Một Cục Cưng Và Bốn Baba

Một Cục Cưng Và Bốn Baba

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329104

Bình chọn: 9.5.00/10/910 lượt.

này, ha hả, có

phải hay không rất kì lạ, bình thường nữ sinh làm sao có thể biễu diễn

như thế này?"

"Ừ!" Hắn nghĩ nghĩ, nếu như mình thật sự tò mò, vậy nghe một chút câu trả lời của cô cũng tốt.

"Bởi vì hồi trung học tôi có lái xe mô tô phân khối nhỏ, tuy rằng loại xe

máy trọng lượng này là lần đầu tiên chạy thử, cấu tạo cùng xe máy không

sai biệt lắm nha, chỉ cần nắm lực đạo trong tay, lấy kỹ thuật của tôi

vẫn là có thể ổn định tay lái".

Lãnh Như Phong nhắm mắt lại, ngay cả đầu cũng tựa vào trên lưng của cô, thản nhiên nói, "Nha, hóa ra là như vậy".

"Anh mệt mỏi sao?" Nhận thấy được dị thường của hắn, Tiểu Hoa có chút khẩn

trương hỏi, ngẫm lại cũng là hắn không muốn chết đem cô mang đi, sau đó

đụng tới kẻ địch, người đàn ông này luôn luôn không muốn sống lại chảy

nhiều máu như vậy, làm sao có thể không phiền lụy?

"Uh, có

chút" Hắn thế mà lại trả lời thành thực, không giống những tên đàn ông

khác, sẽ vì tự tôn mà đến chết cũng muốn chống đỡ.

"Anh

không tò mò vì cái gì mà tôi thích những hoạt động của nam sinh

sao?" Tuyệt đối không thể để cho hắn ngủ, phải hấp dẫn lực chú ý của

hắn.

"Uh, vì cái gì?"

"Bởi vì tôi từ nhỏ đã bị

nữ sinh cùng tuổi bài xích a, tôi trước đây cũng rất béo cho nên không

ai nguyện ý cùng tôi chơi, mỗi lần chơi nhảy dây và vân vân, tôi đều

không chơi được, bạn bè trong nhóm đều cười tôi, xem thường tôi, sau lại sẽ không cùng tôi chơi nữa . . . . . . Anh đang nghe sao?"

"Uh, đang nghe!"

"Vậy tôi tiếp tục nói ha, bởi vì tôi mập, cho nên mặc quần áo rất khó coi,

từ nhỏ đến lớn chưa từng có nam sinh thích tôi, các bạn mỗi lần nhìn

thấy tôi đều nói ghét tôi, thậm chí đẩy tôi ra xa. Khi tôi khóc, tất cả

mọi người nói tôi khóc lên càng xấu, không ai an ủi tôi, bởi vì nước mắt thích hợp với tiểu mỹ nhân gầy yếu, mà tôi. . . . . . Ngay cả tư cách

khóc cũng không có! Anh đang nghe sao?"

"Uh, đang nghe!"

"Chính bản thân tôi cũng cho rằng tôi không thích hợp khóc, cho nên tôi quên

cách phối hợp quần áo xinh đẹp như thế nào, quên cách chơi nhảy dây như

thế nào. Ở năm tháng tôi còn trẻ, tôi trừ bỏ lái xe máy cùng trồng hoa,

cái gì cũng sẽ không làm. Thời điểm lái mô tô hóng gió, tôi mới cảm thấy được mình là còn sống, gió thổi ở trên mặt tuy lạnh, nhưng đối với tôi

đó là ấm áp, cái loại tốc độ chạy cực nhanh như bay này mới có thể làm

cho tôi cảm nhận được hơi thở sinh mệnh. . . . . ."

Tiểu Hoa nói xong, bản thân mình cũng dừng lại.

Lãnh Như Phong giờ phút này đã không hề muốn buồn ngủ, hắn ở sau lưng cô,

lẳng lặng nghe, cho đến khi cô ngừng lại, hắn mới lên tiếng, "Tôi cũng

không thích cô khóc, nhưng là. . . . . . Không phải bởi vì cô khóc nhục

nhã, xấu xí mà là bởi vì thời điểm cô khóc, lòng tôi đau, hơn nữa toàn

thân cũng không thoải mái". ( Ari: Có một sự gato k hề nhẹ… huhu)

Tiểu Hoa ở phía trước, lộ ra mỉm cười lạnh nhạt, nhẹ giọng nói, "Cám ơn anh, Như Phong!" Đây là lần đầu tiên mà cô được nghe lời nói ôn nhu như vậy

trong suốt nhiều năm như vậy.

"Cho nên, cô về sau không cần

khóc, nếu không. . . . . . Ta sẽ nhịn không được giết người" Lãnh Như

Phong nói một câu hù chết người không đền mạng, trực tiếp chấn động Tiểu Hoa hai cánh tay mềm nhũn, thiếu chút nữa buông tay lái.

"Anh đừng nói lời khủng bố như vậy được không, làm tôi sợ muốn chết, thiếu

chút nữa là một xe hai mạng ". Cô cho rằng hắn chỉ là thuận miệng nói mà thôi, tựa như con người đôi khi quá kích động, chính mình không có biện pháp thực hiện nên hứa hẹn mà thôi, nói xong liền quên.

Lãnh Như Phong ở sau lưng cô, sắc mặt như thường, giống như nói một câu hết

sức bình thường "Đây không phải là lời nói xuông khủng bố cô, tôi chỉ

trần thuật chuyện có thật mà thôi."

Sau đó, Bạch Tiểu Hoa khiếp sợ, nghe được hắn thản nhiên giới thiệu chức nghiệp quang vinh của chính mình ——

"Tôi là một sát thủ! Từ lúc tôi 10 tuổi đã bắt đầu giết người".

. . . . . .

Ngồi ở chiếc ghế dài hành lang bệnh viện nhìn bác sĩ, y tá, còn có người

bệnh đi tới đi lui trước mắt, Bạch Tiểu Hoa có loại cảm giác không biết

là gì.

Tôi là một sát thủ, từ lúc tôi 10 tuổi đã bắt đầu giết người!

Lạnh Như Phong dùng thanh âm ôn nhu bình tĩnh như vậy, thản nhiên nói ra lời nói khủng bố tà ác như vậy.

Sát thủ. . . . . . hai chữ này, đối với cuộc sống của Tiểu Hoa thực sự là

xa lạ, thậm chí là cả đời cô cũng không nghĩ xuất hiện từ này. Cô kiên

cường như vậy, những cũng chỉ là một cô gái, một cô gái nhát gan yếu

đuối, nếu không cũng sẽ không sinh hoạt tự ti, sống cuộc sống hối tiếc.

Cho nên cô sợ hãi, chân tay luống cuống.

Cô không thể lý

giải được thế giới này như thế nào, mỗi người đều phải có điều gì đó sợ

hãi, cô không phải thần tiên, không có tâm lý cường đại như vậy, thản

nhiên tiếp thu, sau đó bình tĩnh cười nói —— nga, sát thủ a, nghề nghiệp thực khốc!

Trong đầu của cô, không ngừng dần hiện ra một ý

nghĩ là —— cô cùng sát thủ làm bạn tốt, đối với một sát thủ ngu ngốc nói nhiều như vậy, còn khóc chết đi sống lại, lôi kéo tay hắn, nói hắn là

người rất wuan trọng!

Kết quả, người ta căn bản liền cùng c


XtGem Forum catalog