Teya Salat
Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323061

Bình chọn: 9.5.00/10/306 lượt.

uận vương chứ không phải do Thuận vương tranh cướp mình.

Cảnh Thế Viêm mau chóng đứng lên đá con chuột sang một bên, đồng thời vươn tay kéo Tống Ý Châu, “Đừng sợ! Chúng ta đi bên này.”

Tống Ý Châu thấy con chuột nhỏ kia đã chổng vó lên giời và đang giãy dụa trên mặt đất muốn bò lại thì hai chân đã nhũn cả ra. Nàng không chút nghĩ ngợi liền nắm lấy cánh tay đang chìa ra của Cảnh Thế Viêm, trong lòng chỉ hận không thể lập tức bay ra khỏi Tích Thủy Hiên ngay lập tức.

“Buông nàng ra!” Bên ngoài hiên, Cảnh Thế Đan đúng lúc đi tới, mắt thấy tay Cảnh Thế Viêm thì cho rằng Cảnh Thế Viêm đang lôi kéo Tống Ý Châu, hắn không khỏi rống lên giận dữ.

Cảm giác của Tống Ý Châu đối với Cảnh Thế Đan kỳ thực có chút phức tạp. Vì biết Khương quý phi lúc nào cũng dõi theo Tống gia và muốn từng bước từng bước bóp chết người nhà họ Tống, bà ta sẽ tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua chuyện này, cho nên Cảnh Thế Đan dù có sáng chói hơn nữa thì bọn nàng cũng không dám động lòng, lại càng không dám có ý tưởng gả cho Cảnh Thế Đan để Khương quý phi bỏ qua chuyện cũ. Thế nhưng, mặt khác, được một vị vương gia tài mạo song toàn như Cảnh Thế Đan ái mộ, trong lòng nàng cũng khó tránh khỏi có chút cảm giác hư vinh, tận đáy lòng khó tránh khỏi giấu diếm chút mừng thầm. Giờ lại bị Cảnh Thế Đan bắt gặp Cảnh Thế Viêm đang kéo tay mình, nàng lập tức phản xạ có điều kiện, không muốn để Cảnh Thế Đan hiểu lầm, nàng liền rút tay về, trên mặt hiện lên chút mất tự nhiên.

Cảnh Thế Viêm quay mặt hướng về phía Cảnh Thế Đan, “Nhị ca, ta đang nói chuyện với Tống tiểu thư, không đến phiên huynh quản đâu!”

Sau khi hét lên, Cảnh Thế Đan thực ra cũng biết bản thân đã lỗ mãng. Hắn sợ làm người ta kéo đến khiến Tống Ý Châu khó xử. Vì vậy mà không thèm để ý tới Cảnh Thế Viêm, hắn chỉ hỏi Tống Ý Châu, “Tống tiểu thư không có việc gì chứ?”

“Tôi không sao. Hai vị điện hạ cứ từ từ nói chuyện!” Tống Ý Châu hành lễ với hai người rồi xoay người rời khỏi Tích Thủy Hiên.

Cảnh Thế Viêm vội vàng đuổi theo, “Tống tiểu thư, có lẽ nàng không quen thuộc mọi đường đi trong phủ đâu? Cứ để bản vương đưa nàng về trước, tránh bị người khác mạo phạm!” Nói xong hắn còn cố ý quay đầu liếc về phía Cảnh Thế Đan.

Tống Ý Châu gập ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay, nhắc nhở bản thân phải nhớ lời nói của La phu nhân. Vì vậy mà nàng không từ chối Cảnh Thế Viêm, ngầm đồng ý để hắn đưa mình đi tiếp.

