nghĩ của mình hồi tỉnh lại.......
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Việc Hàn Lăng mang thai đã dẫn đến các loại sóng gió và kinh ngạc, đến cũng nhanh, đi cũng nhanh.
Cả trái tim của nàng giờ đã bị chuyện thân thế của Ti Thải mê hoặc. Ngày thứ hai mới vừa dung xong bữa sang, liền không thể chờ đợi được đưa Ti Thải rời khỏi Nha môn, nhưng tiếc là tìm hết tất cả khu phô buôn bán, cùng không tìm thấy vị lão bá đó.
Những ngày tiếp theo đó, nàng thường không có việc gì liền cùng với Ti Thải ra ngoài, nhưng mỗi lần đều là thất vọng trở về.
Liễu Đình Phái và Vương Cảng Thương đối với hành động của bọn họ vô cùng tò mò, nhiều lần truy hỏi nguyên do, bọn họ mỗi lần như là rất hiểu ý nhau trả lời đó là bí mật. Liễu Đình Phái và những người khác đành bất lực, chỉ đành bỏ cuộc.
Hàn Lăng đã tiếp nhận sự thật việc mình mang thai, nhưng mà, nàng lại không theo ước nguyện của Vi Phong lập tức hồi cung, mà là tiếp tục lưu lại Hoài Thành.
Nội tâm Liễu Đình Phái và Vương Cảnh Thương ngàn vạn điều nghi hoặc, nhunưg cũng không vội vàng đặt dò hỏi, chỉ cẩn thận tỉ mí bầu bạn bên cạnh, đối với nàng quan tâm sâu sắc.
Những ngày yên bình qua đi, đã lại qua đi hai tháng, cho tới khi nhận được một bức thư.
“lăng, chúng ta phải mau chóng khỏi hành thôi!” Ti Thải mặt nhăn mày nhó, tâm trí lo lắng như lửa đốt.
Hàn Lăng không lên tiếng, chỉ là nhìn đi nhìn lại bức thư đang ở trong tay.
Ti Thải thấy vậy, như là rất hiểu rõ trái tim của Hàn Lăng, “Cốc Thu không thể gạt ngươi được.”
“Ta đối với ngươi cũng vạn phần tin tưởng, nhưng ngươi vẫn đứng về phía của hắn!” Hàn Lăng lật lại nợ cũ. Quỉ kế của tên Vi Phong thật sự là quá nhiều, nàng không thể không đề phòng.
Trong mắt Ti Thải xẹt qua một tia ngượng ngùng. Nhưng vẫn biện hộ giải thích, “Lần này tuyệt đối là không, Cốc Thu không thể dùng tính mệnh của hoàng thượng ra để đánh cược được.”
Cũng phải, trong cái thể giới cổ đại hoàng quyến là trên hết này, chết là từ cấm kỵ trong hoàng thất.
“Lăng, đừng do dự nữa, đừng nghĩ lung tung nữa, lần này nhất định là thật đó.” Ti Thải đáng thương, tâm trí lo lắng như lửa đốt phát khóc.
Đúng vào lúc này, Vi Lalc cũng chạy vào, phía sau là Liễu Đình Phái và Vương Cảnh Thương.
Phát hiện Ti Thải khuôn mặt đầm đìa nước mắt, Vương Cảnh Thương không khỏi bồn chồn, “Chuyện gì vây?”
Nhìn thấy Vương Cảnh Thương, Ti Thải phảng phất như nhìn thấy tia hy vọng, vội vàng hướng hắn khuyên giải, “Vương đại nhân, tính mạng của hoàng thượng đang nguy cấp, người mau khuyên bảo Lăng hồi cung thăm hoàng thượng đi.”
Vương Cảnh Thương kinh ngạc không nói nên lời, từ trong tay Hàn Lăng rút ra bức thư, mới xem, sắc mặt lại càng trở nên nghiêm trọng, “Đây chính xác là bút tích của Cẩm Hoành!”
“Đúng không, ta đã nói lần này không phải là cái bẫy lừa gạt mà, Lăng, ngươi đừng nghi ngờ nữa, chúng ta khỏi hành hồi cung thôi.” Ti Thải lại hét lên.
“Mama, phụ hoàng sao vây? Cái gì gọi là tính mệnh nguy cấp?” Lúc này, Vi Lạc cũng lên tiếng.
Ti Thải lại chuyển hướng chú ý của mình sang Vi Lạc, “Lạc LẠc, phụ hoàng của ngươi bị bệnh rồi, mà còn bệnh rất là nặng, nguy hiểm đến tính mạng nữa.”
“ý nghĩa là phụ hoàng sắp chết?” Vi Lạc đôi mắt hắc bạch phân minh nước mắt tràn lên như muốn khóc.
Ti Thải bi thương gật gật đầu.
Quả nhiên, Vi Lạc lập tức khóc ầm lên, lắc lắc cánh tay của Hàn Lăng, “Mama, con muốn trở về, con muốn gặp phụ hoàng, phụ hoàng sắp chết rồi, con không thể để phụ hoàng chết..........” Căn phòng lớn hơn hai mươi mét vuông, đựợc xây đắp từ từng miếng từng miếng vàng mà thành, trong mỗi bốn góc của vách tường đặt một viên ngọc dạ minh châu to bằng ngón tay cái, chiếu rọi cho bên trong căn phòng phảng phất sáng rõ như ban ngày.
Trên đài cao giữa căn phòng, đặt một chiếc quan tài bằng thủy tinh chạm khắc tinh sảo đẹp đẽ, năm bên trong là một người nữ tử phong hoa tuyệt đại, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Nữ tử trên thân mặc một bộ phụng bào hoa mỹ, đôi mắt nhắm chặt, bàn tay trắng bệch mềm mại đan vào nhau đặt phía trên bụng, dung nhan tuyệt mĩ vô cùng an lành, đôi môi mĩ lệ ẩn hiện lộ ra một nụ cười vui vẻ mãn nguyện.
Quì bên cạnh quan tài thủy tinh là một nam tử thân mặc long bào màu vàng sáng chói, đôi mắt đen dán chặt vào nữ tử đang nằm trong chiếc quan tài, trong miệng đang líu ríu, “Sơn vô lăng, thiên địa hợp, mới dám cùng quân tuyệt (Đến khi núi không còn những góc cạnh, trời đất dung hòa, mới dám đoạn tuyệt với quân-vua hoặc để chỉ chàng). Đây là lời nàng từng nói với trẫm, lời hứa của nàng vẫn còn chưa thực hiện, nàng không được đi, không được rời khỏi trẫ.”
“Lăng Nhi, nàng từng nói, đợi đến khi tóc trở nên bạc phơ, cùng với trẫm trèo lên nơi cao nhất ngắm nhìn mặt trời mọc rồi lặn, những đám mây màu tràn ngập bầu trời, đẹp quá, thật sự là rất đẹp..........” lệ, lã chã rơi, trượt qua khuôn mặt tiều tụy âm u của hắn.
“Lăng Nhi, trẫm sai rồi, tha thứ cho trẫm, đừng rời xa trẫm, trở lại đi, đựợc không? Lăng Nhi............” dòng lệ rơi lách tách xuống mặt trên của chiếc quan tài thủy tinh trong suốt, ngưng đọng lại thành từng hạt từng hạ