giải thích gì đã áp
giải ta và Lý Văn Vũ ra ngoài. Ta thầm vui mừng, xem ra có người đến
thẩm vấn bọn ta rồi!
Rẽ mấy lối, chúng ta được đưa tới một lều trại khác, người
phía sau đẩy rất mạnh khiến chúng ta ngã nhào. Rất lâu sau mới nghe thấy tiếng bước chân người tới, người bên ngoài lên tiếng: “Đại nhân!”
Người kia “ừ” một tiếng, đi thẳng vào trong.
Kẻ theo vào nói: “Người đều ở bên trong, thưa đại nhân!”
Ta ngoái đầu theo bản năng, khoảnh khắc ánh mắt nhìn về phía người đó, ta bỗng sững sờ.
Cố Khanh Hằng!
Ta mở to mắt nhìn huynh ấy, chẳng phải Hạ Hầu Tử Khâm đã
sai huynh ấy đi làm việc quan trọng sao? Huynh ấy đã trở về ư? Bằng
không, sao ta có thể nhìn thấy huynh ấy ở ngay trước mặt? Càng không thể tưởng tượng được người tới thẩm vấn chúng ta lại chính là huynh ấy, Cố
Khanh Hằng!
Ta buột miệng gọi: “Khanh Hằng!”
Rõ ràng thấy cơ thể huynh ấy thoáng chấn động, huynh ấy quay ngoắt người, đưa mắt nhìn ta.
Ta mỉm cười, chợt nhớ ra gương mặt mình lúc này e là rất
bẩn, định đưa tay lên lau mặt nhưng bỗng nhớ ra ta vẫn đang bị trói,
chưa kể trên mặt ta đã không còn thuốc nước, lúc này e là dù mặt có sạch sẽ, trông ta cũng sẽ rất khác.
Nghe ta gọi như vậy, Lý Văn Vũ cũng ngước mắt nhìn vui mừng gọi: “Cố Phó tướng!”
Y gọi huynh ấy là Cố Phó tướng, xem ra Hạ Hầu Tử Khâm không hề cách chức của huynh ấy, Lý Văn Vũ cũng biết chuyện này. Đúng thế, Hạ Hầu Tử Khâm đã giao ta cho y, tất nhiên hắn rất yên tâm về y.
Sắc mặt của Cố Khanh Hằng thay đổi, huynh ấy hét lên: “Thả người!”
Huynh ấy vừa nói vừa chạy lên, đích thân cởi dây trói cho
ta. Người ở phía sau huynh ấy thấy thế, mặc dù nghi ngờ nhưng cũng không dám nói gì, đành bước lên, vội tháo dây trói cho Lý Văn Vũ.
Vẻ mặt Cố Khanh Hằng vô cùng căng thẳng, huynh ấy hoảng hốt đỡ ta dậy. Ta khẽ xoay xoay cổ tay theo bản năng… Bị trói gần một ngày
một đêm, dây thừng siết chặt khiến cổ tay ta tấy đỏ, chạm vào đau đến
mức muốn chảy nước mắt.
Hít sâu một hơi, ánh mắt lại nhìn vào nam tử trước mặt, ta
vừa định lên tiếng thì huynh ấy đã lùi lại hai bước, quỳ xuống, nói:
“Nương nương thứ tội!” Huynh ấy cúi đầu, giọng nói đầy vẻ áy náy.
Nghe thấy huynh ấy gọi ta là “nương nương”, ánh mắt người
bên cạnh huynh ấy lộ vẻ hoảng sợ, mặc dù chưa biết thân phận của ta
nhưng hắn vẫn lập tức quỳ xuống, nói: “Xin nương nương thứ tội!”
Ta định bước lên đỡ huynh ấy đứng dậy nhưng cơn choáng váng ập đến khiến ta lảo đảo, ngã nhào về phía trước. Cố Khanh Hằng giật
mình sợ hãi, đứng bật dậy, đỡ lấy ta, vội nói: “Nương nương…”
Lý Văn Vũ bước lên, nói: “Nương nương bị nhốt một ngày một
đêm, chưa có giọt nước nào vào bụng, cơ thể nương nương lại đang hư
nhược.”
Cố Khanh Hằng định nói gì đó nhưng ta chỉ thấy huynh ấy cắn chặt môi. Sau đó, huynh ấy phẫn nộ mắng người kia: “Khốn kiếp, ta sẽ
truyền lệnh trừng trị tất cả những kẻ không biết đúng sai, dám bắt nương nương!”
Nói xong, huynh ấy liền quay người, định ra ngoài.
“Không…” Ta lắc đầu, nắm lấy vạt áo của Cố Khanh Hằng, nói: “Huynh đừng đi, giai đoạn này vô cùng đặc biệt, không thể vì chút
chuyện cỏn con mà làm rối loạn lòng quân.” Nếu trừng phạt bọn họ vì việc này thì sẽ khiến người khác nghi ngờ, rốt cuộc người nào phải bắt,
người nào phải thả. Ở đây, cho dù giết nhầm cũng không thể bỏ sót.
Cố Khanh Hằng nhíu mày, mở miệng định nói, còn ta chỉ cảm
thấy trước mặt tối sầm, bàn tay đang túm vạt áo huynh ấy buông thõng…
Cũng không biết đã qua bao lâu, ta chỉ thấy môi khô miệng rát, lẩm bẩm kêu: “Nước…”
Có tiếng bước chân đi tới, một bàn tay khẽ đỡ ta dậy, miệng cốc chạm vào môi ta. Như nắng hạn gặp mưa rào, ta uống mấy ngụm. Cơ thể lại được đặt nằm xuống, ta nghỉ ngơi một lúc rồi mới yếu ớt mở mắt, ánh nến bập bùng lay động trên lều bạt.
Giật mình kinh ngạc, không ngờ ta ngủ lâu đến vậy, đã tối rồi ư?
Nhổm người ngồi dậy, nghe thấy người bên cạnh nói: “Muội tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào?”
Quay đầu nhìn, quả nhiên là Cố Khanh Hằng.
Ta thở phào, mỉm cười, lắc đầu với huynh ấy, sau đó nhíu
mày, hỏi: “Huynh vẫn ở đây với muội à?” Giờ là lúc nào, huynh ấy ở đây
sẽ không làm lỡ đại sự chứ?
Huynh ấy ngây người, cuối cùng lắc đầu. “Không, ta vừa
tới.” Dừng giây lát, huynh ấy mới nói tiếp: “Xin lỗi, hôm nay quân y bận tối tăm mặt mũi, ta… ta không thể mời họ đến đây được.”
Ta biết, phía trước chắc chắn là những người đang trong
thời khắc đấu tranh giữa sự sống và cái chết, còn ta chẳng qua chỉ bị
ngất vì cơ thể hư nhược mà thôi. Thực ra không có đại phu cũng chẳng
sao, ta chỉ cần nghỉ ngơi một lát là khỏe.
Ta lắc đầu với huynh ấy. “Không sao, muội là nha đầu hoang
dã của Tang phủ, nào có thể chết dễ thế!” Nói xong, còn nhăn mặt làm trò hề với huynh ấy.
Cuối cùng huynh ấy cũng mím môi cười, đột nhiên như nhớ ra
điều gì đó, huynh ấy vội đứng lên, bưng chậu nước tới, nói với ta:
“Trong quân doanh không có nữ tử, ta cũng không dám gọi người khác vào
hầu hạ. Lúc nãy ta vừa kêu người mang nước tới, muốn lau mặt cho muội
nhưng không ngờ muội lại tỉnh trước.” Giọng của huynh ấy lãnh đạm nhưng
những điều