùi vị phải nói là tuyệt đối ác liệc.

Nhìn thấy Tiểu Lộc không vui, cô gái kia chủ động lên tiếng giảng hòa: “Đừng như vậy, Khưu Sinh nhà chị cũng vì quan tâm đứa bé thôi mà.”

“……….” Tiểu Lộc dùng ánh mắt phức tạp nhìn cô, không biết nên cảm ơn sự an ủi của cô, hay phải nói cô an ủi như vậy chỉ càng khiến Tiểu Lộc thêm buồn. Dựa vào đâu mà chỉ lo đứa bé mà không lo cho mẹ nó, so với đứa bé thì cô cần phải được quan tâm nhiều hơn mới đúng chứ!

“Em ăn gì thì anh cũng ăn cùng em.” Anh cáu nhẹ mũi Tiểu Lộc, nói yêu chìu.

“………Ai mà sinh em bé giúp anh thiệt là xui xẻo.” Tiểu Lộc chun mũi, …. Dùng âm thanh lẩm bẩm nói cho chính mình nghe.

Cứ tưởng câu nói của mình chẳng ai nghe, không ngờ Khưu Sinh lại nghe rõ mồn một, quay phắt đầu lại, nhíu mày, lớn tiếng hỏi: “Nói cái gì?”

“Không có gì. . . . . .” Tiểu Lộc rụt cổ, thế thốt phủ nhận.

“Nếu em còn lập lại câu đó lần nữa, không chừng Khưu Sinh sẽ cho em biết mùi vị của cái gọi là một xác hai mạng đó.” Nghe rõ đoạn đối thoại giữa hai người, người đàn ông ngồi đối diện với Khưu Sinh, vừa lên tiếng trêu anh,