anh giữ ở đây đi, còn nữa, tạm thời đừng nói với hoàng thượng bôn cung tới đây!”
“Nương nương-----“
“Lục công công, bổn cung nói rõ trước, nếu như ngươi đồng ý, thì nhất định phải làm được; nếu không, ngươi tốt nhất đừng dễ dàng đồng ý!” Hàn Lăng nhướn nhướng lông mày, giọng điệu chuyển thành lạnh lùng.
Lục công công do dự một lúc, cuối cùng khẳng định trả lời: “Xin nương nương yên tâm, nô tài vẫn luôn đứng canh ở đây, không nhìn thấy bất kỳ ai tới đây, kể cả nương nương!”
Sự nghiêm khắc trên mặt Hàn Lăng tới lúc này mới dần dần biến mất, ôm lấy bụng mình, cẩn thân bước qua bậu cửa, từng bước từng bước tiến về phía trước, đi thẳng trở về tẩm phòng.
Nằm trên giường, trong đầu nàng cứ hiện lên cảnh tượng ban nãy nhìn thấy, khổ sở suy nghĩ nguyên do bên trong đó. Nàng do quá chuyên tâm suy nghĩ nên không cảm thấy được thời gian trôi qua, cũng không cảm nhận được sự xuất hiện của Vi Phong.
“Lăng Lăng!!”
Tiếng hô gọi rõ ràng, khuôn mặt anh tuấn quen thuộc xuất hiện trước mặt, Hăn Lăng theo phản xạ chớp chớp mắt.
Bàn tay to lớn của Vi Phong đặt lên trên trán nàng, sau đó đưa tới bụng nàng, “Nàng sao vây? Không sao chứ?”
Cuối cùng, kiễu nhan (khuôn mặt yêu kiều) Hàn Lăng nở ra một nụcười, cong người ngổi dậy, “Dù sao cũng không có việc gì làm, cho nên nằm vậy thôi.”
Vi Phong nghe vậy, đôi mày đang nhíu chặt từ từ thả lỏng ra, “Mỗi lần nhìn thấy bộ dạng nàng không chút thần sắc, trẫm đề lo lắng không yên.”
Bàn tay nhỏ bé của Hàn Lăng đặt bờ vai đầy đặn chắc chắn của hắn, “trong mắt chàng, ta lại yêu đuối như vậy sao? Những ngày mang thai vốn là rất đơn điệu và trầm lăng mà.”
“Xin lỗi nàng, trẫm chỉ nghĩ tới muốn có thật nhiều thai nghén kết tinh tình yêu cùng với nàng, mà lại bỏ qua cảm nhận của nàng.”
Kết tinh tình yêu? Không biết thế nào, nghe tới cái từ này, Hàn Lăng lại cảm thấy có một luồng ý niệm buồn cười, không kiềm chế nổi nói ra suy nghĩ thật của mình, “Hình như hai lần mang thai ta đều ở trong trạng thái không biết gì nè!”
Sắc mặt Vi Phong bỗng bối rối, cứng họng.
Hàn Lăng cúi đầu, bàn tay nhỏ bé ôm lấy cái bụng, nhẹ nhàng hỏi: “Ta cứ muốn biết, nó là xuất hiện như thế nào ở chỗ này.”
Tuấn nhan Vi Phong lại tràn lên một màu bối rối, ngập ngừng một lúc, nói ra sự thật: “trẫm thật không dễ dàng, đợi đợi đến ngày phục quốc, cho rằng có thể đã có thể cùng nàng ở bên cạnh nhau, không ngờ được nàng lại không muốn cũng trẫm hồi cung, còn dự định cùng Liễu Đình Phái du ngoạn khắp nơi. Trẫm phẫn nộ, đố kỵ, đau lòng, buồn bã và hoảng sợ. Hết cách, đanh phải âm thầm khiến cho nàng mang thai, trẫm cho rằng, sau khi nàng mang thai, tự nhiên sẽ hồi cung.”
Hàn Lăng nhếch miệng nở nụ cười, xem ra, hắn vẫn là không hiểu hết bản thân, nàng lẽ nào lại là loại phụ nữ dễ dàng thỏa hiệp như vậy!
“Trẫm đã từng đối với thời kỳ thụ thai của nữ nhân có chút hiểu biết, tra được mấy ngày đó lại vừa đúng là ngày mà nàng dễ mang thai nhất, cho nên nửa đếm xâm nhập vào phòng của nàng, an bài Vi Lạc tới một căn phòng khác, sau đó điểm huyệt ngất xỉu của nàng, rồi đối với nàng.......” Hành động mất hết thân phận như vậy, VI Phong thực sự cảm thấy quá xấu hổ để nói tiếp.
Chẳng trách mà, chẳng trách một chút cảm giác cũng không có. Khóe môi Hàn Lăng lại nhếch lên.
“Lăng Lăng, xin lỗi nàng, trẫm biết rõ đó là hành động của kẻ tiểu nhân, nhưng trẫm lúc đó đã thật sự hết cách rồi, trẫm không thể để mất nàng.” Vi Phong nhanh chóng ôm chặt lấy nàng.
“Vậy bây giờ thì sao? Hoàng thượng đối với thần thiếp có là thật lòng? Có là chung thủy?”
“Đương nhiên! Trẫm đã nói, nàng là hoàng hậu duy nhất của trẫm, thê tử duy nhất của trẫm!” giọng nói cực kỳ cuốn hút, kiên định không thể so sánh.
Tầm mắt của Hàn Lăng, rơi vào khuôn mặt hắn một lần nữa, “Tình nghĩa phu thê quí ở thẳng thắn. Đến nay, hoàng thượng và thần thiếp cũng được coi như là không có bí mật gì nữa rồi đúng không?”
Vi Phong ngẩn ra một lúc, mới gật đầu.
“Thần thiếp có một vấn đề muốn hỏi hoàng thượng, hoàng thượng hôm nay sau buổi triều sớm cứ luôn ở tại Ngự thư phòng sao?”
Vi Phong không lập tức trả lời.
“Hoàng thượng-----) Ngữ khí Hàn Lăng giống như bình thường, thấp thấp, dịu dạng.
Vi Phong thì vẫn do dự không quyết, không biết nên trả lời thế nào.
Hàn Lăng đẩy hắn ra, “Không ngờ một câu hỏi đơn giản như vậy mà cũng khiến cho hoàng thượng khó xử muộn phiền, thấp thiếp đáng chết!”
Cảm thấy sự lạnh nhạt đột ngột của nàng, nội tâm Vi Phong đột nhiên hoảng hốt, ôm lại nàng vào lòng, “TRẫm trả lời, trẫm trả lời nàng sự thật.”
Hàn Lăng không hề giãy giụa, để kệ hắn ôm, đợi lời giải thích của hắn.
“Tường Vi trị liệu cho trẫm,nàng mỗi lần đều bầu bạn ở bên cạnh, không những làm Tường Vi cảm thấy không thoải mái, còn đối với bảo bảo tạo thành ảnh hưởng!”
Khuôn mặt Hàn Lăng lộ ra vẻ kinh ngạc, “Những điều này, đều là do Tường Vi nói cả?”
Vi Phong gật đầu, “Tường Vi y thuật cao minh, trẫm tin đó là thạt, vốn muốn nói thẳng với nàng, nhưng lại sợ nàng hiểu lầm,cuối cùng, trẫm mới nghĩ ra một cách, hiện trường lần làm thuốc đó, kỳ thực chỉ là nước trà bình thường..