ô, ý thức được mình đang khẩn cấp, có chút xấu hổ ho khan một tiếng, cố gắng bảo trì bình tĩnh, ôn nhu nói, "Thức dậy thì tốt rồi, tôi còn tưởng rằng em muốn ngủ cả đời!"( Ari: Anh có lý do chính đáng ghê cơ)
Bạch Tiểu Hoa khôi phục thần trí, thấy rõ người trước mắt là Ngọc Đường Xuân, vội vàng mỉm cười, thản nhiên nói, " Tôi muốn ngủ cả đời, anh cũng sẽ không để cho tôi ngủ, không phải sao?"
"Nếu em muốn ngủ thì tôi sẽ không ngăn cản!" Con ngươi Ngọc Đường Xuân lóe sáng, nhu tình như nước, "Thế nhưng tôi sẽ ngủ với em!"( Ari: Bắt đầu thich anh rồi, chu che bá đạo ghê í)
Bạch Tiểu Hoa mặt lúc trắng lúc xanh, bởi vì hắn nói mà mặt đỏ ửng, muốn rút tay mình về, hắn lại nắm thật chặt, không cho cô chạy trốn.
"Tiểu Xuân... Tôi ngủ bao lâu rồi?" Bất đắc dĩ, tránh không thoát bàn tay ấm áp, thế nên thuận theo hắn đi.
"Không nhiều lắm, cũng bảy ngày bảy đêm mà thôi". Hắn cười nhạt, nhìn cô kinh ngạc mở to miệng, trong mắt một mảnh yêu thuương.
" Lại lâu như vậy..." Cô kinh ngạc, nhưng cũng có thể đón nhận được. Thời điểm trước gặp ác mộng tuy cũng sẽ ngủ mê không tỉnh, tối đa chỉ mấy canh giờ, hoặc là cả đêm, bởi vì cảnh trong mơ tuy chân thật, lại không rõ ràng, luôn luôn đứt quãng. Mà bây giờ, nhưng là giống như mọi chuyện chỉ phát sinh ngày hôm qua, rành rành trước mắt, rõ ràng giống như tự mình trải qua.( Ari: Cái này Ari xin đính chính là chap 3 chỉ nói đến anh Hàn thôi, còn 3 anh kia thì c1 hay c2 gì đấy chị Hoa cũng có nói qua rồi, nhưng chưa chi tiết, k biết tác giả sẽ lồng vào chương nào đâu.. Chân thành cáo lối vì nói chưa đúng lắm ở p.s c2 )
" Tôi đã cực kỳ cố gắng, vì sao không thể trừ tâm ma?" Cô thì thào tự nói, mi tâm thanh tú khẽ nhăn lại.
Ngọc Đường Xuân nhìn thoáng qua hai người đàn ông vẫn ở phía sau, trầm tư một chút mới mở miệng n ói, "Có câu nói ngày nhớ đêm mong, ban ngày thấy nhiều, buổi tối mới có thể mơ thấy".
Hạ Lưu Ly không biết lời này là có ý tứ gì, nhưng vẻ mặt nhất thanh nhị sở của Sở Vân Hiên không khỏi đen sắc mặt, lạnh lùng liếc Ngọc Đường Xuân.
Bạch Tiểu Hoa nhìn phía sau Ngọc Đường Xuân, thấy Hạ Lưu Ly cùng Sở Vân Hiên khẩn trương nhìn mình như vậy, không khỏi trong lòng một mảnh hỗn loạn, nhớ tới toàn bộ chuyện trong mộng, bóng dáng bọn hắn dần dần càng ngày càng rõ ràng. Vẫn không th ể quên đi, gắt gao quấn quanh cô, để cho cô không thể hô hấp.
Diệp Đan Phượng đưa đồ ăn tiến vào, cảm giác được một cỗ không khí kỳ quái, không khỏi có chút tâm thần không yên, thật cẩn thận đem đồ ăn bày ra trước mặt, hỏi, "Ngọc tiên sinh, Tiểu Hoa nên dùng cơm rồi".
