lẽo đẽo theo sau cô. Khách tham dự tiệc rượu đông đủ, thêm vào đó
là những nhân viên phục vụ đi qua đi lại, có muốn đi nhanh cũng chẳng dễ dàng gì. Vả lại hai người họ vốn là một đôi, thi thoảng lại có người
quen của Châu Tử Hoành đến chào hỏi họ.Thư Quân cứ thế nhẫn nhịn đến hết buổi tiệt, ngồi trong xe, cô lại nhắc lại câu nói vừa rồi:
"Em sẽ không nhận lời làm người đại diện phát ngôn đâu. Không chừng
người khác còn ngỡ rằng em dùng thủ đoạn gì đó mới có được cơ hội này".
"Người khác nhìn nhận thế nào quan trọng đến thế ư?" Châu Tử Hoành ngồi ở băng ghế sau thốt lên giọng điệu giễu cợt.
Nới lỏng chiếc cà vạt để lộ ra vẻ mặt mệt mỏi.
Ánh đèn trong khoanh xe u ám, mờ ảo khiến cả dáng hình anh nổi bật tựa như bức tranh sơn dầu bí hiểm khôn lường.
Cô phát hiện ra bản thân của mình chẳng muốn trò chuyện với anh, vì
thế mà quay đầu về phía cửa sổ, ngẩn người ra một hồi lại nhớ đến lời
của Bạch Hân Vy.Mãi đến khi toan tính đâu ra đó cả, cô quay đầu lại mới
phát hiện ra Châu Tử Hoành đã ngủ rồi.
Cô nhìn chăm chú không rời gương mặt nhìn nghiêng trầm tĩnh ấy trong vài giây rồi lại trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trước đó Thư Quân xem một cuốn sách, lời nói đầu của vị tác giả nước
ngoài cô không nhớ rõ nữa, đại khái là: Cuộc sống đầy ắp những việc
không như ý, chúng ta chẳng thế nào né tránh, điều duy nhất có thể làm
là thay đổi góc nhìn về nó.
Sau này bản thân cô đã rút ra kết luận, ý nghĩa chính là:
"Từ trong sự tuyệt vọng gắng phấn đấu để tìm ra hy vọng".
Cô cảm thấy hiện giờ mình đang trong sự tuyệt vọng, vả lại cũng đang
nỗ lực làm theo tinh thần của vị tác giả ấy.Ba tháng, thật ra cũng cần
ba tháng, sau khi giải quyết xong thì cô được giải thoát.
Tôn trọng lời hứa lúc đầu quả thực chẳng có ích lợi gì, nhưng trong
lòng cô cảm nhận rất rõ nếu không tuân thủ theo thì kết cục tuyệt nhiên
càng bi thảm hơn hiện giờ.
Nhằm che đậy hoàn toàn quảng thời gian đáng sợ trước khi anh Hai mất, cô cũng đã hy sinh và trả giá cho chuyện đó, hiện giờ nếu sự việc thất
bại cũng khó tránh khỏi không có lợi cho cô. Đây là lý do quan trọng
nhất để Thư Quân thuyết phục bản thân tiếp tục ở bên cạnh Châu Tử Hoành.
Mỗi khi nghĩ đến Châu Tử Hoành đem những tổn thương đến cho mình thì
cô lại nhắc mình nghĩ đến San San và cuộc sống bình yên mà công mong đợi cùng sự nghiệp đang ngày một đi lên. Thật chẳng ngờ, một công việc xưa
nay cô chưa từng coi trọng nay lại trở thành động lực chống đỡ cô trải
qua sự giày vò đau khổ hết lần này đến lần khác.May mà Châu Tử Hoành
hằng ngày cũng bận rộn, còn cô sau thời gian phục hồi sức khỏe cũng trở
về công ty làm việc.
Thật ra thời gian hai người tiếp xúc với nhau không nhiều, đôi lúc cô thậm chí hoài nghi anh vốn bỏ quên cô. Bởi lẽ đã nếm đủ mùi vị hai, ba
đêm liền một mình trong căn hộ của mình còn anh lúc đó cũng chẳng đến
phiền nhiễu cô, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.
Thế nên, Thư Quân lại tự an ủi mình, vài ngày sau có lẽ sẽ chẳng còn thấy khó chịu nữa.
Hiện giờ việc duy nhất khiến cô suy nghĩ chính là chuyện Bùi Thành
Vân. Thật ra kể từ hôm bị anh giở chứng đuổi đi, cô chẳng gặp anh nữa.
Đã từng gọi hai cuộc điện thoại nhưng vẫn trong tình trạng không có người nghe máy.
Sau đó cô cũng chẳng kiên trì nữa, chỉ vì tâm trạng của Bùi Thành Vân mà ít nhiều khiến cô cảm thấy hỗn loạn.
Trước đây thái độ của anh với cô khi tốt đẹp khi tồi tệ, biến hóa
không lường. Ngay khi tình cảm cô giành cho anh nảy nở anh lại vứt bỏ cô ra đi, đó là một việc đả kích sâu sắc đối với cô.
Thế nhưng, rốt cuộc anh vẫn cố chấp với quá khứ đã qua chẳng tài nào
rút ra được. Đã nhiều năm như vậy, anh lại vẫn chẳng thể từ bỏ được cô.
Điều này khiến Thư Quân chẳng biết nên đối mặt thế nào, chỉ sợ càng ảnh
hưởng xấu đến tình trạng bệnh tình của anh.
Cô hỏi dò Quách Lâm mới biết Bùi Thành Vân trước đó nhất quyết xuất
viện nhưng tuần trước lại phải nhập viện cấp cứu. Hiện giờ vẫn còn đang
trong tình trạng chưa ổn định.
"Sao lại đột ngột trở nên thế chứ?" Cô hỏi.
Tiếc là Quách Lâm cũng chẳng phải chuyên gia chỉ có thể truyền đạt
lời của chuyên gia rằng căn bệnh này ngoài sự thay đổi trong cơ thể thì
yếu tố tâm lí cũng không được lơ là.
Thư Quân nghe xong, trong lòng đánh thịch.........do dự một hồi vẫn quyết định đi đến bệnh viện.
Nhưng khi cô đến đó vừa lúc quá giờ thăm bệnh nhân, bị nhân viên bảo vệ ngăn lại dưới chân cầu thang.
Cùng bị chặn lại với cô còn có ba người thăm bệnh nhân khác. Người
nhà bệnh nhân không cam lòng vẫn đứng này nỉ cùng nhân viên bảo vệ, mong cậu ta thông cảm. Tình huống này cũng đã trông thấy nhiều nên biểu cảm
của nhân viên bảo vệ chẳng hề lay động vẫn kiên trì chấp hành quy định
của bệnh viện.
Thư Quân cảm thấy tình hình chẳng có biến chuyển, đành rời đi, ra
khỏi cổng đeo cặp mắt kính đen nhưng vẫn nhận được ánh mắt thăm dò nhiều lần của một cô gái trẻ trong số những người thân thăm bệnh nhân.
Bởi lẽ gần đây thường xuyên xuất hiện trước chốn công cộng bị người
khác nhận ra, vì vậy cô cúi thấp đầu theo phản xạ sải bước tiến nhanh r
