The Soda Pop
Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224175

Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.

hạm vào ta, bây giờ lại biếm ta vào lãnh cung, còn để ta

tưởng rằng Triêu Thần bị giày vò đến chết vì ta…

Tay càng lúc càng nắm chặt tay hắn, trong đầu hiện lên bao lý do, cổ

họng khó chịu, ta nghẹn ngào gật đầu. Ta biết, đương nhiên ta biết…

Tất cả mọi điều hắn làm chẳng phải ngoài việcmuốn để ta trở thành mục tiêu công kích. Cái gì mà Phất Hy, cái gì mà Dao phi, đó đều là giả

dối, từ đầu tới giờ, người hắn để tâm nhất là ta, Tang Tử.

Dán mặt lên lồng ngực hắn, ôm chặt lấy cơ thể hắn, ta không kìm được, nức nở thành tiếng. Có lẽ trong kiếp này, nước mắt của ta đã rơi nhiều

nhất trong đêm nay. Hãy để ta buông thả một lần, chỉ một lần này thôi!

Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, thoải mái lên tiếng: “Chỉ cần nàng biết, trẫm vĩnh viễn có thể chống đỡ được.”

Ta lại khóc: “Tại sao Hoàng thượng phải để thiếp vào lãnh cung, chỉ

là tự ý xuất cung thôi mà, người hoàn toàn có thể tước phong hiệu của

thần thiếp, ném thiếp vào góc nào đó, như vậy thiếp vẫn có thể bày mưu

tính kế cho Hoàng thượng, không phải sao?” Còn hơn hắn bây giờ chỉ có

một mình.

Một mình…

Dường như ta lại nhìn thấy hắn, con người cô độc của buổi ban đầu. Bề ngoài dũng mãnh tới mức đao chém không vào nhưng nội tâm lại cô độc vô

cùng, khiến ta cảm thấy đau đớn.

Song hắn lại cười, nói: “Không vào lãnh cung, bọn họ sẽ không buông

tha cho nàng. Ban đầu trẫm phong nàng làm Đàn phi là để nàng sống tiếp.

Lần này cũng vậy, A Tử!” Hắn lại thở dài, nhìn ta rồi nói: “Nhất định

phải sống thật tốt, trẫm không có cách nào chịu đựng lần thứ hai nữa…”

Hắn nói lần thứ hai, nhưng ta biết rõ, lần thứ nhất đó là Phất Hy,

Phất Hy của năm năm trước, trong lòng hắn là một Phất Hy tốt đẹp.

“Hoàng thượng, Dao phi nàng ta…”

“Trẫm biết!” Hắn ra hiệu ta không cần nói tiếp, ta nhìn thấy nỗi đau

trong đôi mắt hắn, còn hắn bỗng nhiên nhắm mắt, chỉ khẽ nói: “Nàng ấy

hận trẫm.”

Thế nhưng nàng ta vẫn yêu người.

“Lời thề ban đầu quá hoàn mỹ, song bây giờ trẫm không có cách nào

khiến lục cung vô phi vì nàng ấy. Điểm này, nàng hiểu rõ nhưng nàng ấy

thì không. Nói cho cùng, trẫm vẫn cảm thấy hổ thẹn với nàng ấy.”

“Hoàng thượng…”

“Trẫm khó chịu…” Hắn cau chặt mày,

Ta chỉ cảm thấy đau nhói trong lòng, tất cả mọi điều hắn nói, ta đều

hiểu. Cảm giác của hắn, ta cũng hiểu. Hắn yêu nàng ta bao nhiêu năm như

vậy, không, bây giờ vẫn yêu, khoảnh khắn hắn nhìn thấy nàng ta sống sót

trở về, chắc chắn vui mừng xiết bao, bởi hắn tưởng cuối cùng cũng có thể bù đắp tất cả mọi thứ hắn nợ nàng ta.

