XtGem Forum catalog
Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214025

Bình chọn: 8.00/10/1402 lượt.

thì thấy hắn nghiêng người ôm ta, thở than: “Buổi triều sớm mai, nàng sẽ phải thiệt thòi rồi!”

Đêm cuối cùng này, chỉ nghe hắn hỏi họ của mẹ ta.

Ta nói bà họ Úc…

Sáng sớm tinh mơ hôm sau, ta trở lại Cảnh Thái cung. Nhìn thấy ta

tháo mạng che mặt, tinh thần sảng khoái, dễ chịu, các cung nhân của Cảnh Thái cung ai nấy đều hân hoan. Tường Thụy cười, nói: “Nương nương khỏi

bệnh rồi, Hoàng thượng sẽ lại sủng ái người, sau này trong hậu cung, địa vị của nương nương sẽ càng tôn quý.”

Tường Hòa đứng bên vội gật đầu, nói: “Đúng thế, nô tài nghe người ta

nói, gặp đại nạn mà không chết, tương lai ắt sẽ được hạnh phúc.”

Tình Hòa đi theo ta, không nói một lời. Ta cũng im lặng, bọn họ nào biết ta làm gì có sau này. Rất nhanh thôi, ta sẽ xuất cung.

Phương Hàm nhìn ta, lãnh đạm hành lễ, rót trà cho ta rồi đứng bên cạnh.

Chẳng mấy chốc liền nghe thấy tiếng bước chân người tiến vào, nhìn

kĩ, hóa ra là một công công. Y khẽ vung vẩy cây phất trần trên tay,

không quỳ, chỉ the thé nói: “Phụng khẩu dụ của Hoàng thượng, truyền Đàn

Phi nương nương lên Kim Loan điện yết kiến…”

Y vừa dứt lời, tất cả những người đang ở trong phòng đều giật mình

kinh ngạc. Triệu kiến phi tử là việc hiếm thấy, chỉ khi phong hậu, nữ tử mới có thể lên Kim Loan điện, mà từ hôm qua tới nay, không hề có thánh

chỉ thăng tước vị cho ta.

Đặt chén trà trong tay xuống, ta thản nhiên đứng dậy, nói

với công công đó: “Phiền công công rồi, bản cung sẽ đi theo ngươi ngay.” Dứt lời, ta liền cất bước đi.

Song công công đó lại nói: “Xin nương nương chờ đã, Hoàng

thượng nói nương nương hãy thay xiêm y trước.” Nói xong, y vỗ vỗ hai

tay, một cung tỳ liền bước vào. Trên tay nàng ta chỉ có chiếc khay

đựngbộ y phục.

Nhìn kĩ, không khó để nhận ra y phục này không phải là cung trang. Quả nhiên Hạ Hầu Tử Khâm suy nghĩ rất chu đáo. Các cung nhân của Cảnh Thái cung dù cảm thấy nghi hoặc nhưng không dám hỏi một câu. Ta

đưa tay nhận lấy, vào phòng trong thay y phục rồi lại bước ra.

Tình Hòa muốn đi theo nhưng ta nghiêng mặt, nói: “Không cần đi theo, ngươi đợi ở Cảnh Thái cung là được.”

Nàng ta do dự, cuối cùng không tiến lên.

Loan kiệu đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã ra khỏi hậu cung. Ta đưa tay khẽ vén rèm kiệu, trông thấy Thừa Càn điện đã ở trong tầm

mắt. Ngói lưu ly vàng trở nên rực rỡ, chói lòa dưới ánh mặt trời, ta bất giác nheo mắt lại. Bàn tay túm rèm kiệu hơi siết chặt, ta hít thật sâu, cuối cùng buông ra. Rèm kiệu từ từ hạ xuống, vẫn thoáng lay động, phất

phơ.

Tới trước điện, công công đó vén rèm kiệu giúp ta, nét mặt bình thản, giọng nói nhỏ nhẹ: “Xin mời nương nương!”

Ta không nói gì, chỉ rảo bước tiến lên. Từng bậc, từng bậc, vũ lâm quân hai bên ai nấy đều đứng thẳng tắp, ta đi qua họ cũng không

hề thấy ánh mắt họ dao động.

Công công đưa ta tới bên ngoài điện, thì thầm vài câu với một công công khác. Công công đó liền vội đi vào trong.

Một lát sau, nghe thấy một giọng nói truyền ra: “Hoàng thượng có chỉ, truyền Úc thị yết kiến…”

Ta cảm thấy run rẩy, chẳng trách hắn muốn hỏi họ của mẹ ta.

Úc…

Hít sâu, ta cất bước tiến lên, mỗi bước chân đều vô cùng nặng nề.

Cúi đầu, ta không nhìn vẻ mặt của văn võ bá quan, chỉ nhìn cái bóng của chính mình.

Ta nhớ tới lời hắn nói với Thái hậu hôm qua, điều bọn họ

muốn không phải là tặng Đàn Phi cho Hàn Vương, Đàn Phi chỉ là một cái

tên. Cho nên bây giờ ta là Úc

Bước lên, ta quỳ xuống, dập đầu, nói: “Thần… Dân nữ khấu

đầu bái kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Người trên điện không nói gì, ta không dám ngẩng lên. Loáng thoáng nghe thấy mấy vị đại thần bên cạnh xì xào bàn tán nhưng không ai dám nói to. Ta liếc một cái, thấy Cố đại nhân đang nhìn ta, vẻ mặt đắc

ý.

Ta cắn môi, lại cúi đầu.

Bỗng có một người đứng ra, nói: “Thần cả gan, người Hoàng

thượng nói vừa nãy chính là nữ tử này sao? Thần thấy nàng ta nhan sắc

bình thường, nàng ta thật sự có thể ngăn được chiến sự ư? Hoàng thượng,

thần cho rằng thiên triều ta có biết bao nữ tử xinh đẹp…”

Ông ta còn chưa dứt lời, Cố đại nhân đã xen ngang: “Ôi, Tần đại nhân nói sai rồi, ngài đừng coi thường nữ tử này.”

Ta cúi đầu lắng nghe, trong triều vẫn còn rất nhiều đại

thần không hiểu rõ sự việc. Những người tới Thiên Dận cung hôm qua đương nhiên bây giờ không thể nói rõ ràng việc này.

Hạ Hầu Tử Khâm lên tiếng: “Tần đại nhân cho rằng nàng ta

không đủ xinh đẹp à?” Hắn dừng lại một chút, lại nói: “Ngẩng đầu lên!”

Ta ngập ngừng giây lát, cuối cùng ngước mắt nhìn hắn.

Đây là lần đầu tiên ta trông thấy dáng vẻ của hắn trên Kim

Loan điện. Long bào màu vàng vô cùng chói mắt, những hạt châu rủ trước

trán gần như che mất một nửa gương mặt, ta đang quỳ nên chỉ có thể nhìn

rõ đôi môi mỏng xinh xắn của hắn, chỉ thấy nó thoáng cong lên. Sau đó,

người trên điện đứng dậy, chậm rãi bước xuống. Hạt ngọc trước ngực hắn

khẽ lay động, phát ra tiếng lanh canh.

Hắn giơ tay ra, túm lấy cằm ta, đôi mắt dài, hẹp nhìn ta

chăm chú, đôi môi mỏng hơi hé: “Dung nhan xinh đẹp của nàng ấy, trẫm hy

vọng có một ngày các ngươi có thể tận mắt