t là tốt, hoàng thượng biết được cô nương vì người mà tự vẫn, người cảm thấy rất ân hận. Hoàng thượng là do vô tâm, người bị trúng phải thuốc mê của tên yêu nữ kia, lão nô không còn cách nào khác, chỉ đành để cho người đưa thuốc giải cho hoàng thượng, không ngờ được lại làm hại cả đời của người, xin lỗi, thật lòng xin lỗi.”
Ti Thải ngàng càng khốn hoặc, “Lão bá bá, người có phải nhận nhầm người rồi không?”
“không thể, không thể nào, cô nương khí chất nho nhã , lòng dạ từ bi, hôm đó, người mang cơm tới cho ta, hôm nay lại mang màn thầu........”
Ti Thải mới nghe, lại càng khẳng định ông lão nhận nhầm người rồi, “Lão bá bá, ta chưa từng mang cơm tới cho người, hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau!”
“Người nhất định là hận thấu lão nô, mới cố ý không nhận ra lão nô, đúng không?” Lão bá cả khuôn mặt tràn ngập hối lỗi, “Cũng đúng, nếu như không phải là lão nô, người đã không mất đi sự trong trắng, là lỗi của lão nô, nhưng lão nô cũng là vì hoàng thượng mà!”
Lần này, Ti Thải nghe rõ mồn một hai chữ “hoàng thượng”, không khỏi nghi hoặc, “Lão bá à, người miệng nói tới hoàng thượng là.......”
“Là đương kim hoàng thượng Cao Tông Quân đó!”
Cao Tông Quân? Đó không phải là tiên đế sao? Nội tâm Ti Thải lại một trận bồn chồn nghi hoặc.
“cô nương, xin hãy đi cùng lão nô đi, hoàng thượng biết là người đang mang thai, dự định đưa người tiến cung, từ nay về sau, không ai dám nói đứa nhỏ trong bụng người lai lịch không rõ ràng nữa, người đang mang trong mình là long chủng, người không phải là mang tới sự xấu hổ cho gia đình, mà là quang tông diệu tổ, những người trong Liêu gia thôn từ nay về sau không ai còn dám vô lễ với người nữa!”
Lắng nghe, suy nghĩ, Ti Thải đột nhiên sắc mặt đại biến, chẳng lé......chẳng lẽ năm đó người hủy đi sự trinh tiết của mẹ chính là tiên đế?
Khi nàng đang định hỏi cho rõ ràng, thì một vị lão phu nhân chạy đến, đỡ vị lão bá này dậy, “Bác à, bác lại trốn mọi người chạy ra đây rồi.”
“Bà ơi, xin hỏi........” Ti Thải vội vàng ngăn bà lại.
Lão phu nhân nhìn Ti Thải một lúc, lại nhìn tới màn thầu trong tay nàng, vội xin lỗi, “Cô nương, xin lỗi, bác nhà chúng tôi tinh thần có chút vấn đề, nhìn thấy có người mang bánh bao và màn thầu cho mình, thì sẽ nói những câu vô nghĩa, xin lượng thứ cho!”
Ti Thải ngẩn ngơ, đợi khi nàng hoàn hồn, thì đã không còn nhìn thấy bóng dáng của hai vị lão nhân kia nữa.
Quay người lại, nàng một bên vừa đi thẳng một bên vừa nghĩ tới tình cảnh lúc nãy, không biết qua bao nhiêu thời gian, cho tới khi khu phố buôn bán dần dần yên tĩnh lại, mới tăng tốc bước nhanh về hướng Nha môn.........
Nàng bước vào phòng, liền bị Hàn Lăng vòng tay ôm chặt lấy, “Ta xin lỗi, ta lúc nãy không phải là cố ý nổi giận, ta nhất thời kích động dẫn đến mất đi lý trí, chỉ nghĩ tới việc chuyện gì cũng bị Vi Phong nắm chức trong tay, ta mới không bình tĩnh được.”
Ti Thải mới đầu ngẩn ra, sau mới hiểu ra, cũng ôm chặt lấy Hàn Lăng, “Kỳ thực ta cùng có chỗ sai, ngươi nói đúng, là ta ích kỷ quá.............”
“Không! Ngươi vì tình yêu mà đấu tranh không có gì sai, luận sai thì là tên Vi Phong đó sai, hắn lợi dụng sự lương thiện của ngươi để đạt được mục đích, là hắn gian sảo, chúng ta đều rơi vào bẫy của hắn.” Nhớ đến tên Vi Phong đáng ghét, Hàn Lăng hận đến nỗi nghiến răng ken két.
“Dù sao, là do ta có lỗi với ngươi!”
“Ta mới cần xin lỗi ngươi nè, lúc nãy ta hung dữ với ngươi như vậy, lại còn nhẫn tâm đẩy ngã ngươi, mông còn đau hay không? Có cần gọi đại phu tới coi không?”
“Không đau nữa, không sao rồi, người đừng cuống cuồng lên như vậy!”
“vậy thì tốt, vậy thì tốt!” Hàn Lăng cuối cũng cũng bỏ nàng ra, “Đúng rồi, ngươi ban nãy đi đâu vậy, chúng ta tìm ngươi hơn một canh giờ cũng không thấy ngươi.”
Nhìn dung nhan tuyetẹ mỹ toàn sự lư lắng và hối hận của Hàn Lăng, nội tâm Ti Thải lại càng cảm động, “Ta xin lỗi, khiến cho ngươi phải hoảng sợ rồi. Ta nhất thời đau lòng, bất tri bất giác chạy tới khu phố buôn bán.”
“Hóa ra là vậy, ta còn lo lắng vạn nhất ngươi nghĩ không thông.....”
“Không đâu, làm thế nào lại như vậy chứ, ngươi cũng biết, mạng của ta alf do mẹ ta liều chết bảo vệ, ta không thể làm chuyện có lỗi với mẹ, không thể làm chuyện có lỗi với bà........”
Nhìn thấy sắc mặt Ti Thải đột nhiên chuyển biến, Hàn Lăng mới vừa yên tâm lại trở nên hoảng loạn, “Lại có chuyện gì sao?”
Ti Thải hơi có chút trầm mặc, sau rốt, vô cùng nghiêm túc và thận trọng kể lại hết chuyện gặp phải ở khu phố buôn bán cho Hàn Lăng nghe.
Hàn Lăng nghe xong, mắt trọn tròn miệng há ra kinh ngạc (Mắt chữ o mồm chữ a?). Trong đầu nàng tùy cơ mà nảy lên suy nghĩ thông minh, kinh ngạc, lắp ba lắp bắp nói, “Ti Thải, ngươi và Vi Phong......không thể......không thể là huynh muội chứ?
Ti thải không nói, nhưng biểu hiện trên khuôn mặt lại hiện rõ là nàng cũng có suy đoán như vậy.
Miệng của Hàn Lăng đã hiện rõ lên thành hình chữ O, mãi lâu sau cũng không thể từ trong kinh ngạc khôi phục lại.
Trái tim Ti Thải cũng cũng ào ào dậy sóng.
Cho tới khi Vương Cảnh Thương tới gọi bọn họ đi ăn cơm, bọn họ mới từ trong suy
