nhiên, chính vẻ nửa
kín nửa hở ấy lại càng khơi dậy sự tò mò của người đối diện. Thiết kế của chiếc
váy làm lộ ra toàn bộ phần lưng không thể chê vào đâu được của Mỹ Mãn. Phần eo
được gắn một chiếc thắt lưng bằng bạc lấp lánh khiến cho chiếc váy tưởng chừng
rất đỗi bình thường này được nâng cao giá trị lên rất nhiều. Cô trang điểm vừa
phải, không quá gây sự chú ý.
Xem ra, hơn một năm nay, cuộc sống của Mỹ Mãn vô cùng
phong phú, muôn màu muôn vẻ, đã biết cách trang điểm, ăn mặc, chọn lựa phụ kiện
phù hợp, cũng biết cách làm toát lên vẻ nữ tính một cách tự nhiên, không hề
gượng gạo. Phải chăng cô ấy đã bắt đầu biết phải làm thế nào để nũng nịu, làm
dáng trước mặt đàn ông; biết tận dụng sắc đẹp, ưu thế của người phụ nữ? Cho nên
cô ấy mới hết lần này đến lần khác nhấn mạnh rằng hai người đã li hôn, rằng cô
cũng có thể có người đàn ông khác, rằng hiện nay cuộc sống của cô rất tuyệt và
đã không còn cần đến sự tồn tại của anh nữa?
Nghĩ đến đây, Thiên Hạ mím chặt môi lại, sầm mặt
xuống, chỉ muốn nhanh chóng “đóng gói, bắt cóc” cô về nhà.
“Hả?”. Tiếng của Mạc Tường vang lên. Người nói vô
tình, người nghe hữu ý. Giả Thiên Hạ buột miệng nói một câu đã khiến Mạc Tường
mất mặt vô cùng, nhất thời không biết phải ứng phó thế nào, thậm chí cô còn ngỡ
mình nghe nhầm.
Chỉ là Giả Thiên Hạ lúc này hoàn toàn chẳng còn đầu óc
nào để ý đến nghi ngờ của Mạc Tường nữa. Anh đang mải “quyết đấu” với người phụ
nữ trước mặt mình: “Đinh Mỹ Mãn, cô yêu tôi đến vậy sao? Yêu sâu đậm đến mức
chỉ nhìn một cái cũng sợ không kìm lòng được hả?”.
Mỹ Mãn không nói gì, nhưng bản tính quyết không chịu
lép vế lại hừng hực trong người. Cô ghét phải đứng ở vị trí bị động, và càng
ghét bản thân mình hơn vì đến tận lúc này vẫn còn chịu sự ảnh hưởng từ anh. Sự
bộc phát và hiếu thắng vốn có của người phụ nữ cuối cùng đã đánh đổ lí trí còn
lại trong cô. Mỹ Mãn ngẩng đầu, quay người lại, “ngoan cường” mặt đối mặt với anh,
mỉm cười chọc tức: “Không phải đâu! Chẳng qua anh không đáng để tôi phải tốn
thời gian quan tâm tới mà thôi!”
“Thật thế sao?”. Thiên Hạ ngẩng mặt lên, nhìn theo ánh
mắt của Mỹ Mãn, dừng lại ở Mạc Tường. Ngay sau đó, anh trở lại với gương mặt
tràn trề kiêu hãnh. Cho dù chỉ một giây ngắn ngủi nhưng anh vẫn “bắt quả tang”
được sự ghen tị loé lên trong mắt cô. Khoảnh khắc ngắn ngủi đó khiến khoé miệng
anh bất giác nhếch lên. Anh cố ý tiến lên phía trước, áp sát cô, đến tận lúc
gần như chạm vào người Mỹ Mãn, anh mới dừng lại, cúi đầu xuống, thì thầm bên
tai cô: “Như vậy có phải là cho dù tôi có làm gì thì cô cũng chẳng thèm quan
tâm?”.
“Đúng vậy!”. Mỹ Mãn cố chấp đáp, giọng điệu vô cùng
kiên quyết. Thế nhưng nhịp tim cô bắt đầu mạnh lên, hơi thở gấp gáp, sắc mặt
thì dần ửng đỏ… Những hiện tượng này càng chứng minh rõ ràng rằng cô chẳng thể
nào kiên định như trước đó, chẳng thể ép bản thân coi Giả Thiên Hạ giống như
không khí được nữa.
“Ồ…”. Anh cố tình kéo dài giọng một hồi, nghe như thể
đang rất thú vị. “Kể cả khi tôi hôn cô sao?”
Hít một hơi thật sâu, phải bình tình, hết sức bình
tĩnh!
Cô không còn giống như trước kia, tức khí là mắng
nhiếc thậm tệ ngay, bởi vì cô quá rõ một khi chuyện đó xảy ra thì chỉ làm cho
tên đàn ông thối tha đó càng thêm đắc ý, huống chi bên cạnh còn có một Mạc
Tường đang đứng đợi xem “kịch hay” nữa. Sau khi lấy lại bình tĩnh, coi như
không có chuyện gì xảy ra bằng một hơi thở sâu, Mỹ Mãn đưa mắt nhìn anh với nụ
cười rạng ngời trên môi. Sau đó ngả theo dáng người anh, cô đưa bàn tay mềm mại
ôm lấy cổ anh.
Chỉ một giây phút ngắn ngủi thôi, Mỹ Mãn đã cảm thấy
trái tim mình loạn nhịp. Cô vốn cho rằng xa cách lâu như vậy, bản thân có thể
bình tĩnh, thản nhiên đối diện với anh. Nhưng đến khi một lần nữa ôm anh trong
vòng tay giống như trước kia, bỗng nhiên những kí ức chỉ thuộc về thế giới
riêng của hai người lại không theo quy tắc mà hiện lên sống động ngay trước mắt
cô, khiến hơi thở cô gấp gáp hơn bao giờ hết.
“Anh có dám không?”. Cô nhanh chóng che giấu đi những
cảm xúc không đáng có. Đôi môi mềm mại quyến rũ đó nhếch lên thách thức, hơi
thở nhẹ nhàng như muốn chọc tức anh. Ánh mắt cô hướng về phía Mạc Tường. “Trước
mặt “niềm vui mới” lại hôn “tình cũ” thế này sao? Giả thiếu gia, cẩn thận không
làm người ta bị tổn thương rồi gặp phải báo ứng đấy!”
Thiên Hạ lạnh lùng nhìn khoé miệng mỉm cười đầy quyến
rũ của cô, từng câu từng chữ thốt ra từ miệng cô như đang nói đùa vậy nhưng lại
thách thức thần kinh của anh đến mức không thể chịu nổi. Rất tốt, giống như
những gì anh dự đoán trước đó, người phụ nữ này rất biết cách khiến cho người
ta không thể kiềm chế, nhẫn nại được. Rõ ràng là cô cảm thấy chán sống rồi, lẽ
nào cô ngây thơ cho rằng vì có sự hiện diện của “niềm vui mới” mà anh sẽ “dừng
tay” sao?
Anh vừa cười vừa tiến về phía cô, muốn chiếm lĩnh ngay
đôi môi không biết sợ chết kia, dùng hành động để chứng minh cho cô biết rằng
không phải bất cứ người đàn ông nào cũng dễ dàng bỏ qua khi bị chọc giận.
Nhìn thấy anh ngày càng lại gần, sắc mặt Mỹ Mãn