Snack's 1967
Mỹ Nhân Mê Hỏa

Mỹ Nhân Mê Hỏa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324571

Bình chọn: 8.00/10/457 lượt.

hiện tại bọn họ gắt gao ôm lấy

nhau cùng một chỗ, đầy ngọt ngào làm chuyện vừa nãy còn đang dang dở,

không chỉ có lửa nhiệt mà còn tràn ngập tình yêu, cùng một lời hứa hẹn

vĩnh viễn bên nhau trọn đời.

Cổ gia lại một lần đánh trống khua chiêng báo việc vui, mà Cổ Ba lại giống như là có tâm sự nhất.

Cổ Việt Mạn kết hôn!

Lúc trước Cổ Việt Mạn quyết định tới Nha Mua Thêm xây dựng trụ sở, Cổ Ba không khỏi

lo lắng, đứa con này có thể hay không cưới về một nữ nhân tầm thường ở

đó?

Phải đến khi nhìn thấy đối tượng Cổ Việt Mạn muốn kết hôn, Cổ Ba mới có thể thở phào buông xuôi tâm trạng nhiều năm lo lắng, giờ hắn đã không cần lo ngôn

ngữ trái biệt, thói quen ngăn cách trong gia đình.

Hồng Tư Giai một trăm phần trăm là nữ nhân Đài Loan!

Bất quá, đối với hôn sự này, Cổ Ba thấy kinh ngạc còn hơn tò mò, không biết đứa con

mình ở trên đảo, làm thế nào mà theo đuổi được con dâu ở Đài Loan?

Cổ nhân nói: Nhân duyên thiên nhất định. (Nhân duyên trời định)

Những lời này một chút cũng không có sai!

Vì không để

ảnh hưởng đến công việc của Cổ Việt Mạn ở Nha Mua Thêm, Cổ Ba phá lệ hạ

một quyết định lớn, hôn lễ sẽ chuyển tới tổ chức ở Nha Mua Thêm, hắn còn gửi gia nhân đến đó trước để chuẩn bị.

Cổ Ba lần

đầu tiên bước vào tòa thành của con trai trên đảo, phân phó cho Kỳ Đa

chịu trách nhiệm tổ chức hôn sự cho chu toàn, rồi dắt tay mấy đứa cháu

nội chui xuống dưới tòa thành làm chuyến thám hiểm.

“Tĩnh Thư, ngươi xem, lão ba dắt mấy đứa nhỏ đi thế kia có sao không?”, Văn Tâm Vũ lo lắng hỏi biểu muội.

Văn Tĩnh Thư mỉm cười vỗ vỗ bả vai tỷ tỷ trấn an, “Đừng lo tỷ, bọn họ chẳng qua là thám hiểm một chút.”

Tay nàng chỉ vào mấy kí hiệu nghệch ngoạc trên tường.

Có Cổ Tòng

Ngạn đi theo, người Cổ gia già trẻ cao thấp đều không sợ bị mất tích,

bởi vì Tòng Ngạn có thói quen thám hiểm mọi nơi, thường hay lưu lại kí

hiệu trên đường.

Văn Tâm Vũ nhất thời an tâm bật cười.

“Thám hiểm?”, Cổ Việt Đàn vừa lúc đến gần hai nàng, tò mò hỏi.

Văn Tĩnh Thư ôm bả vai biểu tỷ, cười nhìn chồng, ngón tay giương lên ám hiệu: “Không phải lão ba cùng mấy bảo bối nhà chúng ta đi thám hiểm đâu.” (=)) )

“Ồ…..!”, Cổ Việt Đàn ngộ đạo, bật cười to rồi nói: “Hai người có thấy Việt Sâm, Việt Trì, Việt Di đâu không?”

Văn Tâm Vũ và Văn Tĩnh Thư hai người không hẹn mà cùng nhún vai một cái.

Ai biết!

“Việt Mạn

cùng Tư Giai cũng không biết đã chạy đến chỗ nào, hôn lễ sắp bắt đầu mà

không thấy đâu cả.” Cổ Việt Đàn lo lắng nhíu mày.

