i mờ khi tỏ trên mặt anh, mày khẽ chau lại.
Cô đưa cốc nước cho anh, thuận miệng hỏi: "Uống rượu à?".
"Ờ." Anh thấp giọng đáp trả, uống hai ngụm nước, đầu mày vẫn chưa dãn ra. "Có thuốc dạ dày không?"
Cô khẽ sững người: "Anh đau dạ dày à?".
"Hơi hơi, hồi tối uống nhiều quá!"
"Nhưng mà ở đây không có thuốc", cô ngừng lại rồi lại nói: "Trước đây em không biết anh đau dạ dày".
"Là vì em chẳng quan tâm đến anh." Anh khẽ giương mắt nhìn cô, oán
trách nửa thật nửa đùa, dường như tạm thời quên đi mâu thuẫn lớn kẹp
giữa hai người.
Cô nghĩ, anh quả thật đã uống quá nhiều.
Nhưng đã muộn thế này rồi, siêu thị trong khách sạn cũng đã đóng cửa
rồi, cô lại không rành đường sá khu vực quanh đây, vốn dĩ chẳng biết ở
đâu có tiệm thuốc phục vụ suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ.
Cuối cùng anh nói: "Không sao, nghỉ một lát là khỏe thôi".
Quả là mạo hiểm quá mức, tối nay khách sạn này tập trung nhiều ngôi
sao, mà cô lại ở cùng một phòng với anh. Xung quanh còn có những nhân
viên khác của công ty, bên ngoài khách sạn thì đầy rẫy những ký giả săn
tin. Thư Quân thấy mình nhất định là điên mất rồi, nếu không thì bị bùa
mê thuốc lú rồi mới không đuổi anh đi.
Thế nhưng đến sáng hôm sau, tình trạng Châu Tử Hoành không thấy có biến chuyển, thậm chí còn bị sốt nhẹ nữa.
Cô khó xử nói: "Giờ làm thế nào?".
Theo lịch trình định sẵn, cô phải nhanh chóng xuất phát ra sân bay.
Quả nhiên vài phút sau đó, bên ngoài đã có đồng nghiệp ấn chuông cửa. Cô liếc nhìn người đang nằm trên giường, đành đáp trả một tiếng rồi ra mở
cửa.
Mãi đến khi xua đuổi được đồng nghiệp đi khỏi, cô quay trở lại thấy Châu Tử Hoành đã đứng dậy.
"Anh muốn làm gì?" Cô chau mày hỏi.
Động tác mặc quần áo hơi chậm rãi, hiển nhiên cơn đau dạ dày vẫn đang hoành hành, lại thêm cơn sốt. Kỳ thực sắc mặt rất không tốt, nhưng đã
tỉnh rượu và tỉnh táo hoàn toàn. Châu Tử Hoành chủ động tìm cô và bỡn
cợt cô giờ đã biến mất rồi. Anh đổi sang gương mặt lạnh lùng bình tĩnh
chỉ liếc nhìn cô một cái: "Anh còn có hẹn".
Cô nhẫn nhịn, rốt cuộc vẫn nói lời lẽ quan tâm: "Bộ dạng anh thế này còn ra ngoài ư?".
"Khỏi lo", anh lướt qua bên cô, đi ra đến cửa mới quay đầu lại nói: "Cho dù
bị người khác trông thấy, anh cũng không để bọn họ chộp được đâu".
Quả là ngu xuẩn quá đi mất! Cô cắn răng thầm nghĩ. Cũng chỉ có người
ngu xuẩn như mình là cùng, chuyện đã đến nước này mà vẫn còn để tâm đến
người khác. Còn trong mắt anh, e là cô đã sớm trở thành người "có cũng
như không" rồi. So với mối quan hệ bạn tình trước đây cũng chẳng bằng.
"Sao nào, tối qua anh đại giá quan lâm, chính là để biểu hiện sự thần thông quảng đại của anh sao?" Phản ứng của cô vốn không tệ, lúc này lại bị người khác cố tình xuyên tạc ý tốt của mình, cô không khỏi vừa thẹn
vừa giận, dứt khoát vòng tay trước ngực "phản kích".
Bàn tay phải dừng trên nắm đấm cửa, Châu Tử Hoành đột nhiên mỉm cười, nhướng mày gặng hỏi: "Lẽ nào em luyến tiếc anh?".
"Anh thấy có phải thế không?"
"Không thì anh nên hiểu thế nào về sự quan tâm của em đây?"
"Không giống với những người khác, dù sao thì, em vẫn niệm chút tình xưa nghĩa cũ."
"Ồ, là vì như thế à? Anh lại ngỡ rằng em đang bù đắp cho những lỗi lầm của anh trai mình cơ đấy."
"Anh ấy phạm lỗi gì?" Cô chợt lạnh mặt hỏi ngược lại.
Ánh mắt anh toát lên thần sắc vô cùng kỳ lạ, mở cửa ra rồi nói với
cô: "Trước khi anh cảm thấy là đủ thì em vẫn còn rất nhiều thứ phải bù
đắp đấy". Nói xong đầu không ngoảnh lại sải bước rời đi.
Máy bay vừa tiếp đất, điện thoại của Mạc Mạc ráo riết gọi đến. Thư
Quân thậm chí không kịp về công ty báo danh liền đi thẳng đến bệnh viện. Mạc Mạc đứng ngay cổng chờ cô, sau đó đưa cô đến phòng bệnh.
Bùi Thành Vân vừa ngủ không lâu, Quách Lâm ngồi cạnh trông thấy bọn họ ra hiệu, ra ngoài nói chuyện.
Hiển nhiên anh không nghĩ là cô, Bùi Thành Vân ngẩn ra một hồi khẽ
nhắm nghiền mắt, giọng điệu không khỏe lắm: "Sao em lại đến?".
"Chăm sóc anh." Cô trả lời tự nhiên. "Bọn họ có việc đi về rồi, lát
nữa mới quay lại. Anh ở đây phải thường xuyên có người trông chừng mà."
Bùi Thành Vân im lặng, chỉ nhúc nhích bàn tay, dường như muốn ngồi dậy.
Cô vội vàng ngăn anh lại: "Hiện giờ anh đừng cử động".
Anh ngước mắt nhìn cô, gương mặt thanh tú gần như chẳng còn chút sắc máu, khẽ nói chế giễu: "Anh làm gì yếu đuối thế chứ!".
"Em thấy là có đấy!" Rốt cuộc cô vẫn ngăn cản động tác của anh. Dường như chẳng biết nên làm thế nào nên mang chút khẩn cầu. "Bác sĩ nói anh
cần phải tĩnh dưỡng, anh nghe lời đi có được không?"
Cuối cùng anh chẳng phản bác gì nữa, thật ra chẳng phải vì lời căn dặn của bác sĩ mà là vì ngữ khí cuối cùng của cô.
Ánh mặt trời sau ba, bốn giờ chiều vẫn còn chói mắt, ánh sáng lóe
xuyên qua cây cổ thụ rậm rạp, um tùm gần bệ cửa sổ, bóng sáng loang lổ
tựa như những ánh kim vỡ vụn.
Chắc là hoa của Mạc Mạc mang đến trước đó, cả bó hoa cắm trong bình
đặt trước cửa sổ, hoa trắng tinh khiết nở rộ. Thư Quân thay nước cho
hoa, ánh mặt trời hắt vào gương mặt nghiêng của cô, hàng mi cong cong
rậm rạp khẽ rủ xuống phảng phất như nét