chiêm ngưỡng.”
Ta sửng sốt nhìn hắn, thấy hắn tủm tỉm cười với ta, sau đó
đổi chủ đề: “Các ái khanh thực sự cho rằng chỉ dựa vào nàng ấy là có thể khiến hai nước đình chiến sao?”
Hắn vừa dứt lời, liền thấy một đám người cùng quỳ xuống, nói: “Hoàng thượng anh minh! Hoàng thượng anh minh!”
Anh minh… Nói hay thật!
Ta thấy đó chính là những kẻ hôm qua đã tới Thiên Dận cung.
Sắc mặt trở nên lạnh lùng, hắn trầm giọng nói: “Các ngươi cho rằng trẫm chỉ muốn đình chiến thôi sao?”
Mọi người dường như giật mình kinh hãi, hắn lại nói: “Bắc
Tề dám xâm phạm biên giới thiên triều, món nợ này, trẫm chắc chắn sẽ
khắc sâu trong lòng!”
Không biết vì sao, câu nói này khiến ta hơi căng thẳng,
nhưng hắn đã quay mặt sang, nhìn ta chằm chằm. Trong đôi mắt phượng
thoáng hiện nét cười, hắn chậm rãi nói: “Bất kể là dùng dung nhan xinh
đẹp của nàng hay trí tuệ thông minh của nàng, thứ mà trẫm muốn nhìn thấy chính là Bắc Tề bị diệt vong.”
Hai chữ “diệt vong” thốt ra từ miệng hắn dường như có một
sức mạnh khiến ta không nén nổi xúc động, có thể nếm được mùi vị của dã
tâm.
Đám người hai bên dường như lúc này mới phản ứng được, lại đồng thanh nói: “Hoàng thượng anh minh!”
Lại là anh minh! Ta nghe xong, muốn bật cười.
Nhưng hắn đã buông tay, không túm cằm ta nữa mà quay người, chắp tay sau lưng.
Cố đại nhân nhìn về phía ta, nhỏ giọng nói: “Thế nhưng… không biết Úc cô nương nghĩ thế nào?”
Ta mắng thầm, đúng là biết cách đối nhân xử thế nhỉ, lúc này lại có thể gọi ta là “Úc cô nương” cơ đấy!
Nhìn Hạ Hầu Tử Khâm một cái, song hắn không nhìn ta, ta
cười nhạt, nói rõ từng từ: “Đã là vì thiên triều thì cái tiếng “hồng
nhan họa thủy” này, dân nữ đương nhiên nguyện gánh vác.”
Rõ ràng nhìn thấy đôi tay hắn run run nhưng hắn cười, nói: “Hay cho “hồng nhan họa thủy”, các ái khanh thấy thế nào?”
Cố đại nhân khẽ “hừ” một tiếng nhưng không nói gì nữa.
Hạ Hầu Tử Khâm quay người, bước lên ngai vàng, lạnh giọng hỏi: “Các khanh thấy trẫm nên cho nàng ấy thân phận gì?”
Nếu tặng một kẻ vô danh tiểu tốt cho Hàn Vương thì làm mất mặt Hàn Vương quá!
Người bên phải nói: “Bắc Tề từng đưa quận chúa sang hòa
thân, thần cho rằng chi bằng Hoàng thượng phong nàng ấy làm công chúa.”
Trong lòng cười lạnh, chủ ý hay đấy, để hoàng đế phong cho
chính phi tử của mình làm công chúa rồi tặng cho người khác! Ta lặng lẽ
nhìn hắn, thấy mặt hắn tái mét, nếu là đêm qua, ắt hẳn hắn sẽ nổi trận
lôi đình, có điều, trên Kim Loan điện, hắn không thể làm như vậy. Hơn
nữa, việc ta xuất cung đã định, hắn ắt có kế hoạch của mình.
Cố đại nhân lại nói: “Việc này tuyệt đối không thể. Người
muốn khai chiến là Hoàng đế Bắc Tề, nếu tặng nữ tử này cho Hàn Vương,
không nên rầm rộ thì hay hơn.”
Hạ Hầu Tử Khâm khẽ cười. “Trẫm cũng cảm thấy như vậy, vẫn
là Cố đại nhân nói có lý. Chi bằng để Cố đại nhân thu nhận nàng ấy làm
nghĩa nữ. Tiểu thư của đại học sĩ xuất giá cũng hợp tình hợp lý, khanh
thấy thế nào?”
Nghe vậy, sắc mặt Cố đại nhân trắng bệch. Nếu không phải
đang ở trên đại điện, ta sẽ không kìm được mà bật cười thành tiếng mất.
Chiêu này của Hạ Hầu Tử Khâm quá tuyệt vời. Hắn biết rõ Cố đại nhân coi
khinh ta nhất, bây giờ lại muốn ông ta thu nhận ta làm nghĩa nữ, há
chẳng phải muốn ông ta tự lấy đá đập vào chân mình ư?
Đám đại thần ở phía sau nhao nhao hùa theo, khen chủ ý của Cố đại nhân rất hay, nói Hoàng thượng anh minh.
Cuối cùng ta mới biết, trong chuyện săn bắn ở Thượng Lâm
uyển hồi đó, vì sao không ai nói đi săn vào mùa xuân là không thích hợp. Bọn họ khi ấy chắc cũng một mực nói: “Hoàng thượng anh minh!” Chẳng
trách hắn muốn chửi đám thất phu này.
Lâu lắm rồi buổi triều sớm không kéo dài như vậy. Tới lúc tan triều thì đã qu giờ Thìn.
Vẫn ngồi loan kiệu trở về, có điều đi được một đoạn, ta
bỗng cảm thấy loan kiệu dừng lại. Nghi hoặc đưa tay vén rèm kiệu, thấy
Cố đại nhân đứng trước mặt, ta do dự giây lát, cuối cùng kêu dừng kiệu
rồi bước xuống, cười nhạt, nói: “Sao thế, việc tới nước này, Cố đại nhân vẫn còn lời nào để nói chăng?” Ta không thể thốt ra một tiếng “cha”. Có lẽ ông ta cũng không muốn ta gọi ông ta như thế, bằng không ông ta sẽ
tức chết mất.
Bấy giờ ông ta mới bước lên, nói nhỏ: “Cuối cùng cũng có thể khiến yêu nữ như ngươi rời khỏi nơi này rồi.”
Ta thoáng kinh ngạc, lần trước còn nói Dao Phi là yêu nữ của Bắc Tề, lần này đến lượt ta trở thành yêu nữ sao?
Ông ta lại nói: “Nếu không có ngươi, tình cảm giữa Hằng Nhi và ta sao có thể trở nên như thế này?”
Khanh Hằng?
Bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt, vì ta nên huynh ấy đã làm trái ý của Cố đại nhân ư? Ta biết Cố đại nhân chỉ có một người
con trai, ông ta chắc chắn rất quan tâm đến huynh ấy.
Thấy ta im lặng, ông ta lạnh lùng nói tiếp: “Hằng Nhi vốn không nên tiến cung làm thị vệ! Đều tại ngươi!”
Ngước mắt nhìn ông ta, ta hỏi ngược lại: “Huynh ấy được
thăng quan, người làm cha như ông không vui sao? Ha, ta tưởng ông sẽ rất vui chứ?” Khi đó, Cố Khanh Hằng được thăng chức làm ngự tiền thị vệ, ta còn tưởng vì Cố gia nhiều đời làm quan văn, bây giờ xuất hiện một v