…………

Cổ Ba dắt

theo mấy đứa cháu dọc theo con đường ngoằn ngoèo đi vào vách núi đen tọa trên bờ cát trắng, liền phát hiện Cổ Việt Sâm, Cổ Việt Trì, Cổ Việt Di

ba thằng con đều ở chỗ này, hơn nữa còn làm bộ dạng quỷ sứ lén lút trốn

đằng sau một mặt đá tảng.

“Các ngươi đang làm cái trò gì ở đây?”, Cổ Ba buồn bực nhìn ba thằng con trai lớn.

Đứa cháu gái đứng bên cạnh bỗng giơ tay chỉ vào bờ cát kêu to: “Thúc thúc đang chơi đùa thân ái!”

Cổ Việt Sâm trong tình thế cấp bách, vội vàng giơ tay che miệng tiểu cô nương, một tay bế nàng vào lòng.

“Hư….”

Cổ Ba lướt ánh mắt theo hướng cháu gái nhỏ chỉ, ngẩn ra, rồi bật cười to tiếng.

Hóa ra trai tài gái sắc, hai nhân vật chính ngày hôm nay trốn ở chỗ này thân thiết với nhau!

Hảo nha! Hảo nha!

Cổ Ba quyết định cũng bước lên một bước, ngồi xổm xuống bên cạnh Cổ Việt Trì sau tảng đá, “Xích ra cho ta một chỗ!” (=))))))))))))))))))) OMG! =))))

Mỗi người đều kinh ngạc trợn mắt nhìn Cổ Ba một cái.

“Nhìn cái gì! Các ngươi có thể nhìn lén mà ta lại không thể sao?”, Cổ Ba tức giận trừng lại bọn họ.

Có thể…. làm sao không thể? Người người đều có thể vì hảo bằng hữu mà chia sẻ, huống chi đây lại là ba con với nhau? (=))) chết cười nhà này mất!)

Mấy con mắt chăm chú nhìn cảnh tượng trên bờ cát trắng, hồi hộp chờ xem.

Cổ Việt Mạn

một thân lễ phục trắng khóa hai cánh tay trên thân thể mịn màng lụa

trắng tinh khôi, để Hồng Tư Giai như thiên nữ hạ phàm chìm trong lồng

ngực.

“Em đều luôn nhớ rõ tối hôm đó……” Hồng Tư Giai mỉm cười, thuận thế tựa đầu trên

người Cổ Việt Mạn, ngẩng đầu lên hôn môi cằm hắn.

“Anh cũng

vậy.”, Cổ Việt Mạn thâm tình cúi xuống hôn lên cái trán nhỏ của nàng,

“Bất quá, em nói thật xem, đêm hôm đấy có cảm thấy thất vọng?”

Hồng Tư Giai cười duyên, giương mắt lên nhìn hắn, vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn, “Thất vọng xuyên thấu luôn a!”

Hắn nhìn

nàng, lộ ra nụ cười ôn nhu, càng đem nàng gắt gao ôm chặt, “Anh cũng

vậy, nhưng không phải thất vọng mà là vô cùng kiềm chế, nuối tiếc.”

“Gạt người.

Em chẳng nhìn thấy một chút điểm kiềm chế, tiếc nuối gì ở anh cả.” Khuôn mặt nhỏ nhắn dán tại lồng ngực to lớn, thoáng làm nũng cọ cọ.

“Em quên anh lúc đó đã nói, ngâm mình trong nước biển cũng có công dụng y như trong

nước lạnh sao?”, hắn thoáng tạo ra khoảng cách giữa hai người, trong mắt tràn ngập nhu tình ấm áp, “Em không nghe ra ý tứ trong lời anh?”

“Chính là vì nghe ra nên mới thất vọng.” Nàng không che giấu mất mát lúc đó của chính mình.

Hóa ra nàng biết.

Cổ Việt Mạn

không nói, khóe môi giơ lên một chút cười, lại kéo nàng vào trong lòng

lần