vị
các món chiên, xào, nấu thu hút những học sinh lưu trú dài hạn ở trường.
Khung cảnh náo nhiệt này chẳng kém cạnh gì so với những năm tháng
trước đây. Thư Quân xuống xe, nhưng không tiến lại gần. Dường như cô vừa đưa mắt đã trông thấy Bùi Thành Vân.
Anh khoác chiếc áo gió xám đậm thẳng thớm, thân hình dong dỏng cao
gầy, đứng bên lề đường đầy dầu mỡ cạnh người chủ quán hàng rong và một
nhóm học sinh loai choai, có vẻ không tương xứng.
Thư Quân cố gắng nhớ lại, và nhận ra dù lúc bọn họ còn đi học, anh cũng đã nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Trong ấn tượng về người thiếu niên lạnh lùng mà cao ngạo ấy, dù là
thi thoảng tính cách anh có tồi tệ, nhưng những khi anh trầm mặc thì
toàn thân phảng phất như cây tuyết tùng khiến những người xung quanh
chẳng cách gì liên tưởng anh với hoàn cảnh ồn ào bấn loạn.
Trên thực tế, năm đó cô cùng với Mạc Mạc, Quách Lâm kết thành một
nhóm, giờ nghỉ giải lao hay tan học thường hẹn hò tụ tập dạo phố nhưng
chưa từng gặp Bùi Thành Vân. Vậy mà sau bao nhiêu năm, đến hôm nay,
chẳng ngờ rằng anh lại hẹn cô tại đây.
Bước trên mặt đường dơ bẩn, chân Thư Quân vẫn đang mang chiếc giầy
cao gót bằng vải mịn hình mũi cá. Cô sợ làm vấy bẩn nó, vì thế mà cúi
đầu xuống, hết sức cẩn thận tránh những chỗ trũng ẩm ướt và hoa quả bị
vứt đi nhìn không ra được màu sắc gì. Cuối cùng cô cũng đi đến trước mặt Bùi Thành Vân . Anh trông thấy cô liền hỏi: "Em mặc phong phanh vậy,
không thấy lạnh sao?".
Cô cúi đầu nhìn mình, quả thật có thừa vẻ thời trang nhưng quá đơn sơ mỏng manh. Vậy mà cô không cảm thấy lạnh, hay nói khác là tâm tư cô vốn không để tâm đến việc này trong suốt quãng đường đến đây. Cô lắc lắc
đầu, chỉ hỏi: "Sao anh hẹn em đến đây?".
Bùi Thành Vân nói: "Hôm nay không phải là ngày sinh nhật âm lịch của
em sao, anh mời em đi ăn". Lúc nói chuyện anh nhìn vào mắt cô, bình
tĩnh, dường như chẳng phải đang biểu đạt một tâm nguyện khẩn thiết mà
đang miêu tả một sự thật không thể nào thay đổi được. Không khí lạnh về
đêm bao trùm toàn thân, Thư Quân khẽ động đậy khóe môi, cảm giác lúc này hơi kỳ lạ khiến cô nhất thời nói không nên lời. Anh đã thay đổi rồi.
Kỳ thực đã nhiều năm trôi qua, cô vẫn lưu giữ ấn tượng về Bùi Thành
Vân ở những thời khắc quá khứ đó. Và kể từ khoảnh khắc chiếc máy bay bay vút trên không trung đến bầu trời Đại Tây Dương xa xăm thì tất cả những ký ức về anh và cô đều theo đó mà bị niêm phong lại. Mãi đến hôm nay,
cô chợt phát hiện ra anh đã thay đổi.
Người đứng trước mặt cô lúc này, ánh mắt bình tĩnh khác thường cùng
giọng điệu bình thản. Anh cao lớn, chín chắn, từ cậu học trò trở thành
người đàn ông trưởng thành. Thật ra, anh và Châu Tử Hoành khác nhau, khí chất của anh chẳng ngang tàng nhưng từng từ anh nói ra đều toát lên
hương vị chân thành đáng tin cậy.
Sau ngần ấy năm gặp lại nhau, anh vẫn giữ những cử chỉ không dễ gì
phát hiện ra được để kiểm soát mối quan hệ giữa hai người, hệt như trước đây. Thật ra khi anh hẹn gặp cô, vốn dĩ cô cũng có thể khước từ, nhưng
trên thực tế lại ngược lại. Chỉ vì cô mềm lòng thôi, khi một người đã
từng cao ngạo như thế, thậm chí khi có người nói với cô bằng giọng điệu
mạnh mẽ trưng cầu, cô thật sự chẳng thể nào nhẫn tâm khước từ.
Vậy mà giờ đây, Thư Quân lại không thể không thừa nhận cảm giác ban
nãy chỉ là ảo giác mà thôi, có lẽ bản thân nên xem xét lại người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt này.
Hai người tìm thấy một quán cơm ngay bên đường, thời gian đã lâu vậy
rồi, toàn bộ những cửa hiệu trên đường cũng đều đã thay đổi không biết
bao nhiêu lần nữa, nhưng chủ quán vẫn là người quen thuộc trước đây. Thư Quân liếc qua thực đơn giản dị, tùy tiện chọn vài món. Cô thật sự cũng
hơi đói, lúc thu âm tiết mục cần phải duy trì dáng vẻ tràn đầy sinh lực, quả là một việc hao tổn sức lực.
Quán ăn nhỏ nên thức ăn được dọn lên rất nhanh, Bùi Thành Vân cầm
chén lên nói: "Cảm ơn em hôm nay đã nhận lời đi ăn". Xa lạ như vậy,
trước đây họ vốn dĩ không cần nói hai từ này.
Trong lòng Thư Quân không thoải mái cho lắm, nhưng vẫn cười nói: "Là
em nên cảm ơn anh, vậy mà anh vẫn nhớ sinh nhật của em". Nụ cười lạnh
nhạt nhoẻn trên bờ môi cô lúc này khiến Bùi Thành Vân cảm thấy hơi lóa
mắt.
Anh dừng một lúc, nói: "Không thể quên được". Nói xong ngẩng đầu lên, nhanh chóng uống cạn rượu trong cốc. Tiệm ăn không rộng rãi cho lắm, họ ngồi ngay vị trí lối vào cửa, những bàn ăn khác đều bị học sinh chiếm
dụng cả. Tay nghề của đầu bếp cũng không tồi, nhưng bữa ăn này cô thật
sự không cảm nhận được mùi vị. Cuối cùng lúc thanh toán tiền, Thư Quân
chủ động móc ví ra trả, Bùi Thành Vân nhấc khóe mắt liếc cô, trực tiếp
đưa tiền trong tay ra.
Anh vẫn như trước kia, gương mặt trầm lặng khiến cả thế giới đều biết anh đang không vui. Ngón tay Thư Quân nắm chặt dưới bàn, nhoẻn cười.
"Thật ra em nên mời anh mới phải, anh về nước em cũng chưa mời anh dùng
cơm." Những lời lẽ khách sáo ấy cũng chẳng rõ có làm tổn thương đến anh
không, Bùi Thành Vân mặt không biến sắc đứng dậy nói: "Ngày tháng còn
dài mà". Thư Quân khôn