Polaroid
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326772

Bình chọn: 7.5.00/10/677 lượt.

nhanh chóng tạo thành, lửa nóng mãnh liệt cũng đánh tới, Hình Khắc Lũy đẩy một chiến sĩ ở bên cạnh mau chóng rút lui, cất giọng hô to: "Rút lui đến phía sau dây cách ly, mau!"

Cấu trúc dây cách li hoàn thành, những quân nhân huấn luyện nhanh chóng xoay người dùng hết tốc độ rút lui sau dây cách li. Vì chăm sóc các chiến sĩ thể lực cạn kiệt, các đồng chí thủ trưởng nhanh chóng đưa mọi người về phía an toàn. Hình Khắc Lũy tay trái tay phải đỡ một số chiến sĩ gần như mệt lả, mang theo bọn họ chạy tới khu an toàn. Trong quá trình chạy đôi mắt liếc qua thấy phía sau có chiến sĩ bị vấp ngã, anh cao giọng gọi: "An Cơ!" Vừa dùng hết sức lực toàn thân đẩy hai chiến sĩ đang ở trong tay hướng về phía An Cơ vừa xoay đầu lại, ngay sau đó tung người một cái xông về phía chiến sĩ vừa ngã xuống đằng sau không có bò dậy.

Lửa mạnh vô tình, khi Hình Khắc Lũy đỡ được chiến sĩ bị té xỉu dậy, ngọn lửa bị giống như cuồng phong dã thú lao tới.

"Trưởng ban Hình!"

"Hình Khắc Lũy!"

Các chiến sĩ thoát hiểm, cùng với Hạ Hoằng Huân và Lệ Hành nhất loạt kinh hô.

Lửa cháy bất ngờ đằng sau lưng làm Hình Khắc Lũy không không chế được lảo đảo, nhưng sức lực ngoan cường cùng với khát vọng sống khiến anh chỉ dừng lại một giây, cánh tay dùng lực đem người chiến sĩ bảo hộ bên người, anh chạy như điên xông tới chỗ an toàn. Cùng lúc đó, nghênh đón anh là đám người An Cơ quân trang ướt sũng giống như điên chạy ra sau lưng. Tiếp theo, hạ chiến sĩ trong tay xuống, Hình Khắc Lũy tại chỗ đất rừng lăn vài vòng.

Trong tiếng nổ vang, hàng dài xe cứu hỏa rốt cuộc chạy tới. Các chiến sĩ reo hò, Hình Khắc Lũy bị lửa đốt sau lưng ngồi sững trên mặt đất, nghiêng mặt nhìn về phía Hách Nghĩa Thành, trong lòng còn sợ hãi nói: “May mà không cháy vào mặt, mặt mày hốc hác, nàng dâu nhỏ nhất định không cần em.” Ý trên mặt chữ, giống như cho là mình có “nhan sắc” mới đem trái tim Mễ Kha bắt làm tù binh.

Đổi lại bình thường Hách Nghĩa Thành nhất định thưởng cho anh hai cước, nhưng bây giờ nhìn thuộc hạ bướng bỉnh trước mắt, Hách Nghĩa Thành lại cảm thấy vô cùng thuận mắt. Ngồi xổm vỗ bả vai Hình Khắc Lũy, anh vô cùng nghiêm túc nói: “Mễ Kha sẽ đau lòng.”

Hình Khắc Lũy mỉm cười, gương mặt anh tuấn bẩn thỉu, cùng hàm răng chỉnh tề trắng noãn đối lập rõ rệt, anh nói: “Lão đại, anh làm người chứng hôn cho em đi.”

Nghĩ đến lúc Lệ Hành kết hôn, Hình Khắc Lũy nghĩ ra chủ ý cùi bắp, Hách Nghĩa Thành vui vẻ: “Thế nào, muốn tìm kiếm bảo vệ?”

Lườm Lệ Hành một cái, Hình Khắc Lũy nói: “Em là trước đã làm ‘chuyện xấu’ giờ cảm thấy sợ hãi.”

Lời vừa dứt, ngay cả thời gian nghỉ ngơi và hồi phục cũng không có, Hình Khắc Lũy và chiến sĩ chỉ huy pháo doanh hộ tống đoàn trưởng Hạ Hoằng Huân và Hách Nghĩa Thành mang theo quân đoàn thiết giáp toàn lực hỗ trợ đội phòng cháy rừng tiến hành dập lửa. Trải qua sáu giờ chiến đấu, cùng với dây cách ly, máy bay trực thăng và xe cứu hỏa, kho đạn đoàn 5-3-2 cuối cùng thoát khỏi nguy hiểm.

Nhưng loại bỏ được tình hình nguy hiểm nhất, lại không ngăn cản được đám chay lan rộng. Khi hướng gió bắt đầu xảy ra biến hóa, sức gió không giảm, huyện thành lân cận Bạch Tùng sơn gặp nguy hiểm.

Huyện dân dưới chân núi, có 64 vạn nhân khẩu thường trú, xem xét tình hình trước mắt, đám cháy tạo thành đe dọa trực tiếp tới tài sản và sinh mạng người dân. Đội phòng cháy rừng liên tục tiến hành dập lửa, trong khi đó Hách Nghĩa Thành đưa người bị thương xuống núi, sau đó dẫn hai binh đoàn hành quân gấp cứu trợ huyện dân dưới chân núi.

Hình Khắc Lũy vốn là bị thương, nhưng anh không nghe lệnh thủ trưởng đi chữa trị, “Tướng ở bên ngoài, quân lệnh không theo” dùng cờ hiệu dẫn binh lên đường. An Cơ có ý ngăn cản, không cảm kích chút nào anh xoay người thưởng cho anh ta một cước. Hách Nghĩa Thành tức giận nhưng lại không thể đem người trói lại giải đi, ngăn Hình Khắc Lũy lại kiểm tra thương thế, xác định không phải rất nghiêm trọng mới miễn cưỡng đồng ý.

Đều nói: Chiến sĩ cách mạng giống như một khối, nơi nào cần thì tới nơi đó! Điều này không chỉ nói nhiệm vụ trước mặt, nghề nghiệp quân nhân có mức độ nguy hiểm cao. Càng thêm “Nguy nan trước mặt, thế hệ quân nhân mới kéo dài quân hồn thế hệ trước, bỏ xuống an nguy bản thân, bảo vệ tinh thần, tính mạng tài sản an toàn của dân chúng” khắc họa hoàn mĩ.

Trong thời gian chỉ định chạy tới huyện dân dưới chân núi, các chiến sĩ mồ hôi chảy đầy lưng dưới sự chỉ huy của thủ trưởng, bắt đầu sơ tán người dân. Hình Khắc Lũy phụ trách con đường rút lui của người dân trong huyện, bởi vì đường phố ở huyện thành sát bên rìa rừng rậm, thời gian cực kì gấp rút.

Nhưng mà, khói dầy đặc, khiến cho một số người dân sợ hãi không nghe thấy lời chiến sĩ nói rút lui, còn có lão nhân lớn tuổi, kêu khóc nhất định phải mang theo gia sản cả đời mới chịu rời đi, ảnh hưởng nghiêm trọng tới tốc độ di tản.

Đám cháy không đợi người. Hoàn toàn không cho mọi người có thời gian phản ứng, làn gió khô nóng thổi qua, đám cháy vô tình lan tới huyện dân. Bầu trời đỏ rực, bốn phương tám hướng như bị bao trùm trong đám cháy, trong nháy mắt nhà dân bị