7khác gọi 15điện cho 07Hạ Nhã 71Ngôn.
Từ ceđoàn 5-3-2 7đến huyện c7dân không 1phải là e9quá xa, nhưng 85vì đường ecxá không 4tốt, tốc 1độ cao anhất cũng 5chỉ 50km/h. 2 Kết quả 7Hình Khắc 43Lũy ban đêm 7giữ vững 2tốc độ a880km/h phóng cnhanh đến 8huyện dân.
Trên 4đường esuýt chút 4nữa tiếp 1xúc thân 6mật với ecmột xe tải 0dchở hàng, 0fthật may 98là anh tay clái vững bvàng phản 34ứng nhanh, 1thấy phía 8trước chỗ akhúc cua 9đột nhiên 6xuất hiện axe tải, fanh nhấn 3mạnh chân bphanh, bánh bxe cùng mặt d2đấy ma asát kịch 9liệt, dưới ctình thế anguy hiểm cxe việt c8dã của 9anh dừng 06sát cạnh bvách núi.
Tài c6xế xe tải d7hiển nhiên clà hoảng 2sợ, sườn 12xe giống 5dnhư bị 36mất khống 2chế đung 86đưa trái 6ephải, tiếng 1phanh xe chói 7tai. Sau đó 2dtừ trên aaxe chạy acxuống, gõ 3cửa sổ 55xe Hình Khắc 5eLũy, tức 1giận mắng: 9“Con mẹ 0fnó, có bị 14bệnh không, 6dtrên đường 3núi mà dám 46đi nhanh 0như thế, 43vội vã 4muốn đầu 8fthai à?”
Vì ctránh xe 4btải, Hình 3Khắc Lũy 6chọn cách 90nguy hiểm 0nhất là 3dừng xe, 45nếu có achút sơ 7csẩy, dưới 1chân chính dflà vách f2núi sâu 76thẳm. Cho enên khi tài 4xế xe tải 74thấy lấy cgiọng nói 63ác liệt 45nói chuyện 7cvới anh, 7mặc dù 9nhìn thấy 5aanh toàn 2thân quân 73trang, anh 81ta cũng không akhống chế fđược nóng dgiận. Nghĩ 29đến Mễ 1Kha đang 8chờ mình, b8Hình Khắc f1Lũy vuốt 6mặt, giải 49thích: “Xin 25lỗi người 6anh em, vội bđi gặp ffvợ.”
b3Tài xế 23xe tải nghe 0vậy sau 8eđó lại anhìn quân 41huấn của 1Hình Khắc 6Lũy, cũng abớt giận dmấy phần: f“Nhưng 69cũng nên 2fđi chậm 4một chút, 2rất nguy 38hiểm, thật elà sợ đến dđổ mồ 7hôi lạnh.”
Hình 5Khắc Lũy 84gật đầu: 04“Xin lỗi.”
Tài 1cxế xe tải 8cũng gật d0đầu nói: fe“Làm lính 95không dễ cdàng, một 43năm gặp bevợ cũng 7bchỉ vài e9lần, đi 2thôi đi 2thôi, chỉ flà đừng bphóng nhanh 74như vậy, f1an toàn là c2trên hết.”
Sau ekhi tài xế fxe tải rời 2đi, Hình aKhắc Lũy 9chống đỡ 45tay lái, 1angồi một 3lúc cho tỉnh 62táo mới 5bkhởi động 0xe đi tiếp. a Mấy tiếng csau anh đã 2đến nơi f7cứu trợ, 78nhìn anh betoàn thân amệt mỏi abơ phờ, 8Hạ Nhã 1Ngôn lộ 8vẻ sững c3sờ, cầm 95điện thoại 2edi động 61nhìn thời fgian, ba giờ a5sáng: “Đường 7núi nguy 4hiểm, lại 4dám phóng cnhanh như c2thế?” 56giọng nói 7hàm chứa 4lo lắng 9và tức 48giận.
Ở 0trên núi, 9fvào lúc 0nửa đêm 8drất lạnh, 6nhưng trán fcủa Hình 6Khắc Lũy elại đầy 9mồ hôi. 92 Anh không 0trả lời 3fmà hỏi 23lại: “Kha 11Kha đâu?”
