ở nên lu mờ. Người ngoài nhìn vào sẽ
thấy, sự ra đi của anh tựa như sông có khúc người có lúc, ngoài việc
than thân trách phận ra thì chẳng việc gì phải suy đoán nhiều nữa. Bệnh
tình của anh, cả việc sau này cắt mạch máu tự tử đều được cô và cả nhà
dì Lưu tìm đủ mọi cách che giấu. Trong lòng công chúng, anh chẳng qua
chỉ là một nhạc sĩ thiên tài huy hoàng bỗng chốc lụi tàn, còn về những
điều ẩn giấu sau đó vốn dĩ chẳng ai hay biết.
Cô làm vậy vì muốn giữ lại cho anh một chút tự trọng cuối cùng. Cô
quá hiểu anh, anh kiêu ngạo là thế, lẽ tất nhiên không muốn bị người
khác bàn tán hoặc chê cười.
Những năm tháng cuối cùng của anh tuy chẳng sáng chói gì, nhưng cô
phải cố gắng ra sức bảo vệ thanh danh của anh, bảo vệ linh hồn đã an
nghỉ.
Cô nhìn Châu Tử Hoành, bỗng chốc ngẩn ra. Nếu như sự việc phát triển
theo tốc độ hiện nay, vậy thì hậu quả sẽ hệt như cô đang lo lắng.
Cô khuấy động khóe môi dường như rốt cuộc hạ quyết tâm: "Xin anh tha cho anh trai em".
"Anh không hiểu ý của em?" Châu Tử Hoành bình tĩnh đáp trả, ngừng trong giây lát dịu giọng lại: "Vả lại hiện giờ em đang cầu xin anh ư?".
Cô mặt không biểu cảm, thầm nghiến răng nói: "Cứ cho là vậy đi".
Anh lại bật cười: "Anh đã cho em cơ hội rồi. Nói thật cho em biết,
tin tức chẳng phải do anh lan truyền ra ngoài. Anh cũng chẳng rỗi hơi
đến mức đó. Nhưng anh biết là ai, đó là kẻ đi đào bới nội tình, vừa hay
tối đó bọn anh cùng dùng cơm. Em quên rồi ư? Anh đã tìm em, chỉ tiếc là
em không làm theo lời dặn của anh".
Cô nhớ lại mới thức tỉnh, hóa ra cuộc điện thoại đó mới là mấu chốt.
Xem ra, tất cả đều đáng đời cô sao? Cô cố tình phớt lờ yêu cầu của
anh, anh cũng chẳng tự dưng phải có nghĩa vụ che giấu giúp cô.
Nhưng sự tình đến nước này, cô cũng chẳng còn cách nào khác, đành van nài anh lần nữa: "Người đó là ai? Em biết anh sẽ có cách khiến sự việc
chỉ dừng lại ở đây thôi, đúng không?".
"Giờ thì anh có thể chắc chắn rằng em đang cầu xin anh rồi." Anh
nhoẻn nụ cười thâm thúy khó hiểu, mười đầu ngón tay đan chéo về phía
trước, tư thế thoải mái khác biệt hoàn toàn với cô.
Cô thầm rủa "biến thái", nhưng lại không dám dễ dàng nổi cáu với anh.
...
Trần Mẫn Chi giải quyết xong một số công việc qua điện thoại rồi đến
phòng trà pha một cốc cà phê hòa tan, lúc quay trở về vị trí cô phát
hiện ra trong phòng sếp vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Trong suốt khoảng thời gian Châu Tử Hoành bị mù nghỉ dưỡng bệnh, Trần Mẫn Chi vô cùng có ấn tượng tốt với Thư Quân. Cô hiểu rõ hơn ai hết
lịch sử phong lưu của sếp mình, vì thế cô càng nhận thấy Thư Quân không
giống với mọi người. Thế nhưng hôm nay, ngay khi Thư Quân vừa xuất hiện, cô đã phát hiện ra tình hình không ổn rồi. Thăm dò đoán ý đối phương
qua nét mặt vốn là bản năng của cô. Thư Quân đến đây với thái độ "kiêu
binh hỏi tội" chẳng thể lọt qua được con mắt của cô.
Vì thế mà, khi máy vi tính cùng thời gian hoạch định trên PDA cầm
trên tay đồng loạt reo lên, Trần Mẫn Chi do dự một hồi, cuối cùng tự
mình làm chủ không tiến vào phòng làm phiền nhiễu cuộc nói chuyện của
hai người đó.
Cô chuẩn bị một lát, sau đó vội vã xuống lầu chuẩn bị nghênh đón chuyến viếng thăm đã hẹn trước của Bạch Hân Vy.
Mười một giờ sáng, G&N cùng doanh nghiệp Bạch Thị chính thức ký
kết hợp đồng hợp tác cho nửa năm sau. Châu Tử Hoành đứng dậy trước, đưa
tay phải về phía đối tác: "Chúc cho mọi việc hợp tác thuận lợi".
"Tôi tin rằng đây sẽ là lần hợp tác vui vẻ." Bạch Hân Vy khẽ mỉm cười nói.
Châu Tử Hoành đích thân tiễn cô xuống lầu, hai người đi riêng thang
máy chuyên biệt, đoàn nhân viên đi sát theo sau. Đứng trong không gian
khép kín, Bạch Hân Vy chợt hỏi: "Châu tổng quen với Thư Quân sao?".
Dường như cảm thấy đường đột, cô liền nhoẻn miệng cười trừ: "Lúc đến
đây, tôi có gặp ở dưới tòa nhà, Thư Quân là bạn học cùng thời trung học
của tôi".
"Ồ? Trùng hợp vậy." Châu Tử Hoành cũng nhoẻn cười đáp, toàn bộ nội dung cũng chỉ vỏn vẹn trong một câu nói đó.
Bạch Hân Vy là người thông minh biết anh không muốn nói nhiều, vì thế mà cô cũng chẳng nói thêm lời nào nữa. Thật ra vừa rồi ở dưới tòa nhà,
cô và Thư Quân lướt qua vai nhau, cũng chẳng chào hỏi gì. Cô cảm thấy có lẽ Thư Quân chẳng chú ý đến cô, hoặc cũng có thể nhiều năm rồi chưa gặp lại nhau, dù nhìn thấy nhau cũng chưa chắc đã nhận ra ngay.
Cũng tựa như cô, nếu không phải vì quan hệ với Bùi Thành Vân, thì việc gì phải đi quan tâm đến cô bạn học bạc tình ấy cơ chứ?
Tối đó, Châu Tử Hoành từ công ty về biệt thự, rất hài lòng với tình hình trước mắt.
Một phụ nữ đang nằm trên chiếc sofa rộng rãi, ti vi vẫn đang mở, có lẽ là
do cô chờ đến nỗi thấy nhàm chán, hoặc cũng có thể vì quá mệt mỏi nên
tay vẫn cầm chiếc điều khiển mà ngủ thiếp đi.
Về việc cô đón chào anh bằng tư thế này, Châu Tử Hoành chẳng mảy may
để bụng. Trái lại, anh khẽ nhón bước chân theo phản xạ, trước khi bản
thân kịp phản ứng lại đã ngồi xổm cạnh sofa.
Thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt, dáng vẻ khi ngủ của cô anh đã trông thấy bao nhiêu lần rồi.
Ánh đèn êm dịu như làn nước đang hắt nghiê
