g bỏng chiếu vào khuôn mặt xinh đẹp động lòng người của nàng, cánh tay vòng qua eo nàng, siết mạnh hơn.
“Hạ triều rồi?” Tầm mắt Hàn Lăng cuối cùng cũng thu lại.
Không, hắn căn bản là không thiết triều, đêm qua cũng cả đêm không nghỉ, Lục công công sáng sớm nay vẫn đúng giờ gọi hắn, nhưng hắn lại hạ lệnh hủy bỏ buổi thiết triều sáng việc mà từ trước tới nay chưa từng xảy ra.
Hàn Lăng nhẹ nhắng nhấc bàn tay to tớn đang đặt trên eo mình ra, chuẩn bị cong lưng ngồi dậy.
Nhưng mà, hắn không để nàng làm vậy.
“Ta phải dậy rồi!” Hàn Lăng cực lực làm cho giọng nói của mình nhẹ nhàng và bình tĩnh, để tránh việc hắn phát giác ra tâm tư của mình, nàng đến cả cách xưng hô cũng giống như mọi khi.
“Cho trẫm một chút thời gian, một khắc là được!” Vi Phong ôm chặt lấy nàng.
Hàn Lăng tiếp tục giãy giụa.
“Lăng Lăng, đối với tử tù trước khi kết tội hắn, không phải là nên cho hắn một cơ hội để giải thích hay sao?” Do quá lo lắng và hoang mang, Vi Phong gào lên.
Không nghĩ tới câu nói này, cũng có thể được thốt ra từ miệng một vị đế vương của xã hội Phong kiến, Hàn Lăng không khỏi mỉm cười. Xem ra, sự ngụy trang của bản thân đã thất bại rồi, cũng phải, dưa vào sự hiểu rõ bản thân của hắn, đương nhiên có thể nhìn ra được!
Phát hiện Hàn Lăng cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Vi Phong ngầm thở phảo một cái, nắm lấy thời gian, kể hết với nàng sự việc phát sinh trong đếm qua với Tường Vi ở tẩm phòng, kể hết không giữ lại chút gì với nàng!
Vi Phong nuôt nuốt nước miếng, ánh mắt không rời nhìn chăm chú vào nàng, yên lặng đợi sự phản ứng của nàng, nhưng mà điều mà không ngờ tới đó là, Hàn Lăng lại muốn tiếp tục ngồi dậy.
Một luồng cảm xúc khủng hoảng đột nhiên trào lên trong lòng, “Lăng Lăng, trẫm đều đã giải thích hết rồi, sao nàng vẫn không tin?”
“Khát nước rồi phải không? Ta rót nước cho chàng.”
Vi Phong ngây ra.
Khóe môi Hàn Lăng hơi hơi cong lên, ngón tay trắng nuột nà chạm nhẹ vào bở môi khô nẻ của hắn, “Khó khăn lắm chàng mới kể được tỉ mỉ và hay ho như vây, ta không nên thưởng cho chàng một cốc nước chè sao?”
Vi Phong cuối cùng cũng đã hiểu ra, kích động ôm chặt lấy nàng.
“Được rồi, để ta ngồi dậy đi.”
“Không cần, trẫm không khát, một chút cũng không khát!”
Hàn Lăng cười ha ha, “Nhìn quả mơ để dứt cơn khát thì ta thường nghe thấy, nhưng còn cái ‘nhìn vợ để dứt con khát’ mà, thì đây là lần đầu tiên ta mới nhìn thấy!” (Nhìn quả mơ chua khiến cho miệng tiết ra nước miếng để tạm thời dứt cơn khát).
Tuấn nhan Vi Phong lộ ra chút ửng hồng, “Nàng.........đều hiểu rồi phải không?”
“Trừ phi chàng đối với năng lực giải thích của mình không đủ tự tin?” Hàn Lăng không đáp, mà hỏi ngược lại.
Hắn cũng không đáp, mà chuyển thành than thở: “Lăng Lăng, nàng quên những lời mà trẫm đã nói với nàng à!”
“Đương nhiên không phải, chàng nói qua, đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một mình ta!” Hàn Lăng không nghĩ ngợi gì thêm nói.
“Vậy nàng tối qua đến nửa mà vẫn chưa ngủ, chạy ra ngoài hóng gió?”
“Ta.......chàng....... là chàng đột nhiên về trễ, khiến cho tự tin của ta từng chút từng chút một tan ra.”
“Đóng kịch phải đóng cả tập, đây là do nàng dạy trẫm đó. Khó khăn lắm nàng ta mới chịu khai ra tất cả, trẫm đương nhiên phải nắm bắt lấy cơ hội này.”
“Được rồi, là do ta sai, ta không nên nghi ngờ chàng, sau này, bất kể là canh ba, canh tư, hay là canh năm mới trở về, ta cũng đều không đau lòng nữa, lại càng không chạy đi ngắm trăng với hóng gió!” Hàn Lăng ôm chặt lấy hắn, vùi mặt mình vào trong lòng hắn.
Cằm ép lên mái tóc suôn mềm của nàng, hít hà mùi hương thơm nhàn nhạt phát ra từ nàng, Vi Phong trầm giọng hỏi: “Lăng Lăng, có phải nàng có điều gì muốn nói với ta không?”
“ừm?” Hàn Lăng ngẩng đầu lên,đôi mắt lanh lợi lộ vẻ không hiểu lắm.
Vi Phong ấp úng, cuối cùng đột nhiên tránh đi nhìn về phía bên cạnh.
Hàn Lăng hiểu ra, vội vàng giải thích, “Chim Đại Bàng nửa đêm xuất hiện giữa bầu trời sao vắng vẻ, cho người một luông cảm giác cô đơn, khiến cho ta không tự chủ được nhớ tới Đình Phái, nhất thời rung động tâm tình.”
“Nàng đối với hắn.......thật sự không có gì?” Giọng nói hồn hậu mộc mạc, nhưng lại lộ ra một chút sợ hãi.
“Hắn thật lòng hy sinh tất cả cho ta, nói là không có cảm giác gì thì là gạt người, nhưng mà, ta rất rõ ràng rằng trong lòng mình có thứ tình cảm gì đối với hắn, hắn và ta đều tới từ cùng một thế giới, cũng giống như là một người anh trai, hoặc là một người được gọi như là tri kỷ.” Hàn Lăng không kìm được nhớ lại cảnh tượng chia tay lúc đó ở trước cửa cung, cả khuôn mặt trở nên thê lương.
“Chỉ coi hắn như là anh trai, đừng coi như là tri kỷ, hư? Lăng Lăng, được không?”
Nghe ra sự run rẩy của hắn, Hàn Lăng mỉm cười.
“Lăng Lăng-----“ Đại khái chỉ có nàng, mới có thể cho hắn cảm giác run rẩy sợ hãi, tâm hoảng ý loạn.
Hàn Lăng không trả lời, mà dùng tay, nhẹ nhàng vẽ mấy vòng lên khuôn ngực trần hơi lộ ra một chút của hắn.
Cuối cùng, trái tim đang căng lên lo lắng của Vi Phong cũng dần dần thả lỏng ra, kích động vạn phần ôm chặt lấy nàng.
“Đau!” Hàn Lăng kêu lên một tiếng.
“Xin lỗi, là trẫm vui quá...........” N