XtGem Forum catalog
Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212090

Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.

c bây giờ không phải lúc thích hợp để tới đó.

“Công chúa…” Tư Âm nghi hoặc nhìn ta.

Ngẫm nghĩ một chút, ta xoay người vào phòng, ngồi cạnh bàn, Tư Âm vội rót cốc trà, bưng tới trước mặt ta. “Công chúa uống ngụm nước đi!”

Ta nhận lấy, nhấp một ngụm.

Ta không hiểu, sao Tô Mộ Hàn có thể xuất hiện ở Nam Chiếu?

Ta vốn cho rằng Nam Chiếu chẳng qua muốn mượn tin Thái tử chưa chết để

lấy cớ khởi binh, sao có thể nghĩ rằng Thái tử thật sự đang ở trong tay

họ?

Tim khẽ thắt lại, sau khi chia tay với Tô Mộ Hàn ở Tông Hộ, ta quả thực không biết y đã đi đâu.

Có thể y tự tới Nam Chiếu.

Có thể Hoàng hậu Nguyên Trinh đã tìm thấy y.

Tất thảy mọi điều e là phải gặp mặt mới có thể biết rõ.

Ta nhắm chặt mắt, ta hiểu tính cách của Tô Mộ Hàn, y sẽ

không cho phép Hoàng hậu Nguyên Trinh làm như vậy, không phải sao?

Có điều, không biết vì sao, càng nghĩ thì trong lòng ta càng rối loạn.

Bàn tay run run, chỉ cần không cẩn thận là sẽ đánh rơi cốc trà trong tay.

“Công chúa!” Tư Âm sợ hãi kêu lên, vội đón lấy cốc trà

trong tay ta, đưa tay lau chỗ nước sánh trên mặt bàn. Nàng ta nhìn ta,

hỏi nhỏ: “Người sao thế? Có cần nô tỳ truyền thái y đến khám không?”

Ta lắc đầu, trong lòng rối loạn, truyền thái y thì có tác dụng gì?

Bỗng nghe thấy giọng của Tường Thụy ở bên ngoài vọng vào:

“Công chúa, Thái hậu sai người tới mời công chúa qua Hy Ninh cung.

Ta sững sờ, thoáng thấy Tư Âm cũng lộ vẻ nghi hoặc, có điều, ta nghĩ, ta biết vì sao hôm nay Thái hậu tìm ta.

Ta đứng lên, đi ra ngoài, Tư Âm vội đẩy cửa phòng cho ta,

Tường Thụy cung kính đứng ngoài, phía sau y là Thiển Nhi. Thấy ta đi ra, nàng ta vội hành lễ. Ta gật đầu, thấy nàng ta lên tiếng: “Xin mời công

chúa, loan kiệu đang đợi ở bên ngoài.”

Ta gật đầu, vịn tay Tư Âm ra ngoài.

Hy Ninh cung.

Thiển Nhi đưa ta tới cửa, đột nhiên dừng lại, nói: “Công chúa, Thái hậu nói một mình người vào thôi.”

Ta ngoái đầu nhìn Tư Âm, nàng ta hơi nhíu mày song ta đã

đẩy tay nàng ta, cất bước vào trong. Cánh cửa phía sau từ từ khép lại.

Trong tẩm cung của Thái hậu, mùi huân hương vấn vít.

Qua tấm bình phong, ta có thể nhìn thấy Thái hậu đang đứng quay lưng lại với ta.

Do dự giây lát, ta bước lên, vòng qua tấm bình phong, hành lễ với bà. “Tham kiến Thái hậu!”

Bà quay đầu, nhìn ta chằm chằm, không kêu ta đứng lên, chỉ

lạnh lùng nói: “Lần trước chẳng phải ngươi nói hắn đã chết ư? Bây giờ

thì hay rồi, lại xuất hiện một lần nữa với thân phận Thái tử tiền

triều.”

Ta cúi đầu, bà tìm ta quả nhiên là vì chuyện của Tô Mộ Hàn.

