Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223281

Bình chọn: 10.00/10/2328 lượt.

g gì đi nữa thì hắn cũng là một nam nhân.

Ta cố gứng không nghĩ tới những lời nói của hắn, bởi mỗi câu nói đều khiến ta cảm thấy sợ hãi.

“Hoàng thượng…” Ta gọi hắn bằng giọng nói cuốn hút.

Hắn nghiến răng, cuối cùng hôn ta bằng một nụ hôn thật sâu. Nhưng

đúng lúc này, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân ai đó, ta chỉ cảm

thấy sửng sốt. Đây là lãnh cung, lúc này còn có ai tới chứ? Triêu Thần

ư? Chẳng phải nàng ta đang trông chừng ở bên ngoài sao?

Rõ ràng hắn cũng cảm nhậ được sự khác thường ở bên ngoài.

Người kia chạy đến cửa nhưng không vào, chỉ gấp gáp nói: “Hoàng

thượng, Dụ Thái phi đột nhiên tới Dao Hoa cung, lúc này đang gây rối ở

đó, nghe nói còn… còn cào rách mặt Dao phi nương nương.”

Là giọng nói của Lý công công.

Ta chỉ cảm thấy trong lòng sửng sốt, Dụ Thái phi và Dao Phi. Cục diện như vậy, Hạ Hầu Tử Khâm không ra mặt không được. Tất cả mọi người đều

cho rằng hắn đang ở Thiên Dận cung, chẳng phải ư?

Người ở phía trên ta hơi sầm mặt nhưng vẫn nhanh chóng đứng lên. Ta

ngập ngừng giây lát, vội bò dậy, mặc áo cho hắn. Hắn hít thật sâu, ta

nhìn thấy mặt hắn đỏ ửng, không kìm được đưa tay ra xoa xoa, nhưng toàn

thân hắn run rẩy, vội kéo tay ta, trầm giọng nói: “A Tử, đừng làm loạn!”

Không biết vì sao, nghe thấy câu nói này của hắn, ta lại muốn bật cười.

“Trẫm không thể tới thăm nàng mỗi tối, trẫm để lại Triêu Thần cho

nàng.” Hắn vừa nói vừa đứng lên, rồi lại xoay người kéo chăn, đắp lên

người ta. Nhìn sâu vào mắt ta, hắn quay người rời đi.

Khoảnh khắc cửa mở, ta thấy bên ngoài trời vẫn mưa rất to. Ta càng

cảm thấy kỳ lạ. Dụ Thái phi đang yên đang lành sao lại chạy tới Dao Hoa

cung của Dao phi gây chuyện?

Ta không còn nghe thấy tiếng bước chân của hắn nữa, một lúc sauTriêu

Thần chạy vào. Nàng ta cẩn thận mở cửa phòng, khẽ gọi: “Nương nương!”

Ta đáp lại một tiếng, kéo y phục mặc lên người rồi mới nói: “Vào đi!”

Nàng ta tiến vào, khé khép cửa rồi bước lại gần, nhìn thấy ta vẫn

đang thắt đai lưng, mặt đột nhiên đỏ ửng, lúng túng nói: “Nương nương,

Hoàng thượng người…”

Ta chỉ nói: “Dao Hoa cung xảy ra chút chuyện, người phải qua xử lý.”

Ngước mắt nhìn nàng ta, ta cười: “Sau này đừng gọi ta là nương nương

nữa, ta đã không còn là Đàn phi từ lâu rồi.”

Nhưng nàng ta lắc đầu. “Không, trong lòng nô tỳ, nương nương mãi mãi là nương nương, trước nay chưa từng thay đổi.”

Lời của nàng ta khiến lòng ta ấm áp, đưa tay nắm lấy tay nàng ta, vỗ

vỗ xuống mép giường, nói: “Triêu Thần, ngươi qua đây nói chuyện với ta.”

Nàng ta do dự giây lát rồi mới bước tới ngồi xuống, sau đó lại ngước mắt nhìn ta, cười: “Nương nương quả thật rất đẹp!”

Lúc này ta mới nhớ ra trước kia nàng ta chưa từng nhìn thấy mặt ta.

Nghe nàng ta nhắc đến, ta bất giác xoa mặt, cười nói: “Ha, chỉ là một

lớp da mà thôi!” Ai thật sự quan tâm đến nó chứ? Chỉ là Hạ Hầu Tử Khâm

không quan tâm, còn ta bây giờ cũng không quan tâm.

Yêu và không yêu không liên quan tới dung mạo.

Triêu Thần sững sờ giây lát, hồi lâu sau mới nói: “Nương nương, Hoàng thượng để nô tỳ ở lại chăm sóc người, nhưng ban ngày nô tỳ vẫn chỉ là

cung tỳ đưa cơm, không thể lại gần nương nương.”

Ta gật đầu, sao ta không hiểu những điều này! Bây giờ ta chẳng qua

chỉ là một phế phi trong lãnh cung, không có tư cách gọi cung tỳ đến hầu hạ.

Mu bàn tay chạm vào quần áo của Triêu Thần, bên ngoài đang mưa lớn, y phục của nàng ta không bị ướt nhưng vẫn có cảm giác lạnh, ta buột miệng hỏi: “Bên ngoài lạnh không?”

Nàng ta sững người, lắc đầu. “Không lạnh ạ, bây giờ sắp tháng Tư rồi, chỉ mưa to chút thôi, đâu còn lạnh nữa.”

Nghe thấy vậy, ta mới yên tâm.

Vãn Lương theo Tấn Vương về đất phong, ta lại ở trong lãnh cung, bên

cạnh chỉ có mỗi mình Triêu Thần. Chúng ta có thể gọi là sống tựa vào

nhau. Triêu Thần cũng không thể ra ngoài, người trong cung đều biết nàng ta đã bị đánh chết bởi ta tự mình xuất cung.

Đưa tay gạt mái tóc rối của nàng ta, ta thở dài một tiếng. “Cũng không biết cô cô thế nào rồi!”

Thấy rõ trong mắt Triêu Thần lóe lên một tia sáng kì lạ, sau đó nàng ta cúi đầu.

Ta cảm thấy bàng hoàng, vội hỏi: “Bọn họ… đã xảy ra chuyện gì?” Có

phải khi ta bị lật đổ, những cung nhân trong Cảnh Thái cung của ta cũng

không được buông tha?

Song Triêu Thần lắc đầu. “Không, không xảy ra chuyện gì. Cảnh Thái

cung bây giờ trống không, Thái hậu không hề nói sẽ chuyển họ đi.”

Vậy ư? Thế thì vì sao Triêu Thần lại có vẻ mặt như vậy? Nhìn nàng ta

chăm chú, ở bên ta lâu đến vậy, ta hiểu nàng ta, nàng ta có chuyện đang

giấu ta.

Bàn tay nắm tay Triêu Thần siết chặt, ta cất tiếng hỏi: “Vậy là chuyện gì?”

“Nương nương…” Nàng ta nhìn ta, định nói gì đó rồi lại thôi.

“Bây giờ đã thế này rồi, còn có chuyện gì không thể nói?”

Nghe ngữ khí của ta có chút nặng nề, nàng ta mới đứng dậy, quỳ xuống

trước mặt ta, nói: “Hôm nay nô tỳ sẽ kể với nương nương, có điều nô tỳ

kể với nương nương xong, người đừng nói với Hoàng thượng. Triêu Thần là

người của Hoàng thượng nhưng người Hoàng thượng muốn theo dõi vốn không

phải là nương nương.”

Lời của nàng ta khiến ta kinh


pacman, rainbows, and roller s