àng, bất luận phản ứng của nàng thế nào, trẫm đều nói sự thật, huh?
Lời nói của hắn, sự cam kết của hắn vẫn hiển hiện rõ ràng trong đầu nàng, bản thân nên có lòng tin đối với hắn, không phải sao?
Nếu như đã lựa chọn ở bên cạnh hắn, thì cần phải tiếp nhận thân phận của hắn, hắn là hoàng đế, những phụ nữ dòm ngó tới hắn nhiều không đếm xuể, mà lại phía trước ngã thì phía sau lại tiếp tục, Hàn Lăng, ngươi phải tin hắn, ngươi không có sự lựa chọn nào khác!
“Lăng Lăng!” Hốt nhiên, bên tai truyền đến một tiếng gọi dịu dàng.
Hàn Lăng hồi thần, chỉ nhìn thấy Vi Phong đang ngồi bên cạnh giường, những ngón tay đang ôm lấy hai bên má nàng, có cảm giác dính dính, hóa ra, bản thân lúc nãy bất tri bất giác ngồi khóc.
“Về rồi à?” Hàn Lăng hít hít mũi, nở một nụ cười như đóa hoa lê trắng muốt nhưng lại mang theo những giọt nước mắt long lanh, càng khiến cho vẻ đẹp của nàng trở nên rung động lòng người.
Vi Phong hơi có chút ngẩn ra, đôi mắt chớp cũng không chớp chăm chú nhìn nàng.
“Đã dùng bữa tối chưa vây?”
“Đã dùng bữa tối ở nhà Lý thượng thư rồi.”
“Để ta giúp chàng thay y phục!” Hàn Lăng nói đoạn, chuẩn bị đứng dậy.
Vi Phong lại ấn nàng ngồi lại, dịu dàng lau đi hai giọt lệ cuối cùng còn vương trên mặt, tiếp tục ánh mắt không rời dán chặt vào nàng.
Bị hắn nhìn như vậy, Hàn Lăng cảm thấy có một chút không tự nhiên, cho nên lại nói: “Hoàng thượng cả ngày hôm nay bôn ba bên ngoài, chắc là rất mệt rồi, để thần thiếp hầu hạ người đi ngủ.”
Vi Phong vẫn không có chút phản ứng, ắnh mắt nghi hoặc thể hiện rõ tâm tình của hắn.
Hàn Lăng ngồi lại xuống, sau một lúc im lặng, ngẩng đầu, thấp giọng hỏi: “Hoàng thượng, thần thiếp có một nghi vẫn, Dạ kia.......tên cũ của hắn có phải là Ninh Nho Húc?”
Vi Phong một trận bối rối, ánh mắt như đang dậy sóng, liền sau đó gật đầu.
“Hắn quả nhiên là người mà tám nằm trước Ti Thải quen biết yêu thương!” Hàn Lăng vui mừng, ỏi tiếp: “Vậy tại sao hắn lại có bộ dạng như không hề quen biết Ti Thải? Đây là sự an bài của tổ chức, hắn cố ý như vậy, phải không?
“Hắn mất trí nhớ rồi!”
Mất trí nhớ? Quên mất chuyện của trước đây, quên mất Ti Thải? Sắc mặt Hàn Lăng đại biến.
“Hắc y tử sĩ, bất cứ lúc nào cũng có thể hy sinh mạng sống cho quốc gia, bọn họ không nên có vướng bận gia đình, càg không thể bị tình cảm nam nữ níu kéo.” Sắc thái trên mặt Vi Phong vô cùng nghiêm túc.
“Vậy không phải chính là hy sinh tình cảm của bọn họ một cách vô ích sao?” Hàn Lăng không khỏi cảm thấy thương tiếc và đau buồn thay cho Ti Thải và Ninh Nho Húc.
“Ninh Nho Húc thụ hưởng bổng lộc của triều đình, về lý là thay trẫm làm việc, còn về Ti Thải, trẫm cũng cho nàng ta một sự bồi thường thỏa đáng.”
“Nếu như có thể, nàng ấy thà lựa chọn được càng với người mình yêu sống một cuộc sống bình thường đơn giản, chứ không phải là cái chức quan Ti Thải.” Hàn Lăng nói vô cùng khẳng định, nếu như để cho bản thân nàng lựa chọn, cũng se chọn như vậy, “Phong, hay là nói sự thật cho Ninh Nho Húc........”
“Không được!” VI Phong lập tức ngắt lời nàng, “Trừ phi bản thân Dạ tự nhớ lại! Nhưng mà, đó là không thể!”
Hàn Lăng ủ ê, yên lặng cúi đầu xuống.
Nhưng rất nhanh lại bị Vi Phong đẩy cằm nàng lên, “Nàng ban nãy khóc, chính là vì chuyện này sao?”
“Uh,,,” Hàn lăng ngẩn ra.
Ánh Mắt Vi Phong trở nên phức tạp, lại chăm chú ngắm nhìn nàng một hồi, lại coi như không có chuyện gì nói: “Không phải nói là thay áo cho trẫm sao?”
“Ờ!” Hàn Lăng tâm trí đang treo ở chỗ khác đứng dậy, giúp hắn cởi bỏ từng chiếc từng chiếc quần áo.”
Vi Phong cẩn thận đỡ nàng lên giường, cánh tay dài vươn ra ôm lấy eo của nàng.
Dựa vào khuôn ngực rắn chắc của hắn, lắng nghe tiếng tim đập thình thịch của hắn, nhớ lại sự việc đã làm phiền nàng cả ngày hôm nay, Hàn Lăng lại không khỏi cảm thấy trong tim một trận chua xót.
Đòng thời, nàng kinh ngạc phát giác trên người mình truyền đến một trận tê tê buồn buồn, cùi đầu nhìn, bàn tay to lơn của Vi Phong không biết từ lúc nào đã thò vào bên trong chiếc áo ngủ rộng rãi, đang du ngoạn khắp nơi bên trong đó.
Kìm chế sự run rẩy, Hàn Lăng bồn chồn nhìn sang hắn, “Phong -----“
Vi Phong không nói, ánh mắt nóng như thiêu như đốt, động tác tay cũng không hề ngừng lại, mà còn càng ngày càng nhanh.
Hàn Lăng không kiềm chế được rên rỉ hai lần, sau lại như nhớ ra gì đó, vội vàng giữ chặt lấy tay của hắn, “Đừng như vậy, sẽ làm bảo bảo bị thương!”
Vi Phong vẫn không mở miệng nói gì, lại còn vén chiếc áo ngủ của nàng lên, cúi đầu, mạnh mẽ hút lấy đôi nụ hoa tinh tế đẹp đẽ của nàng.
“A-----“ Hàn Lăng lại một trận rên rỉ, luồng khoái cảm đã lâu chưa cảm thấy khiến cho nàng gần như reo hò sung sướng, nàng rất muốn có thể yên lặng mà hưởng thụ, thậm chí phối hợp với hắn, nhưng mà nàng biết rĩ, nếu tiếp tục để mặc hắn muốn gì làm đấy như vậy, kết quả nhất định là.............
Không, không được! Cho nên, nàng thấp giọng gào lên: “Phong, mau dừng tay, không thể làm tổn thương bảo bảo!”
Vi Phong phảng phất như mắt mù tai điếc, một bên tiếp tục hôn nằng, một bên tuột hết quần áo trên người nàng ra, còn bản thân hắn, cũng toàn