nhận thật rõ được, “Vứt bỏ đế, lập tân quân” căn bản là sai lầm nối tiếp sai lầm, tên “Tiểu hoàng đế” A Đấu đó xuất thân đê tiện, căn bản là không thể đưa lên.
Hơn nữa, dã tâm của Trương Văn Trùng ngày càng lộ rõ, trong triều có rất nhiều ý kiến ngầm, dân chúng thiên hạ đã biểu lộ sự bất mãn, tất cả đều đã nằm ngoài dự đoán của nàng.
“Đại tẩu, ngài đối với Vi Phong như vậy, sẽ khó bảo đảm khi hắn trở lại vị trí cũ sẽ không quay lại đối phó ngài. Dù sao thì chuyện cũng đã tới nước này, cũng không quay đầu lại được nữa.” Trương Văn Trùng cố gắng khuyên bảo.
“Cái gì gọi là không quay đầu lại được? Ban đầu làm vậy, đơn giản là ta muốn cho Phong nhi biết một điều, những gì Vân nhi làm được không người nào có thể so sánh, hắn đã trải qua giáo huấn nhất định sẽ rõ”.
“Đại tẩu, ngài nghĩ thật quá đơn giản”. Trương Văn Trùng không khỏi bất bình “Ngươi cũng quá xem thường hắn!”
“Không phải xem thường hắn, đó là ta hiểu rõ hắn.” Lý Ánh Hà tự tin nói, “Hãy quyết định vậy đi, khi nào hắn trở về, tất cả sẽ như cũ!”
Trương Văn Trùng sắc mặt đại biến, đôi mắt đỏ ngầu vì bất mãn, tức giận nói, “Không được!”
“Nhị thúc…”
“Giang sơn này, ta đã thật vất vả mới giành được, tuyệt đối không thể cứ như vậy chắp tay dâng cho hắn!” Trương Văn Trùng sắc mặt càng tối sầm lại. Hắn thật vất vả nắm giữ tất cả, sao lại có thể dễ dàng buông tay? Huống hồ, hắn thập phần rõ rằng, khi Vi Phong trở lại vị trí cũ, tức là ngày chết của hắn cũng đến.
“Nhị thúc, ngươi thật sự không nghĩ tới…”
“Không sai, có Trương Văn Trùng ta ở đây, thì bất luận kẻ nào chớ hòng đi lên ngai vàng!” Trương Văn Trùng đã đứng gần sát Lý Ánh Hà, “Ngươi tốt nhất hãy bớt lo chuyện người, tất cả hãy nghe theo ta an bài, nếu không…”
“Nếu không thì thế nào?” Lần đầu tiên thấy Trương Văn Trùng đối với mình như vậy, Lý Ánh Hà cũng không khỏi nổi giận.
Trương Văn Trùng không nói thêm gì nữa, chỉ không ngừng gầm gừ.
Lý Ánh Hà bụng đầy tư lự, yên lặng nhìn hắn chăm chú, rồi mềm giọng nói, “Nhị thúc, ngươi cũng đã nhìn Vân nhi lớn lên, cũng thương yêu nàng, chẳng lẽ ngươi thấy chết mà không cứu?”
Hừ, tất cả cũng là thương yêu! Trước nếu không phải tại nàng là phi tử hoàng đế, hắn cũng sẽ mặc kệ nữ nhân ngu ngốc đó.
“Nhị thúc…” Lý Ánh Hà gọi.
“Đại tẩu, ta đã hẹn các đại thân thương nghị quốc sự, có chuyện gì đợi rảnh rỗi rồi nói sau!” Trương Văn Trùng nói rồi lập tức xoay người đi về phía cửa.
“Nhị thúc, Nhị thúc!” Lý Ánh Hà còn muốn giữ lại, nhưng Trương Văn Trùng đã đi xa.
Nàng giận dữ giậm chân, rồi quay trở lại trên ghế, nhìn lại chiếc túi, đọc lại phong thư, sắc mặt trắng bệch ngưng trọng.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Phụ hoàng, chán quá a!” Vi Lạc ném bộ bài trong tay xuống, kêu lên nhàm chán.
“Sao vậy? Không muốn chơi với phụ hoàng à?” Gần đây, Vi Phong hay nơm nớp lo sợ, lo được lo mất, hắn hay để mắt tới nhi tử của mình, nhất cử nhất động, dù chỉ là gió thổi làm lay ngọn cỏ là hắn đã kinh hãi đảm chiến, hắn đã không còn tỉnh táo cùng ổn trọng như trước.
“Đương nhiên không phải, chỉ là.. hai người đánh bài thực sự không hay. Phụ hoàng hãy để cho Dạ thúc thúc chơi cùng với mình đi.”
“Không được, bọn họ là người ngoài!” Vi Phong lập tức phản đối, hắn rất quý trọng khoảng thời gian ở cùng với Vi Lạc, có khi chỉ là lẳng lặng ôm Vi Lạc hắn cũng cảm thấy rất mỹ mãn, bởi vậy hắn không muốn người khác quấy rầy quãng thời gian quý báu này.
“Vậy làm sao bây giờ, chơi bài tú lơ khơ phải 4 người chơi mới hay!” Vi Lạc ra vẻ khổ sở, “Phụ hoàng, chúng ta sẽ không bao giờ được chơi bài với hai người đó phải không?”
“Đương nhiên sẽ không”, Vi Phong để tập bài trong tay xuống, ôm lấy Vi Lạc “Để phụ hoàng gọi mẹ con tới, mời cả muội muội mẹ con, đến lúc đó chúng ta vừa vặn có 4 người để chơi bài nhé!”
“Muội muội?” Vi Lạc mắt to sáng lên, đầu óc không khỏi hiện ra khuôn mặt một tiểu cô nương xinh đẹp khả ái, trắng ngần.
“Ân, Lạc Lạc có thích có muội muội và đệ đệ không?”
“Muội muội!” Vi Lạc không nghĩ ngợi nhiều. Hắn có một người bạn gọi là Bỉ Đặc Biệt, mỗi lần nhìn thấy Bỉ Đặc Biệt sủng nịnh muội muội, hắn thấy rất ngưỡng mộ, hắn thấy thèm và ganh tỵ vì mình không có muội muội.
“Được! Một năm, Lạc Lạc cho Phụ hoàng một năm nữa, lúc đó nhất định sẽ có một muội muội xuất hiện trước mặt con!”
“Một năm? Sao lâu vậy ạ? Phụ hoàng, có thể sớm hơn được không? Một tháng có được không?”
“Một tháng?” Nhìn nhi tử mà Vi Phong không nhịn được cười.
“Phụ hoàng, thế là thế nào?” Không khẳng định được đáp án, Vi Lạc khẩn thiết hỏi.
“Được, được, một tháng, một tháng thôi!” Một tháng, hắn nhất định phải làm cho Lăng Lăng có hài tử.
“Oa, quá tuyệt vời, phụ hoàng vạn tuế!” Vi Lạc mừng rỡ khôn xiết, thích thú nhảy tưng tưng ở trên giường.
Vi Phong nhìn hắn, một cảm giác thỏa mãn đang dâng tràn trong hắn mà từ trước đến nay không có.
Người lớn thì tựa vào thành giường, đứa trẻ thì nằm sát mép thành giường, từ cửa bước vào Hàn Lăng có thể nhìn thấy ngay.
“Lạc Lạc, con cẩn thận a!” Nhìn Vi Lạc thân thể nhỏ bé như muốn rớt ra ngoài giường, Hàn Lăng cảm thấy tim nà