Dứt lời, nghĩ muốn muốn tiến lên nâng Tiểu Hoa dậy.
Đôi tay thon dài sạch sẽ của Ngọc Đường Xuân chắn ngang Diệp Đan Phượng trước mặt, mỉm cười nói, " Để tôi làm!"
Hạ Lưu Ly rốt cuộc chịu đựng không nổi, đầu óc hoàn toàn nổ tung, gầm thét nói, "Ngọc Đường Xuân, chuyện này không tới lượt anh, cút ngay!"
Sở Vân Hiên hừ lạnh, từ chối cho ý kiến.
Ngọc Đường Xuân giống như không có nghe thấy, vẫn như cũ làm theo ý mình, không e dè hai người bọn hắn ở đây, đem Tiểu Hoa suy yếu ôm vào ngực mình.
"Nếu chuyện này không tới lượt Ngọc Đường Xuân tôi, như thế... càng thêm không tới lượt Hạ Lưu Ly anh!" Coi như không nhìn th ấy vẻ mặt xanh mét của Hạ Lưu Ly, thản nhiên nói, "Nếu các anh hi vọng Tiểu Hoa tiếp tục ngủ say mà nói, đại khái có thể tiếp tục ở đây tranh cãi ầm ĩ đi"
Hạ Lưu Ly ngậm miệng, Sở Vân Hiên nhíu mi.
Ngọc Đường Xuân nói rất đúng, bọn hắn không thể nào phản bác, mà hiện tại hắn còn là thầy thuốc, thiên hạ đệ nhất thần y.
" Các anh ra ngoài đi!" Tiểu Hoa vô lực vẫy vẫy tay, từ đầu đến cuối đều không có liếc mắt nhìn qua Sở Vân Hiên cùng Hạ Lưu Ly, nhu nhược tựa vào trong lòng Ngọc Đường Xuân, tìm kiếm cảm giác an toàn đã lâu.
Động tác của cô thập phần cẩn thận, không nhìn kỹ căn bản là nhìn không ra.
Con ngươi Hạ Lưu Ly nheo lại, bởi vì động tác của cô nắm tay thật chặt.
Sở Vân Hiên rũ mắt xuống, môi đỏ mọng mấp máy điều gì đó, mặt không chút thay đổi.
Diệp Đan Phượng có chút không biết làm sao, mãi đến khi Sở Thiếu Hoa lôi cô ra ngoài.
Ngọc Đường Xuân tính toán đứng dậy, cánh tay lại bị Tiểu Hoa bắt lấy, nghi hoặc nhìn cô, nhẹ cười, "Như thế nào? Có chỗ nào không thoải mái sao?"
Bạch Tiểu Hoa lắc đầu, thản nhiên nói, "Anh ở lại, đừng đi."
An ở lại, đừng đi!
Đây là đối với Sở Vân Hiên cùng Hạ Lưu Ly ra lệnh, làm cho bọn họ rời đi, cô không cần bọn hắn. ( Ari: Cũng tội cho mấy anh, cơ mà ai bảo quá khứ làm chị Hoa thương tâm, đáng đời !)
Hốc mắt Hạ Lưu Ly đỏ lên, cắn chặt hàm răng nhưng vẫn quyết tâm quay đầu rời khỏi phòng.
Sở Vân Hiên lạnh nhạt nhìn thoáng qua Ngọc Đường Xuân, con ngươi ảm đạm, sâu xa nói, "Ngọc Đường Xuân, chiếu cố cô ấy cho tốt!" Hắn biết, Tiểu Hoa giờ khắc này thật không nguyện ý thấy hắn.
Cả căn phòng, hiện giờ chỉ còn lại có Ngọc Đường Xuân cùng Bạch Tiểu Hoa, cực kỳ an tĩnh. Cô không mở miệng, hắn cũng sẽ không mở miệng, biết cô cần an tĩnh, lẳng lặng phối hợp ở bên người c ô.
"Thực xin lỗi!"Cô mở miệng, thanh âm chua chát nói.
Ngọc Đường Xuân nhíu mày, cười nhạt, "Nếu là