XtGem Forum catalog
Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324634

Bình chọn: 9.5.00/10/463 lượt.

ng xuống gương mặt xinh xắn trong sáng ấy, vài cọng tóc mai rũ xuống trước trán, bị ánh đèn nhuộm

thành màu vàng nhạt, trông cô rất giống đứa trẻ chưa trưởng thành. Cô

ngủ rất say, gương mặt điềm tĩnh tuyệt đẹp, khóe miệng xinh xắn khe khẽ

vểnh lên, dường như đang mơ giấc mộng đẹp đến cả chiếc điều khiển bị rút khỏi tay lúc nào cũng chẳng hay biết.

Châu Tử Hoành nhấn phím tắt ti vi. Lúc này đây, anh nhìn cô, những âm thanh ồn ào khác như thừa thãi. Anh chưa từng trải qua cảm giác kỳ lạ

diệu kỳ này, cô cuộn tròn nửa người ngủ trên ghế sofa, khiến anh lần đầu nhận ra căn hộ này rốt cuộc cũng giống một mái nhà thật sự.

Vì thế mà anh ngần ngừ do dự có nên đánh thức cô dậy không?

Nhưng Thư Quân đã nhanh chóng tỉnh giấc.

Trước đó ồn ào như vậy, cô lại ngủ được. Giờ thì âm thanh ti vi chẳng còn, cô lại tỉnh giấc.

Cô mở to mắt, chợt thấy ánh mắt thon dài đen nhánh, như giật thót mình rồi ngồi dậy định thần lại, cô nói: "Anh về rồi à?".

"Ừ." Châu Tử Hoành tỉnh bơ đứng dậy, bắt đầu cởi áo khoác, đồng hồ

đeo tay, khuy áo ở tay và cổ áo sơ mi, cuối cùng ngồi xuống đối diện cô.

"Việc anh muốn em làm em đã làm rồi, anh cũng phải giữ lời hứa của

mình đấy." Cô vòng hai tay trước ngực, nhìn chăm chăm nói với anh.

Động tác này là thay cho nhận thức ngầm hay là sự phòng bị? Anh nhìn

đôi mắt ấy, gương mặt dãn ra, mỉm cười: "Em chẳng qua là đúng hẹn thôi,

tiếp đó thì sao? Đừng quên là chúng ta đã có quy ước là ba tháng cơ

đấy".

Cô cắn môi, chợt đứng dậy: "Đi tắm không? Em đi xả nước".

Cô vẫn giữ thói quen đó, bước chân trần trên mặt đất, hôm nay cô mặc

chiếc váy đến đầu gối để lộ bàn chân nhỏ trắng hồng cùng gót chân nhẵn

thín lướt qua trước mặt anh.

"Chờ đã." Anh chợt lên tiếng ngay lúc cô sắp đi đến chân cầu thang.

"Còn điều gì căn dặn nữa."

"Tâm trạng em dường như không vui?"

"Đâu có!" Cô phủ nhận, vịn tay vào tay nắm trên cầu thang, không quay đầu lại.

Anh im lặng một hồi, rốt cuộc buông tha cô: "Vậy em đi xả nước đi, xong thì gọi anh".

Hai người đi tắm, rồi lên giường.

Cô để cả thân thể còn hơi nước nóng bừng bừng, đến cả tóc cũng còn ướt.

"Không sấy khô à?"

"Không."

"Thế này ngủ được ư?"

"Lẽ nào anh định ngủ bây giờ ư?" Cô ngồi ngay đầu giường nhìn anh, khóe môi nhoẻn một nụ cười châm biếm.

Châu Tử Hoành coi như không trông thấy gì, anh cởi trần đứng bên mép

giường, co một chân quỳ lên giường, chìa tay về phía cô: "Lại đây".

Hai người dựa sát vào nhau, anh chỉ mới khẽ dùng sức đã hoàn toàn có thể kéo cô vào lòng.

Lồng ngực anh cứng cỏi, rắn chắc, trượt xuống dưới còn cả cơ bắp cuồn cuộn, đó đã từng là vị trí cô mê mẩn, thế nhưng tối nay, cô lại cự

tuyệt chạm vào.

"Em vốn biết sở thích của anh. Miễn cưỡng tiếp nhận như vậy, là để

trêu ghẹo anh hay sao?" Anh vừa cố ý hỏi ác ý vừa thẳng thắn, chụp lấy

bàn tay của cô, khẽ dùng sức vặn tay cô xuống.

Thật ra không nhột, nhưng cô vẫn không khỏi chau mày, ngước đôi mắt

sáng đen lấp lánh nhắc nhở anh: "Đừng quên việc đã hứa với em hồi sáng".

"Lúc này mà nói chuyện điều kiện thật là mất hứng quá!"

"Nhưng mà..."

Cô còn định nói thêm nữa nhưng quả nhiên anh đã không còn kiên nhẫn

được nữa, hoặc có lẽ thật sự nổi cáu trước sự bướng bỉnh khó chịu của

cô. Nụ hôn gần kề ấy mang chút âm vị cưỡng đoạt và xâm phạm, thành công

trong việc khóa lại câu nói trong cổ họng của cô.

Anh vừa vấn vít quấn quanh miệng và lưỡi cô vừa đè cô xuống. Cơ thể

chìm vào chiếc giường mềm mại ấy, cô gần như chẳng thể cử động được, tựa như một con thú bị giam cầm, chỉ mặc cho người ta đè nén.

Cô nghĩ, tùy thôi, cũng chẳng phải chưa từng làm. Tuy là tối nay tính chất hơi biến đổi, nhưng chỉ cần cô đạt được mục đích là được rồi.

Bảo vệ danh tiếng của anh trai, bảo vệ San San cùng gia đình dì Lưu

khỏi sự phiền nhiễu mới là việc cô để tâm và chú trọng lúc này.

Còn về những việc khác, thì tùy vậy.

Kể cả cơn đau đớn tận đáy lòng.

Áo ngủ nhanh chóng rời khỏi cơ thể, cô không lạnh nhưng lại run rẩy theo phản xạ.

Anh ngẩng đầu lên, trong ánh mắt thon dài dường như phản chiếu chút ánh sáng sâu thẳm rực rỡ lướt ngang qua biểu cảm của cô.

"Em sợ?" Đã là lúc nào rồi, mà anh lại có thể thẳng thắn đến vậy.

Cô không nhìn anh, nhắm luôn mắt lại lắc lắc đầu.

Thế là, anh cũng chẳng màng để tâm đến cô nữa. Vuốt ve, mơn trớn...

Anh cứ thế ở trên thân thể cô, chìm đắm trong từng cơn từng cơn mưa gió

hoan lạc cuồng phong, cho đến khi thấy thỏa mãn.

Cuối cùng cũng kết thúc, cả hai người đều vã mồ hôi.

Hơi thở cô vẫn chưa hồi phục, tận đáy lòng bắt đầu cảm thấy coi

thường bản thân. Khoảnh khắc cuối cùng ấy, cô biết mình đã ôm anh chặt

thế nào, cũng biết rằng giọng điệu của bản thân đã rời rạc vỡ vụn ra thế nào.

Đưa tay lấy quần áo khoác lên người, che lại những vị trí quan trọng

với dáng vẻ tự lừa dối mình, cô vẫn nhắm nghiền mắt, hỏi nhạt: "Sao

thế?".

Đợi một lúc mới nghe thấy tiếng nói vọng lại của người bên cạnh: "Xem ra em thật sự coi đây là cuộc giao dịch".

Cô chẳng thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, im lặng hồi lâu mới nói: "Em cứ ngỡ người đề nghị giao dịch đầu tiê