Là 80Hạ Nhã 6Ngôn gọi fđiện cho 0Hạ Hoằng 7eHuân, để 8cho anh cho fphép Hình 26Khắc Lũy 09đến đây 9emột chuyến, 1nhưng cô bkhông nghĩ 1rằng cậu 6ta rạng asáng đã 42đến rồi. 2 Nghĩ đến btình cảm bcủa Hình 43Khắc Lũy 13đối với c8Mễ Kha, 37Hạ Nhã 0bNgôn không 0nói được 46một câu dtrách cứ: 9a“Vào đi.”
Hình 4Khắc Lũy 0vào cửa, ddthấy Mễ 6aKha mặc 8aquần áo 7ebác sĩ ôm bđầu gối 3ngồi trên cagiường, 6trán gục f1vào đầu 1gối, cảm d1giác cô 66thật mỏng 77manh yếu fđuối.
Bàn actay vuốt enhẹ lên 2tóc cô, fHình Khắc bLũy giọng 33nói nhẹ 66nhàng: “Bảo ddbối, anh 2đến rồi!”
Ngồi cim lặng emười tiếng fđồng hồ, e1Mễ Kha rốt a2cuộc có 1phản ứng, b3cô chậm a7chạp ngẩng 84đầu.
Nhìn 9vào ánh 99mắt thất bthần của efcô, Hình 0Khắc Lũy ađau lòng f5không chịu 8được, 8bôm chặt c3cô vào trong 3ngực.
Mễ 85Kha không bbgiãy giụa 6không nói 1dmột lời, 41bàn tay nhỏ bebé nắm 7chặt quân 51huấn của 40anh.
Lúc 5ctrước Hạ 1Nhã Ngôn 4trong điện 2thoại đã bđem chuyện e0xảy ra nói 4cho anh biết, 5chiều hôm 75qua ở huyện fdân xảy 3ara tai nạn 8xe cộ, một dđứa bé 8mười hai ctuổi bị 1tai nạn fnghiêm trọng, 61không thể 0cứu nổi.
Thân 96là bác sĩ, a8không thể cfcả đời 98có thể ccứu được 73hết tất 7cả người 5ebệnh. Nhưng 6đối với eMễ Kha mà 8anói đối 8diện với 4tử vong, a5với sinh b6mạng của 8người bệnh f6vẫn là 4quá sớm. 4 Nhìn vào 0vết máu 0ngưng đọng a0trên bàn 8tay, cô ngồi 4sững trên 1dmặt đất akhông đứng b1dậy nổi.
Ôm 24Mễ Kha vào 1trong ngực d5vỗ nhẹ, 27Hình Khắc 3Lũy thì ethầm bên 09tai cô: “Bảo bbối ngoan, 1bmuốn khóc a0thì cứ 5ckhóc.”
cĐáy mắt 5fMễ Kha đầy 0tia máu, 5cô mở miệng 2nó: “Rõ 4ràng một 37giây trước 27vẫn còn 10nhịp tim, 7thế mà… 53cô bé mới f8mười hai a7tuổi, còn abchưa…” 64Sau đó khóc 8ekhông thành 1ftiếng.
Bệnh 3tình thiên bbiến vạn dhóa, bác bsĩ không 43có nhiệm 24vụ gánh 9fchịu toàn bbộ trách 54nhiệm, huống 9hồ đây 09lại là e3tai nạn 9cxe cộ ngoài aý muốn. 9 Hình Khắc aLũy mạnh 4mẽ nói: d“Là bác 28sĩ, đối 67với sinh etử trước 7mắt, chỉ 09có thể 1tận lực!” 7dSau đó không 2tiếng động 0bôm chặt 5Mễ Kha, 5muốn đem beấp áp trong 2fngực sưởi fấm trái ctim bị tổn 2athương của 70cô.
Nghĩ d9lại trước 69khi cấp 79cứu, mẹ c5cô bé khóc 7lóc cầu 84xin cô cứu 4đứa bé, 9Mễ Kha gào e5lên, khóc 4lớn.
Hình 68Khắc Lũy 2không nói agì nữa, 11cánh tay 38ôm chặt 56cô hơn, fyên lặng fchống đỡ 7dcho Mễ Kha, 81còn hơn 20“thiên dngôn vạn 8angữ”, 7cđể cho 2cô dưới 86sự bảo 90vệ của banh, mặc 3sức khóc.
Không 07biết đã equa bao lâu, 9etiếng khóc 7của Mễ 0bKha nhỏ 5dần, dựa fvào trong 5ngực Hình 34Khắc Lũy, a2cô nhỏ 0giọng nói: 9“Bởi vì emẹ là y 6tá, từ 8nhỏ đối 9với bệnh dviện không axa lạ gì. 98