Cảnh Thế Đan vốn định đi theo sau nhưng khi khóe mắt đảo qua con chuột con trong Tích Thủy Hiên, hắn liền dừng bước. Cảnh Thế Đan lững thững đi vòng qua ghế đá thì trông thấy một cái lồng chuột. Hắn nghĩ một chút rồi cười lạnh. Thì ra Cảnh Thế Viêm đã chuẩn bị từ trước, mục đích chính là tiếp cận Tống Ý Châu. Nó thấy mình để ý tới Tống Ý Châu nên cố ý quấy rối đây! Giờ mà mình càng tỏ ra lưu tâm, nó sẽ càng thấy vui vẻ.

Cảnh Thế Đan lại nhớ tới cách đối xử lạnh lùng của Tống Ý Châu với mình, trong lòng rốt cuộc vẫn thấy buồn bực. Đang định rời khỏi Tích Thủy Hiên thì thấy đằng sau hòn giả sơn bên ngoài bỗng lóe lên bóng người, hắn liền quát to, “Ai đó? Ra đây!”

Tống Ý Thiền chầm chậm đi ra từ sau hòn giả sơn. Nàng ta cúi đầu đi tới trước mặt Cảnh Thế Đan và khom người chào hỏi, “Bái kiến Huệ vương điện hạ!”

Trước đây Tống Ý Thiền vẫn sinh sống tại phố chợ với Ôn thị và chưa từng gặp qua công tử cao quý nào chứ đừng nói tới vương gia. Hôm nay khi tới Tô phủ, lần đầu nhìn thấy Cảnh Thế Đan, trái tim thiếu nữ đã sớm đập loạn lên rồi. Nàng ta âm thầm suy nghĩ, nếu Cảnh Thế Đan không phải con đẻ của Khương quý phi thì tốt biết mấy, nếu Khương quý phi không căm hận nhà họ Tống thì tốt biết mấy. Vì sợ bản thân gây ra chuyện thất lễ nên nàng ta toàn tâm toàn ý đi theo Tống Ý Châu để học theo và để ý đến mọi động tĩnh của Tống Ý Châu. Khi thấyTống Ý Châu rời khỏi bữa tiệc, nàng cũng lặng lẽ theo ra ngoài. May nhờ bước chân nhẹ nhàng, lại biết cách né tránh nên nàng ta mới âm thầm theo Tống Ý Châu tới bên ngoài Tích Thủy Hiên vào ẩn mình sau hòn giả sơn. Giờ Tống Ý Châu đi rồi, nàng cũng muốn nhanh chóng quay lại đằng kia nên chẳng ngờ đã gây ra tiếng động làm Cảnh Thế Đan phát hiện. Nàng ta không biết làm sao đành phải đi ra chào hỏi.

Hôm nay Cảnh Thế Đan cũng phát hiện ra bên cạnh La phu nhân có thêm một đứa con gái. Sau khi nghe ngóng hắn mới biết đó là thứ nữ Tống Ý Thiền được La phu nhân đón về phủ. Giờ thấy người đi ra là nàng, ý nghĩ xoay chuyển, hắn liền ngồi xuống ghế đá và chỉ vào một cái ghế khác, “Tống nhị tiểu thư phải không? Cô ngồi xuống nói chuyện đi!”

Tống Ý Thiền nơm nớp lo sợ ngồi xuống ghế đá. Khó khăn lắm nàng ta mới nói được một câu, “Huệ vương điện hạ có gì sai bảo ạ?”

Cảnh Thế Đan thấy vẻ xấu hổ khiếp sợ của Tống Ý Thiền thì âm thầm lắc đầu. Dù sao nàng ta cũng không được nuôi dưỡng ở Hầu phủ nên khí độ không thể bằng Tống Ý Châu được. Hắn mở miệng nói, “Trấn Vũ Hầu đã qua đời nhiều năm, phu nhân Hầu phủ không gây khó dễ cho mấy người đã là hết sức khai ân rồi, vì sao bà ấy còn đón mấy người vào phủ vậy?”

Tống Ý Thiền ngẩn ra. Ngài ấy hỏi chuyện này làm gì? Nàng ta chưa