hế?”
Xem ra Mỹ Mãn thực sự đang “tâm hồn treo ngược cành
cây”, Lâm Ái lắc đầu tỏ vẻ bất lực, đành phải nhắc lại một lần nữa: “Mình nói
là, đợi tí nữa buổi tiệc kết thúc, hai chúng ta đi ăn một bữa ra trò nhé!”.
Lâm Ái khẽ nheo mũi trông thật tinh nghịch, đáng yêu,
chẳng hề giống với hình tượng minh tinh vô hồn như tượng vẫn phơi bày trước
công chúng hàng ngày chút nào. Chính nét mặt đáng yêu đó khiến Mỹ Mãn phải bật
cười: “Nói theo phong cách của bố cậu thì cậu tưởng mình bây giờ vẫn còn là một
nhân vật vô danh tiểu tốt sao? Lại còn tưởng có thể đến những quán hàng ven
đường ăn những món bình dân hả? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa!”
“Ây da, đúng là thay da đổi thịt hẳn, mọi người xem,
kiểu cách ăn nói, điệu bộ của cậu ta thật giống hệt như Lăng Gia Khang vậy.
Tiêu rồi, Mỹ Mãn, cậu đừng có bị ác ma hoá đấy nhé! Mau chóng tránh xa gã đó
càng xa càng tốt, nếu không, mình e rằng cậu sẽ yêu anh ta lúc nào không hay
đấy”. Lâm Ái quyết không từ bỏ bất cứ cơ hội nào để châm chọc, cười nhạo Mỹ
Mãn.
“Nhưng quả là cũng giống thật.”
“Không phải hai người họ đã phải lòng nhau rồi sao?
Hơn nữa, năm trước bọn em đã bắt đầu gọi chị ấy là chị dâu rồi.”
Mỹ Mãn bất lực ôm trán, không ngờ chủ đề tẻ nhạt vậy
mà cũng có người hưởng ứng. Nói cho cùng thì họ đều là người trong công ty của
Lăng Gia Khang, tư duy và suy nghĩ quái dị khác thường, cho dù cô có ra sức
giải thích hàng trăm hàng ngàn lần cũng chẳng có ai thèm quan tâm, để ý. Nhưng
vì lo lắng cho danh tiếng trong sạch của mình, cuối cùng Mỹ Mãn vẫn phải nhắc
lại chuyện đó lần nữa: “Không được phép gọi tôi là chị dâu, tôi và lão đại của
mấy người không bao giờ có quan hệ đó đâu.”
“Ai mà biết được hai người các cậu thế nào chứ?”. Lâm
Ái tiếp tục trêu chọc, không chịu buông tha. “Bạn bè rất dễ trở thành người
tình đó. Có điều làm bạn bè vẫn tốt hơn, kiểu người làm việc điên cuồng như anh
ấy có lẽ đối xử với vợ mình cũng giống như lúc đào tạo minh tinh thôi.”
“Đúng thế, đúng thế!”. Mỹ Mãn gật đầu lia lịa, bày tỏ
thái độ hết sức tán đồng. Nhưng rất nhanh sau đó, cô chợt nhớ ra mình đến đây
không phải để tán gẫu, buôn dưa lê mà còn rất nhiều chuyện quan trọng phải làm.
“ Mọi người nghĩ xem, dạo này có người mới nào thích hợp làm MC không nhỉ?”
“Chính là Tiểu Ái đó!”
Đáp án đó hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Mỹ Mãn, tuy
rằng biết rõ Tiểu Ái chính là người thích hợp nhất, bản thân cô ấy cũng từng là
một người dẫn chương trình. Kì thực hai người thuộc loại bạn “không đánh nhau
không quen biết”, đã từng ganh ghét, đấu đá để tranh giành tỉ suất bạn xem đài.
Khi kì hạn hợp đồng trước đây của Lâm Ái kết thúc, tiền đồ đang mù mờ, cô nàng
quyết định ra nước ngoài du học. Cùng thời gian đó, Mỹ Mãn đang chìm đắm trong
đau khổ sau khi li hôn. Hai con người tương lai vô định sẽ rất dễ tâm sự, thông
cảm, động viên và nhanh chóng trở thành bạn bè thân thiết.
“Này, vẻ mặt cậu như vậy là có ý gì thế? Chê mình hả?”
“Mình nào dám”. Mỹ Mãn nói lí nhí, dường như ngại
ngùng chẳng thốt nên lời. “Cậu xem đi, chương trình này lịch quay dày đặc, mình
lại không thể trả cát sê cao cho cậu được, cho nên đâu dám mở miệng mời cậu…”
“Thôi xin cậu, giữa mình và cậu mà phải đắn đo nhiều
thế sao? Nếu như không phải cậu giới thiệu mình vào công ty quản lí của Lăng
Gia Khang, mình không thể nào có được ngày hôm nay. Cậu có hiểu tình cảm giữa
thiên lí mã với Bá Nhạc[2'> hay
không? Chỉ cần cậu lên tiếng, cho dù có phải từ chối hai chương trình khác,
mình cũng vui vẻ nhận lời. Có điều, chuyện này vẫn phải được anh Lăng Gia Khang
gật đầu đồng ý, mình vẫn còn gánh trên vai “khế ước bán thân”, ngay đến việc ăn
đồ bình dân ven đường cũng không có quyền tự quyết, trên đầu còn có “địa chủ”
cai quản mà! Cậu đi thương thuyết với ông “địa chủ” ấy đi, nếu mình mà nói
trước, thể nào hắn ta cũng bảo “Đinh Mỹ Mãn không có miệng sao? Ngay cả chuyện
này cũng phải do cô truyền đạt. Bảo cô ta lăn tới đây mà nói!”. Cậu thì khác
mình rồi, cậu nói một câu uy lực bằng mình trăm vạn lời. Hừm, nếu như không
phải anh ta thay đàn bà như thay áo thì mình đã nghĩ anh ta yêu thầm cậu từ lâu
rồi.”
Lâm Ái thực sự đã kìm nén rất lâu rồi – bên cạnh cô
lúc nào cũng chỉ có trợ lí với chuyên viên trang điểm, khó khăn lắm mới tìm
được một người để cô tâm sự thoải mái – cho nên vừa mở miệng là thao thao bất
tuyệt. Đến lúc nói xong, cô quay đầu lại, không ngờ bắt gặp ngay khuôn mặt đang
rưng rưng ngấn lệ của Đinh Mỹ Mãn. “Này này, cậu làm cái gì thế? Đừng, đừng có
khóc mà! Ở đây nhiều phóng viên, báo đài lắm, đừng có để người ta hiểu lầm mình
đang ức hiếp cậu đấy!”
“Tiểu Ái, sau này cậu nhất định sẽ nổi danh bốn bể,
không ai không biết cả”. Minh tinh có nhân phẩm tốt đẹp, hoàn mĩ đến mức đó
không nổi danh bốn bể thì thật không còn đạo lí gì nữa.
Mỹ Mãn đã lăn lộn trong ngành giải trí không ít năm,
gặp qua rất nhiều nghệ sĩ thay đổi tính nết sau khi đã nổi tiếng, cho nên cô
mới thận trọng như vậy. Thật không ngờ Tiểu Ái lại nhận lời giúp đỡ nhiệt tình
đến thế, muốn không cảm động c