Lần trước Hạ Hầu Tử Khâm cố ý tha cho y, còn ta quả thực cho rằng Tô Mộ Hàn đã chết, vì vậy mới nói những lời đó.

Thấy ta không trả lời, Thái hậu giận dữ nói: “Ngươi không

cần nói, ai gia cũng biết, chắc chắn là Hoàng thượng muốn tha cho hắn!

Ai gia còn biết, nếu không phải vì ngươi, Hoàng thượng sẽ không làm như

thế!” Lời của bà vừa dứt, ta liền cảm thấy bóng dáng bà tiến lại gần, ta còn chưa kịp phản ứng, một cái bạt tai đã giáng mạnh lên m

Ta bưng má theo phản xạ, ngước mắt nhìn người trước mặt. Bà vẫn đang tức giận. “Cái tát này là ai gia muốn ngươi tỉnh táo lại!

Vương triều Tuân thị đã là quá khứ, bây giờ thiên hạ là của Hạ Hầu gia,

còn ngươi là phi tử của Hoàng thượng! Ngươi một mực vì người ngoài, nếu

liên lụy tới giang sơn của Hoàng thượng, ai gia sẽ không tha cho ngươi!”

Ta cắn môi, nói: “Thái hậu sai rồi, thần thiếp sao có thể

vì người khác mà khiến cho ngôi vị hoàng đế của Hoàng thượng bị lung lay chứ?” Ta không muốn Tô Mộ Hàn chết, cũng không muốn nhìn thấy Hạ Hầu Tử Khâm xảy ra chuyện, bằng không, sao ta có thể ngàn dặm xa xôi tới

Trường Hồ đánh trận vì hắn?

Thái hậu vẫn vô cùng tức giận, bà lạnh lùng cười một tiếng. “Ngươi đúng thật là vì Hoàng thượng?”

Ta trịnh trọng gật đầu, không hề do dự. Ta xưa nay chưa

từng quên thân phận của mình, càng không quên tấm lòng Hạ Hầu Tử Khâm

dành cho ta.

Nghe vậy, sắc mặt Thái hậu mới dần dịu đi, sau đó bà lại

nói: “Vậy thì được, đã thế ai gia muốn ngươi ra tiền tuyến, đẩy lùi

hắn!”

Ta cảm thấy chấn động, nhìn người trước mặt với vẻ không

tin nổi. Bà nói cái gì? Nói muốn ta ra mặt ép Tô Mộ Hàn lui bước?

Ta nhíu mày. “Thái hậu…”

Bà nhìn ta, ngắt lời: “Hắn từng là Hàn Vương, vậy ai gia

cũng không thể hồ đồ mãi. Chuyện xảy ra ở Nam Sơn, lẽ nào không nhìn ra

hắn có tình cảm với ngươi? Vì vậy, ai gia muốn ngươi đi.”

Từ rất lâu ta đã từng nghĩ, một khi Nam Chiếu thật sự khai

chiến với thiên triều, ta sẽ theo Hạ Hầu Tử Khâm ra tiền tuyến, ta không muốn để hắn đơn độc đương đầu. Thế nhưng ta xưa nay chưa từng nghĩ, ta

ra tiền tuyến vì mục đích như vậy.

Ép Tô Mộ Hàn lui bước…

Ta khẽ cắn môi, vì sao hai lần ta và y gặp gỡ đều là trên chiến trường?

Đối địch, đối địch, luôn đối

Nghĩ như vậy, đầu ngón tay ta bỗng trở nên run rẩy.

Trái tim ta cũng đau đớn từng tấc.

Ta không muốn đi gặp y bằng thân phận đó. Điều y mong muốn

chỉ là ta có thể sống tốt, thậm chí vì ta, y sẵn sàng cứu mạng Hạ Hầu Tử Khâm. Cho dù bây giờ y tham gia cuộc chiến này vì lý do gì, ta cũng

không thể làm như vậy.

“Sao ngư