Thế nhưng hắn không ngờ, Phất Hy bây giờ đã không còn là Phất Hy tốt đẹp, đơn thuần đó

“Trẫm muốn đối xử tốt với nàng ấy, cho dù sủng ái nàng ấy cả đời.” Hắn nói chậm rãi nhưng ta có thể nhận ra nỗi đau trong đó.

Ôm chặt lấy hắn, ta biết trước mặt Dao phi, hắn vĩnh viễn không thể

nhẫn tâm. Hắn bây giờ vẫn yêu, có điều tình yêu ấy là tình yêu đã qua,

trong lòng hắn hiểu rõ nhưng không muốn thừa nhận. Ta cũng sẽ không ép

hắn thừa nhận. Nỗi đau và sự bất lực khi ấy, chỉ có hắn hiểu rõ nhất. Có thể vì nàng ta từ bỏ vị trí thế tử, điều đó đau đớn, thê thảm như thế

nào, không phải chỉ dăm ba câu là ta có thể hiểu sâu sắc được. Mà thứ

khiến hắn đau đớn nhất mà bây giờ là người tuy còn nhưng tình đã chết.

Chỉ đáng tiếc, Dao phi không hiểu.

Nàng ta quay về, ỷ vào sự áy náy và thương xót của hắn dành cho nàng

ta, thậm chí không chút kiêng nể, trắng trợn làm những việc nàng ta muốn làm mà không biết đã làm tổn thương hắn hết lần này đến lần khác.

Hắn thở dài. “Thế nhưng nàng ấy không hiểu, vẫn luôn không hiểu. Đúng thế, trẫm đã phụ nàng ấy.”

“Không!” Đưa tay che miệng hắn, ta lắc đầu. “Hoàng thượng không hề

phụ nàng ta, chưa từng.” Năm năm trước, hắn lấy vị trí thế tử ép buộc,

còn bây giờ hắn ngỗ ngược làm trái ý Thái hậu, giữ lại người ban đầu

định ban cho Tấn Vương làm vương phi để làm phi tử của mình, hắn trước

nay chưa từng phụ nàng ta.

Hắn đưa tay lên gạt tay ta, nói nhỏ: “Nàng ấy và trẫm là thanh mai

trúc mã, từ nhỏ trẫm đã cưng chiều nàng ấy, yêu nàng ấy, nàng ấy muốn gì trẫm đều có thể cho nàng ấy. Tất cả mọi người đều nói trẫm và nàng ấy

chính là một đôi trời sinh, thậm chí trẫm còn vì nàng ấy mà đến vị trí

thế tử cũng không cần. Từ bỏ tất cả để ra đi, trẫm cũng sẵn lòng…”

Ta im lặng lắng nghe, không nói một lời, đây là lần đầu tiên hắn nhắc tới chuyện đã qua giữa hắn và Phất Hy trước mặt ta. Từng câu từng từ

đều do chính miệng hắn nói ra khiến ta cảm thấy đau lòng. Nhớ tới lần

đó, khi hai vị vương gia vừa hồi cung, sau bữa tiệc đoàn viên, nhắc tới

Phất Hy, hắn chỉ nói một câu: “Không nhắc tới nàng ấy.” Khi đó là bất

lực, còn bây giờ lại là nỗi đau kéo dài.

Kiêu ngạo như hắn mà chuyện như vậy cũng có thể làm tình cảm của hắn

dành cho Phất Hy không có gì phải nghi ngờ, đương nhiên là yêu.

“Để chia rẽ bọn ta, mẫu hậu dùng kế gả nàng ấy sang Bắc Tề. Lúc trẫm

biết thì đã là ba tháng sau đó. Khi nàng ấy đi, trẫm còn tưởng đó là để

chuẩn bị hôn sự cho hai người. Nàng ấy cũng vui mừng, nhưng ai biết…”

Hắn bỗng im lặng, cố gắng nhìn sang chỗ khác, khôn