Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326592

Bình chọn: 7.5.00/10/659 lượt.

Mới đầu 6chỉ nghĩ blà chỗ flàm việc 4dcủa mẹ, 44thích ở 2bcùng mẹ…”

Mãi c9đến khi cMễ Kha năm c3tuổi, bở 1vì ham chơi 9không cẩn b1thận ngã 7bị thương a4ở chân 25phải nằm 5viện thì 00trong lòng amới xảy cra biến dehóa. Khi 2đó Ngải 0eLâm là y 0tá trưởng, 8công việc 6rất bận. 3 So sánh với fy ta cùng 3bác sĩ ở 7viện đang 1chăm sóc eMễ Kha, 0cthân là 6mẹ, bà ecũng không 2có nhiều 54thời gian 3chăm sóc d2con gái. 13 Ngược lại, 1fMễ Ngật dĐông bỏ cfviệc ở bcông ty, cccả ngày fblẫn đêm dở trong 02phòng bệnh.

Mễ 1cKha đối eavới việc e6này có chút 6uất ức, 9ebĩu môi doán trách: 95“Có phải 4mẹ không bcòn thương 0Kha Kha? Mẹ 63cũng không dđến cho 9Kha Kha ăn bacơm.”

Mễ 3Ngật Đông anhìn con adgái nói: 1“Mẹ thương 5Kha Kha nhất, 4athương con 4hơn cả 0fba.”

“Không 2phải đâu.” dTiểu Mễ 9fKha ôm cổ 65ba, “Nếu bmẹ thương 78Kha Kha tại 3sao lại 5đến chăm 45anh tiểu 3mập mạp 3aở phòng cebên cạnh, akhông để 4ý tới con?”

Mễ 8Ngật Đông abế con gái 4trong ngực cbvỗ nhẹ: d4“Bởi vì 9không có cai chăm sóc danh tiểu 8mập mạp, e4nên mẹ 3mới đi 9chăm anh 8cấy, nếu 16không anh b7ấy thật 4bđáng thương.”

“Nhưng cmà,” Mễ dKha cau mày, ad“Mẹ đi 70chăm anh 8ấy, Kha deKha không d3phải cũng 81đáng thương 3sao?”

“Kha 29Kha có ba, 8làm sao mà 7đáng thương?

“Vậy 8ba mẹ của 5tiểu mập c6mạp đâu? cTại sao 8không đến a9đây?”

“Bọn a0họ ở nơi 1rất xa, 5không tới 81được.”

Tiểu 4cMễ Kha tất anhiên không 0biết chỗ 9gọi là 4rất xa chính d9là thiên ađường, a3cô ngây 72ngốc hỏi: a“Tại sao 0lại đi 2đến chỗ crất xa? 47Người bạn ddnhỏ không bphải là 39nên ở cùng 1bba mẹ sao?” e5Không đợi b7Mễ Ngật 21Đông trả 0lời, cô 6abé nghiêng aeđầu ngối 2blên chân 2dba, “Ba a5không cần 3đi công 9tác được 7không? Kha 06Kha sẽ rất b9nhớ ba.”

Mễ 2Ngật Đông b7vuốt nhẹ b4mái tóc acon gái, 4cảm thán: 00“Chờ Kha aKha thích 67một bé 6trai khác 3cũng không 5dnhớ tới 4ba.”

Tiểu 15Mễ Kha chớp cđôi mắt b2to đen nhánh: e3“Thích 26bé trai là 7ai? Đang 7aở đâu?”

Mễ 55Ngật Đông 9ccười lớn, etrêu chọc ccon gái: 9“Nhà khác d2đang nuôi, 7dchờ Kha 1fKha trưởng 75thành sẽ d5gả cho bé 0trai.”

Tiểu 7Mễ Kha trong 8fngực ba dfuốn éo 9vặn vẹo, 92không vui 8nói: “Gả 4cho bé trai 3alàm gì, 11con cũng akhông biết 3cbé trai đó.”

Mễ 9eKha nằm 1viện, các 5cô chú bác 6sĩ, chị 0y tá, rất e7thích chăm b9sóc cô, ckhiến cô 3dần dần 98quên chuyện c3Ngải Lâm fkhông ở dbên cạnh 7mình. Cho 7bđến một 0ngày, nửa a0đêm tỉnh 63lại phát 4ahiện mẹ 87khóc trong 91ngực ba, 5dmới biết 9anh tiểu f2mập mạp bcũng đã dđến một e2nơi rất exa.

