The Soda Pop
Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324723

Bình chọn: 8.5.00/10/472 lượt.

là vì chỉ số thông minh của em có vấn đề.”

“………” Trăm phương ngàn kế, dàn dựng âm mưu, kết bè kết cánh, vi phạm pháp luật, không chuyện ác nào từ! Trình Tiểu Lộc khóc không ra nước mắt, kêu gào không thành tiếng, nhìn lại cuộc sống mấy tháng qua của mình, thế mà lại bị cái tên không rõ đầu đuôi này đùa giỡn trong lòng bàn tay!

Thế này là thế nào hả? Lại là lừa, lại là gạt, cướp đoạt quyền được biết của cô, rốt cuộc ….. có xem cô là người hay không hả?!

Mỗi tuần vào thứ hai, tư, sáu từ sáu giờ đến chín giờ, Tiểu Lộc phải học nghiệp vụ du lịch, từ lúc bị Khưu Sinh lôi về nhà, thì số ngày được tự do hoạt động của cô cũng không còn nhiều nữa, bị Tiểu Bát gọi là ‘thả gió’* (*: ng vn mình hay gọi là thả ga, hay thả cửa)

Vì thế, đây là ngày đầu tiên được thả gió của Tiểu Lộc, cô không vội vã đến trường, đầu tiên là bớt chút thì giờ về nhà, đem một mèo một chó dẫn theo, đến trường thì gởi nhờ phòng bảo vệ, nghĩ tới nghĩ lui, Tiểu Lộc cảm thấy dù sao cũng không thể làm phiền hà Cố Húc Nghiêu.

Sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, Tiểu Lộc liền kéo Tiểu Bát đi học, trong ba tiếng đồng hồ này, cơ bản là chỉ dùng để nói chuyện phiếm. Còn phải nói thật tóm gọn, mới có thể lôi tất cả chuyện xấu của Khưu Sinh kể rõ ràng với Tiểu Bát. Khó khăn lắm mới tìm được đối tượng có thể nói hết mọi chuyện, sau khi vừa xả ra hết, Tiểu Lộc cảm thấy cực kỳ vui sướng, đến khi tan học thì cả người cứ như vừa được tái sinh.

“Giờ cậu là sao đây ta, thiếu nãi nãi nhà giàu, chơi trò bình dân, tự xem mình như sinh viên, cưa sừng làm nghé à.” Đi sau Tiểu Lộc, nhìn thấy cách Tiểu Lộc ăn mặc, Tiểu Bát lắc đầu thở dài, cảm khái, vì cái người chưa giác ngộ này mà thương tiếc. Tóc đuôi ngựa, ba lô, giày đá bóng, thời trang vận động, trông chẳng khác nào thanh thiếu niên.

Tiểu Lộc không thèm để ý, may là lời này được phát ra từ người ăn ngay nói thẳng như Tiểu Vát, nếu đổi là người khác, cô hẳn là sẽ rất nhạy cảm. Bĩu môi, Tiểu Lộc hào hứng chạy đến phòng bảo vệ, cúi đầu, “Đại gia, cháu đến bắt mèo và chó về, cám ơn chú giúp đỡ nha.”

Vừa dứt lời, một con chó thật to bay tới người Tiểu Lộc.

Ngay sau đó, ‘bò sữa’ cũng thật tao nhã đi đến cạnh chân Tiểu Lộc, cọ vài cái.

Ngược lại, người vừa rồi còn hứa hẹn chắc chắn sẽ giúp Tiểu Lộc trông coi mèo và chó này thì … không thấy bóng đâu.

“Chậc chậc, cậu thật sự muốn đem con đại súc này về nhà Khưu Sinh sao? Cậu giải thích thế nào về lai lịch con chó này chứ?” Tiểu Bát bước đến, có ý bảo trì khoản cách với con chó to, tốt bụng nhắc nhỏ Tiểu Lộc, “Tất nhiên là không thể nói thật, nếu nói là của băng vệ sinh ca ca tặng, chắc sẽ có màn kịch huyết án nhà giàu nha.”

“Nói cậu tặng, đừng để lộ đó.” Tiểu Lộc càng lúc càng biết nói dối, mặt không đỏ, tim không run, giọng cũng không yếu, nói thật lưu loát, quả nhiên là không có áp bức thì sao có phản kháng chứ.

“………….Mình chả thèm!” Nói chơi sao, rủi Khưu Sinh không thích chó, thì không phải mình bị chỉnh cho chết sao, nghe sơ sơ vài chuyện Tiểu Lộc kể thôi cũng cảm giác được, đó là một kẻ phúc hắc* cỡ nào rồi. (*: bụng dạ đen tối)

“Này, cậu sao chẳng có chút nghĩa khí gì hết vậy.”

Chịu không nỗi Tiểu Lộc dùng vẻ dỗi hờn này mà lên án, tim Tiểu Bát đập thùng một cái, quyết tâm, cất tiếng hét to: “Được rồi, đươc rồi, là mình tặng!”

“Ha ha, mình biết cậu tốt nhất mà…….” Mục đích đã đạt, Tiểu Lộc dựa vào người Tiểu Bát bắt đầu làm nũng.

“Tôi nói này Trình Tiểu Lộc, cậu như vậy là sao, sợ anh ta đến thế à. Vậy không phải là yêu đâu, yêu là ngang hàng mới đúng! Thật chịu không nổi cậu mà, trước kia cho dù có ngốc, cho dù không biết anh ta là ai, nhưng ít nhất cũng có nghề nghiệp, có cuộc sống ổn định, nhưng giờ ….. cậu xem lại cậu bây giờ đi, toàn bộ trọng tâm của cuộc sống đều đặt lên người anh ta, vây quanh anh ta, nhân nhượng như vậy là vì lợi ích vui vẻ cho toàn cục ư?” Tiểu Bát trợn trắng mắt, không thể nhịn được nữa, muốn gào lên với Tiểu Lộc, cho dù biết lời mình nói rất cay nghiệt, nhưng từng câu từng chữ đều là thật lòng.

“Không phải mình sợ anh ấy…….” Nghe vậy, Tiểu Lộc méo miệng, ngập ngừng.

“Cậu là thế!”

“Mình chỉ sợ mất anh ấy.” Ngoại trừ bản thân cô ra, không ai biết mấy ngày Khưu Sinh biến mất kia, Tiểu Lộc có bao nhiêu gian nan. Những ngày đó cô sống mà thấy cả thế giời dường như trống không, loại cảm giác này cả đời chỉ nếm một lần là đủ, Tiểu Lộc không bao giờ muốn quay về như lúc ấy nữa.

“Hứ, vậy không phải như nhau à!” Trông thấy cả hai gần như muốn khóc, Tiểu Bát đành hạ khí thế, mềm giọng lại, ôn tồn khuyên: “Mình cũng không phải nói là Khưu Sinh không đáng để yêu, là vầy, theo cách nhìn chi tiết, anh ta đối với cậu đúng là chân thật. Nhưng hai người cũng sắp kết hôn rồi, cậu không thể cứ dồn nén mọi chuyện trong lòng, trốn một góc tự lo lắng một mình. Vợ chồng mà, có chuyện gì là không thể nói đâu? Nếu cậu sợ, thì cứ nói cho anh ta biết cậu đang sợ cái gì; nếu cậu nghi ngờ chuyện anh ta vì đứa bé mới lấy cậu, vậy cứ đến hỏi, cũng chẳng phải chuyện kinh thiên động địa gì, nói ra thì tốt rồi.”

“Nhưng mà …….” Nói thì