XtGem Forum catalog
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326500

Bình chọn: 8.00/10/650 lượt.

ửa lan tới là nhiệm vụ không thể hoàn thành. Nhưng Hình Khắc Lũy khích lệ các chiến sĩ: "Người là nhân tố số một! Các đồng chí, suy nghĩ một chút Hồng quân công nông Trung quốc trong điều kiện gian khổ hơn chúng ta cũng có thể vượt qua, nhiệm vụ của họ cũng đã hoàn thành! Giờ này, ngày này, chúng ta có được hay không?!"

Ban đêm gió núi lửa cuốn, các chiến sĩ mồ hôi như mưa hô to: "Thề bảo vệ kho đạn!"

Bọn họ lấy mạng thề: kiên quyết đánh thắng trận này, dập tắt đám cháy!

Hình Khắc Lũy nói: người là nhân tố đầu tiên! Thiên tai trước mặt, tiếp viện không cách nào tới kịp, trừ việc cố gắng hết sức, không ai còn biện pháp khác. Huống hồ cách mười ki lô mét là căn cứ quân sự quan trọng, nếu đám cháy lan tràn tới, tổn thất không phải chỉ là đạn dược. Sinh mạng của vô số người dân thành phố A đều bị đe dọa, cái loại tổn thất và hậu quả này, ai có thể gánh vác? Người nào gách vác được?!"

Cho nên dù sinh mạng là đáng giá, nhưng để dập tắt đám cháy, bọn họ cũng không tiếc.

Chỉ sợ, dù hi sinh thân thể cũng không ngăn được thiên tai vô tình.

Dù là chiến tranh năm tháng khói lửa tràn ngập, hoặc bây giờ hòa bình, quân nhân và quân đội vĩnh viễn là bình phong che chở cho dân tộc quốc gia. Đã là bộ đội đặc chủng năm năm Lệ Hành càng rõ ràng hơn hết ý nghĩa tồn tại của quân nhân khi hòa bình: bọn họ, là phòng tuyến cuối cùng của quốc gia. Một khi bị đột phá, hậu quả không thể tưởng tượng được!

Đám cháy ngày càng lan rộng, thời gian còn lại càng ít. Đứng ở doanh trại quan binh, Lệ Hành quân trang ướt đẫm dơ tay chỉ vào cấu trúc dây cách li chưa kịp hoàn thành trước mắt nói: "Chúng ta là quân nhân, là lực lượng phòng vệ của quốc gia trong thời khắc nguy nan nhất! Giờ phút này, bất luận gian khổ thế nào, dù trả giá bằng bất cứ cái gì, tuyệt đối không để đám cháy vượt qua phòng tuyến!"

Nhìn ở phía xa bị lửa đỏ bao bọc rực cả một khoảng trời, ánh mắt Hạ Hoằng Huân thâm thúy mà sắc bén, anh lấy giọng nói trầm thấp hùng hậu tiếp thêm năng lượng cho binh sĩ: "Quân nhân giá trị là lâu dài, được thể hiện ở chính lúc này đây. Các đồng chí, thực hiện lời thề với Đảng và nhân dân, kiên trì tới cùng!"

Cùng lúc đó, Hình Khắc Lũy phát hiện hướng gió thay đổi, mà lúc này đúng là họa vô đơn chí. Bởi vì cuồng phong giống như một thỏi nam châm thu hút lực lượng, một đường thắng tiến tới vị trí của anh.

Đại não lập tức vận chuyển, Hình Khắc Lũy gọi nhân viên truyền tin, báo cáo với bộ chỉ huy, sau đó ra lệnh trinh sát Viên Soái đem binh tiến về phía trước 50m, trong thời gian ngắn nhất rút ngắn chiều dài dây cách li và gia tăng chiều rộng, phòng ngừa bị đám cháy đột phá.

Ý thức chiến đấu hoàn toàn thức tỉnh, ánh mắt anh kiên định, giọng nói vang vang có lực khích lệ chiến sĩ: "Nuôi binh ngàn ngày, dùng binh một giờ. Thân là quân nhân, chúng ta lấy việc bảo vệ an toàn của quốc gia, nhân dân là thiên chức! Giờ này, ngày này, giá trị của chúng ta chính là: Giữ chắc phòng tuyến này, giữ vững trách nhiệm quốc gia giao cho chúng ta! Các đồng chí có lòng tin hay không?"

Đáp lại đó là tiếng hô vang trời của chiến sĩ: "Trận đầu dùng ta, dùng ta tất thắng!"

Lúc này Ninh An Lỗi đang ở phòng chỉ huy tác chiến vội vã báo cáo tình huống cho sư bộ. Nhận được tin tức, biết được thế lửa vẫn như cũ hướng tới đoàn 5-3-2, vả lại vị trí của Hình Khắc Lũy cực kì bất lợi, Hách Nghĩa Thành vội vàng xin lệnh cấp trên, thỉnh cầu cho anh mang binh tiếp viện.

Sau khi liên lạc với đội phòng cháy, xác định xe cứu hỏa vì đường núi khó đi chưa thể tới hiện trường thì Hách Nghĩa Thành cả đêm dẫn đoàn thiết giáp lao tới đám cháy. Trên đường gặp được xe cứu hỏa đang bị ngăn trở, anh một mặt hạ lệnh tất cả binh sĩ hiệp lực giúp đội phòng cháy dọn dẹp chướng ngại vật trên đường, một mặt căn cứ vào tình hình hỏa hoạn trước mắt liên lạc với bộ tổng chỉ huy yêu cầu phi cơ trực thăng dập tắt lửa.

Rất nhanh dưới sự giúp đỡ của đoàn thiết giáp chướng ngại được dọn sạch. Phi cơ trực thăng của đội phòng cháy cũng xuất phát, xe cứu hỏa vượt dốc núi mau chóng hướng đến hiện trường vụ cháy.

Phía trước, lửa cháy càng mạnh tốc độ cường đại, dưới sức gió lại đạt tới mỗi phút một kilomet, cứ mỗi tiếng đồng hồ 60 kilomet. Vốn là đêm tối lại bị ánh lửa làm rực sáng như ban ngày, chiếu sáng gương mặt đầy mồ hôi của các chiến sĩ. Ngọn lửa phách lối lan tràn lao đến, đem cây cối đốt sạch, cháy rụi. Dưới thế lửa như thế, dưỡng khí bị tiêu hao khá lớn.

Khi đám cháy tới gần đến mức rõ ràng có thể nhìn thấy được, các chiến sĩ chóp mũi tràn đầy mùi vị cây cối bị thiêu đốt. Còn có một số chiến sĩ bởi vì thiếu dưỡng khí lại vì mệt mọc bỗng có triệu chứng choáng váng, thậm chí có cảm giác hít thở không thông. Nhưng mà mặc dù như thế, thủ trưởng của bọn họ vẫn không động, không có ai lùi bước. Giống như không nhìn thấy đám lửa giống hệt như tử thần uy hiếp sinh mạng mình, quân sĩ đoàn 5-3-2 toàn bộ tập trung ở vị trí của Hình Khắc Lũy, đem toàn lực vung đao chém ngã cây cối.

Tiềm lực con người là vô cùng, nhất là quân nhân, khi dây cách li được các chiến sĩ năng lực vượt qua người thường