Nghĩ eanh tiểu a4mập mạp cđược ba fmẹ đón fđi, Mễ dKha lại 37gần mẹ: 6“Mẹ sao fblại khóc? 41Kha Kha sẽ akhông đi 0ađến chỗ 6erất xa, eKha Kha và 13mẹ sẽ 6vĩnh viễn 0ở cùng 72nhau.”

Sau bnày khi lớn 22lên, cô 33đã hiểu 97được anh abtiểu mập 55mạp đi 6cnơi nào, 6dbệnh viện 04miễn phí 9khám chữa 31bệnh cho 68cả nhà d5bọn họ 45cũng xử alý chuyện 02hậu sự, 9vì nằm 3viện nên 7cô mới 6fbiết được 60bệnh viện 0là nơi nào, e5nghề nghiệp ecủa bác 1sĩ, y tá 90ý nghĩa 9là gì. Vì 21vậy, cô 5quyết định dfhọc y, cứu 08người.

Mễ afKha tất e9nhiên hiểu 82rõ sinh mạng 90trước ốm 2đau bệnh 81tật yếu d8ớt thế 7nào, nhưng 3cô vẫn 76như cũ ảo etưởng bệnh 2viện là 81nơi tràn 5đầy hi 6vọng chứ 2ekhông phải clà tuyệt 3vọng, muốn 44cố gắng 1ahết sức fcứu chữa bngười bệnh. 32 Giống như 4eNgải Lâm 24từng nói cfcho cô biết: 9“Trên thế 56giới có 89rất nhiều 7thứ cướp bđi mạng fsống của 8con người, 82ví dụ như 54bệnh tật.”

Hóa 3ra là như evậy, từ 8nhỏ “mưa 8cdần thấm 41đất” bvà dưới 2sự ảnh 2chưởng của 6Ngải Lâm, acô quyết atâm học 0y. Hình Khắc 20Lũy giơ 9tay vuốt c5tóc Mễ deKha, giống 1như ba nói 77với cô: 5“Dù kết b8quả thế 2fnào, chỉ 88cần trong 9quá trình 9luôn tận 47tâm cố 6gắng hết 4sức cứu 5chữa, giữ dlại từng 9sinh mệnh, ethì không 85cần phải 6tự trách.”

Mễ d5Kha cảm 61xúc cũng 4bình ổn 77đi nhiều, 1cô hỏi: b“Sẽ luôn 5luôn ở 2bên cạnh 88em sao?”

“Tất cnhiên.” dfHình Khắc d9Lũy ôm cô bchặt hơn, a2“Mặc kệ 44xảy ra chuyện 01gì, đều dở bên em.”

Hơi 13lạnh ban 1đêm, tựa 4dsát vào 0trong ngực 80Hình Khắc 6Lũy, nghe 4nhịp tim d6có lực 0của anh, ecảm thụ 32hơi ấm 4của thân ffthể anh 6truyền đến, abMễ Kha cảm 1thấy, yêu canh đó là bflựa chọn 0chính xác 33nhất trong 86cuộc đời 5của cô. 76 Vì người 3đàn ông c4này, không 24chỉ là 8chỗ dựa 99vững chắc 0cho cô, mà adcòn có thể 6chia sẻ 73dẫn dắt 3cho cô.

Cho 4nên nói: 2yêu và được cyêu, đều eđược hưởng 06hạnh phúc 4atrọn đời.

Lúc Mễ Kha đang khám bệnh từ thiện nhận được tin tức, lửa đã tràn lan mạnh mẽ. Mà lúc này Hình Khắc Lũy ở thành phố A, đã mang binh đi chiến đấu. Dưới tình huống tranh thủ từng giờ từng phút thời gian như thế này, ai còn lo lắng đến việc sử dụng điện thoại di động, cho nên từ khi biết tin núi Bạch Sơn bị cháy, Mễ Kha và Hình Khắc Lũy mất đi liên lạc mười lăm ngày đêm.

Mười lăm ngày này đối với Mễ Kha mà nói, rất dài, giống như là mười lăm năm. Mễ Kha không thể thông qua bất kì ai hay bất kì đường dây nào biết được tin tức của Hình Khắc Lũy, bao gồn thân thể anh, vị trí chính xác của anh, bao gồm anh có an toàn hay không, Mễ


Ring ring