lén, nghe nói như thế, khóe miệng cũng nhảy dựng lên, sắc mặt đen lại.
Sở Vân Hiên giống như con hồ ly, đi đến trước mặt Tiểu Hoa, đứng bên trái
cô nghe một chút, ngửi ngửi bên phải một chút, mắt phượng nheo lại. Mỗi
khi anh lộ ra biểu tình như vậy, chính là biểu hiện cho hai chữ nguy
hiểm.
“Làm, làm sao!” Không thể né tránh.
“Trên thân cô có mùi của bệnh viện.” Sở Vân Hiên nhíu mày, khóe miệng cong lên, “Còn có… Mùi vị con trai.”
Nhìn chổ phía trước không có người, con mắt hiện lên một tia sáng.
“Cái đó, nào có, anh nói bậy bạ gì đó, không có chuyện này, nhanh trở vể chổ ngồi của anh đi, sắp vào học rồi.” Đẩy Sở Vân Hiên ra, biểu tình cười
mất tự nhiên, bày tỏ bản thân mình vô tội.
Gần đây không biết tại sao lại như vậy, lúc đối mặt với Sở Vân Hiên, cảm thấy có chút áp lực.
Anh ấy, giống như có chút khác lạ, nhưng mà cuối cùng khác ở chỗ nào, bản
thân cô cũng không nói ra được, cảm thấy ánh măt của anh ấy nhìn mình,
mang theo có chút lo sợ nguy hiểm. Giống như lúc sói nhìn cừu, cái loại
ánh mắt tà ác nguy hiểm không nể nang gì, tuyên bố một vật sở hữu.
Là cô ảo giác sao? Đặc biệt gần đây Sở Vân Hiên không thích cô cùng con trai khác gần nhau.
Đây là dục vọng độc chiếm đang tác quái sao? Bởi vì anh ấy chỉ biết có một
người bạn thân sao, nguyên nhân vì sợ người khác cướp đi, cho nên mới
như vậy sao? Ngày mai có thời gian rãnh, nhất định phải nói chuyện cùng
anh ấy mới được, dù sao bọn họ cũng là người trưởng thành, bạn bè nam nữ là chuyện bình thường, không thể cho đối phương có quyền hạn chế kết
giao với bạn bè như vậy, uhm! Nhất định phải nói cho anh biết.
Nhưng mà - -
“Nói đi, có chuyện gì muốn nói với tôi?”
“Không, không có gì…”
Mỗi lần, khi anh dùng con mắt phượng hẹp dài kia nhìn chằm chằm vào cô, cô
liển cảm thấy bản thân mình dường như mất tập trung, căn bản không có
chổ nào để trốn, cũng không có chỗ né tránh, lúc nào, đừng nói là cùng
anh nói chuyện với nha, căn bản đến cô cũng không dám mở miệng.
Sở Vân Hiên đưa tay, đem thân thể mập mạp của cô ôm vào trong ngực, vuốt
ve khuôn mặt mềm nhũn của cô vô cùng thân thiết, giữ lấy nói, “Hoa Hoa,
em là của anh, cho nên không thể nhớ người khác, trong mắt em rõ ràng
chỉ có anh, vì sao gần đây anh lại cảm giác em cách xa anh? Hiện tại suy nghĩ trong tâm của em, vì sao cái gì cũng không nói cho anh biết, anh
thật sự đau lòng…”
Cái bộ dáng khóc lóc nhu nhược này của
anh, quả thực là làm người ta như bị điện 10 ngàn vôn giật, nháy mắt
liền bắt được tâm tư của Bạch Tiểu Hoa.
Vẫn là lo lắng cái khác,
hoa chân múa tay an ủi anh, “Hiên Hiên không có đâu, anh đừng nghĩ ngợi
lung tùng, cái gì tôi cũng đều nói với anh, không có giấu diếm, cho nên
anh đừng thương tâm, thật xin lỗi.”
Thiếu chút nữa đã quên bản
thân mình đang vùng vẫy cái ôm của anh, ngược lại hiện tại lại chủ động
ôm eo của anh, anh cọ ngực, làm nũng.
Tiểu Hoa không giống như
những cô gái chán ghét khác, vì dụ dỗ con trai mà xịt nhiều nước hoa. Sở Vân Hiên vừa ngửi thấy trên thân con gái có mùi nước hoa liền cảm thấy
ghê tỏm, thậm chí mới gặp đã chạy trước không ngừng hắt hơi. Nhưng Tiểu
Hoa không có, tuy thân thể cô có mùi rất thơm, nhưng là mùi của cơ thể,
tươi mát tự nhiên, chứa một mùi hương sửa em bé, rất dễ ngửi.
Anh luôn thích đụng chạm cô, ôm cô, đùa chơi với cô, cho nên cũng quên mục đích sứ mệnh của mình.
Bạch Tiểu Hoa, cô là con gái của Bạch Nguyên Xuyên!
Cho nên, anh không ngừng nhắc nhở bản thân mình, tất cả toàn bộ đều là giả, là ảo, anh muốn hung hăng hành hạ cô, nhất định phải làm cô thương tổn
đầy mình, trước đó, bất luận cái gì con trai mơ tưởng chỉ lây nhiễm đến
cô, cô chỉ có thể là con mồi của anh.
Không sai, chính là như vậy.
Không phải bởi vì anh để ý đến cô, cũng không phải vì ghen tỵ, mà là nhất
định tự tay anh phải hủy đi cô, cho nên mới kỳ quái như vậy, mới có thể
muốn chiếm đoạt cô.
“Nếu em bỏ rơi Hiên Hiên, thật sự Hiên Hiên
cực kỳ thương tâm, về sau Hoa Hoa đừng làm những chuyện này làm cho Hiên Hiên khó chịu, bởi vì nơi này của Hiên Hiên..” Ngón tay thon dài mảnh
khảnh, chỉ ở ngực, “Đau lắm!”
Bây giờ, không có nói dối, bởi vì ngực anh, thật sự đau rồi!
Bộ dáng đáng yêu muốn khóc, làm trái tim Tiểu Hoa kinh động run lên, nhớ
tới tình cảnh của mình khi bị người khác đùn đẩy, ngực không khỏi xúc
động trào lên chua xót.
Nắm lấy tay anh thật chặt, quay mặt tựa
vào ngực anh, nghe tim anh đập mạnh, liền la lên, “Đừng đau, về sau Hoa
Hoa sẽ không làm cho anh đau nữa, cũng sẽ không làm cho anh lo lắng vì
tôi, thứ nhất anh là bạn bè của tôi, tôi thật sự rất quý trọng anh,
tôi…”
Sở Vân Hiện che chặt miệng cô, giọng nói trầm ổn, con mắt nheo lại lần thứ hai, “Đừng nói nữa, im miệng.”
Bạch Tiểu Hoa ngẩng đầu kinh ngạc, nhìn anh nghi ngờ, không hiểu hành động lúc này của anh.
Anh ở bên tai cô thở hổn hển, làm Tiểu Hoa cảm thấy ngứa tai, theo bản năng muốn né tránh, bắt đắc dĩ lại bị Sở Vân Hiên nắm chặt, không thể nào
nhút nhít được chút gì.
“Anh không cần làm bạn họ của em—“ lời
nói vừa nói ra, giống như bom nổ