XtGem Forum catalog
Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213930

Bình chọn: 10.00/10/1393 lượt.

chưa

kịp phản ứng thì đã thấy mấy binh sĩ cầm binh khí xông ra, cây thương

dài chĩa thẳng về phía chúng ta, hét lớn: “ Kẻ nào?”

Ta giật mình, sau khi nhìn kĩ mới thở phào nhẹ nhõm, cách ăn mặc này chắc chắn là của binh sĩ thiên triều.

Lý Văn Vũ sững người, lập tức nói: “To gan, Đàn Phi nương nương ở đây, còn không mau hạ binh khí xuống!”

Các binh sĩ đó như thể nghe thấy một chuyện cực kỳ buồn

cười, một tên trọng bọn họ nhíu mày, hỏi: “Ngươi nghĩ chúng ta là lũ

ngốc hay sao? Đàn Phi nương nương đã bị bệnh chết từ lâu rồi, sao có thể chạy đến đây?”

Ta mới nhớ ra, đúng thế, tất cả mọi người ở thiên triều đều đã biết tin về cái chết của Đàn Phi. Bọn họ không biết mặt ta, bây giờ

nói ta là Đàn Phi, đương nhiên sẽ không tin.

“Các ngươi…”

Lý Văn Vũ còn định nói nhưng ta đã ngắt lời y: “Lý đại nhân…”

Thấy ta khẽ lắc đầu, y không nói gì nữa. Bây giờ tình thế

đang căng thẳng, nếu chúng ta bị coi là thích khách thì có thể bị xử lý

một cách lặng lẽ. Đây gọi là tướng quân viễn chinh bên ngoài có thể

không nhận lệnh, tùy cơ tác chiến.

Một binh sĩ cười cười nhìn t nói: “Chắc là ngươi biết Hoàng thượng đích thân xuất chinh nên muốn tới quyến rũ Hoàng thượng hả? Chậc chậc, có điều nói thật, bọn ta tuy chưa có may mắn được diện kiến Đàn

Phi nương nương nhưng chắc người cũng không xinh đẹp bằng ngươi. Nhìn

khuôn mặt này…”

Hắn vừa nói xong, xung quanh vang lên một tràng cười.

Ta cắn môi, bọn họ cho rằng ta tới đây là để…

“Câm miệng!” Một nam tử đi tới, mắng đám binh lính. “Khốn kiếp, giờ là lúc nào rồi mà còn có thể nhàn nhã nói cười?”

Hắn vừa quát, đám binh sĩ đang đắc ý lập tức im phăng phắc.

Nam tử đó nhìn chúng ta, nói: “Đi đi! Nơi này không phải là nơi các ngươi có thể đến, mau đi đi, nếu không, đừng trách bọn ta không khách sáo!”

Nghe thấy người đứng đầu nói vậy, các binh sĩ đều chĩa mũi

thương về phía chúng ta. Lý Văn Vũ kéo ta ra sau để bảo vệ, nói nhỏ:

“Tiểu thư, cẩn thận!”

Ta bất giác lùi lại nửa bước, muốn cứng rắn chống lại cũng

không được. Võ công của Lý Văn Vũ dù giỏi nhưng y còn phải bảo vệ ta,

huống chi nơi này chắc rất xa doanh trại chính, cho dù xảy ra va chạm,

tin tức cũng không thể truyền tới đó.

Ta nói nhỏ: “Trên người ngươi có thứ gì như lệnh bài không?”

Song y lắc đầu. “Hoàng thượng nói, mang những thứ đó theo,

bị người khác phát hiện thì nguy mất, bởi vậy thuộc hạ không cầm theo.”

Ta im lặng, cũng phải, nếu y mang theo bên mình, đến lúc

này sao có thể không đưa ra? Bây giờ, nhìn cách ăn mặc của bọn ta, sao

nhận ra được thân phận chứ?

Có lẽ ta biết nguyên nhân Hạ Hầu Tử Khâm làm như vậy. Hắn

đang ngăn ta ra tiền tuyến. Không có lệnh bài, không ai dám cho phép ta

đi qua nơi này, thế nhưng ta phải nghĩ ra cách.

Những mũi thương càng lúc càng kề sát chúng ta, Lý Văn Vũ

dang rộng hai tay để bảo vệ ta, cuối cùng không thể không lùi xuống.

“Còn không đi?” Một kẻ hét lớn, cây thương dài chỉ thẳng vào chúng ta.

Ta giật mình kinh hãi, không biết chân giẫm phải cái gì, sợ hãi kêu lên rồi nghiêng người ngã xuống.

“Tiểu thư!” Lý Văn Vũ giơ tay kéo ta theo phản xạ, binh sĩ

giơ mũi thương dài kia dường như cũng giật mình, mũi thương dài trong

tay đâm tới. Lý Văn Vũ dễ dàng giơ chân đá ra. Gã binh sĩ không ngờ y sẽ phản kháng, trong nháy mắt bị ngã nhào.

Một kẻ khác kêu lên: “Hắn biết võ công! Hắn biết võ công!…

Một kẻ chạy nạn mà lại biết võ công!” Gã vừa thét lên vừa đâm mũi thương trong tay về phía chúng ta. Ta đờ người, y phục của bọn ta khiến gã

tưởng bọn ta là dân chạy nạn. Dân chạy nạn mà lại biết võ công thì có

thể chứng minh điều gì?

Nơi này là yếu địa quân sự, là tiền tuyến. Bọn họ chắc chắn cho rằng bọn ta là gian tế của Bắc Tề trà trộn vào.

Kẻ đứng đầu nghiêm nghị nói: “Tóm lấy bọn chúng, không được để kẻ nào chạy thoát!”

Hắn vừa thốt ra những lời này, vô số mũi thương lập tức lao về phía chúng ta.

“Tiểu thư!” Giờ đây, Lý Văn Vũ không còn quan tâm đến cái

gì gọi là “nam nữ thụ thụ bất thân” nữa, một tay kéo ta dậy, một tay

nhanh chóng tháo lớp vải đen bọc ngoài vỏ kiếm, trường kiếm tuốt khỏi

bao, “keng” một tiếng, chặn lại cây thương đang đâm tới.

Ánh mắt của những binh sĩ kia đầy vẻ lạnh lẽo, như thể đang đối đầu với kẻ địch Bắc Tề.

Nhận được tin, số binh lính ào tới càng lúc càng nhiều. Lý

Văn Vũ vừa giao đấu với bọn họ vừa hét lên: “Ta là ngự tiền thị vệ Lý

Văn Vũ, bọn ta muốn gặp Hoàng thượng.”

Không ai thèm để ý.

Ta không biết là bởi tình cảnh hỗn loạn khiến bọn họ không nghe được tiếng y hay là vì không ai tin lời y nói.

Có điều, nếu là ta, ta cũng sẽ không tin

Ban nãy nói ta là Đàn Phi, bây giờ y lại tự xưng mình là

ngự tiền thị vệ, tất cả đều không hợp lý. Tình cảnh càng lúc càng hỗn

loạn, y còn phải bảo vệ ta, đối đầu với nhiều người như vậy, dần dần

không địch lại được số đông.

Ta nghiến răng, kéo mạnh tay y, quả nhiên y vô cùng kinh

ngạc, có thể hơi loạng choạng, vô số mũi thương liền chĩa vào ấn đường

của chúng ta. Y vừa định lên tiếng, ta liền nói: “Đúng, chúng ta là nội

ứng được Bắc Tề phái tới, vốn định mê hoặc Hoàng thượ