sau khi buổi tập kết thúc lại có chuyện xảy ra.
Thấy mọi người đều rôm
rả, đội trưởng Tô Khải liền đề nghị đi ăn cùng nhau, Triệu Diệp kéo Lâm Gia Mạt
đi bằng được, Lâm Gia Mạt thấy chưa muộn lắm nên đã đồng ý. Mọi người thống
nhất rằng, Tô Khải, Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt đến nhà hàng Vũ Hoa mà họ thường
hay đi ăn để gọi đồ ăn trước, các cầu thủ còn lại thì thu dọn dụng cụ rồi ra
sau.
Ba người đến nhà hàng Vũ
Hoa, bên trong khá đông khách, họ bảo nhân viên phục vụ ghép bàn, kê ghế, gọi
hai chai Sinkist uống trước.
Triệu Diệp rót nước ngọt
cho Lâm Gia Mạt rồi cười nói: “Thế nào? Đội bọn tớ mạnh đúng không?”.
“Ừ!”. Lâm Gia Mạt đón lấy
cốc nước, chuyển cho Tô Khải nói: “Vừa nãy anh nói học kì tới có cúp Nike đúng
không? Chắc các anh sẽ giành được chức vô địch chứ?”.
“Cũng khó nói lắm, có mấy
trường khá mạnh”. Tô Khải vừa uống nước vừa nói: “Nhưng nếu cứ phát huy như hôm
nay thì rất có hi vọng đấy! Em là Lâm Gia Mạt đúng không? Từ nay trở đi bọn anh
thi đấu, em nhớ đến xem nhé! Anh phát hiện ra rằng có em làm cổ động viên, xác
suất vào bóng của Triệu Diệp cực cao!”.
“Thôi đi sếp! Có lúc nào
là xác suất vào bóng của em thấp đâu?”. Triệu Diệp vội cự lại, mặt hơi đỏ lên.
“Thế cậu đỏ mặt làm gì?”.
Tô Khải cười nói.
“Tinh thần sảng khoái
thôi! Anh uống nước đi!”. Triệu Diệp liếc Tô Khải một cái rồi cầm chai nước lên
rót vào cốc Tô Khải.
Đúng lúc này có một người
đi ngang qua, không may chạm vào cánh tay Triệu Diệp, chai nước liền đổ hết vào
Lâm Gia Mạt.
“Ông đi đứng kiểu gì
vậy!”. Triệu Diệp đứng phắt dậy, đặt mạnh chai nước xuống bàn, trợn mắt nhìn
cậu kia nói.
Nhưng Triệu Diệp không
thể ngờ rằng, mấy bàn bên cạnh cũng đều đặt mạnh chai xuống và đứng hết dậy.
Cậu kia liền cười, đẩy
Triệu Diệp nói: “Định giở trò gì vậy? Thích gây sự hả?”.
Nhìn đám người đó quần áo
giống nhau, chắc chắn là học sinh của trường dạy nghề bên cạnh. Hầu hết bọn họ
đều rất gấu, Lâm Gia Mạt bắt đầu thấy sợ.
“Thôi...”. Lâm Gia Mạt
kéo Triệu Diệp, run rẫy nói.
“Đừng nói thế! Bên đó
thôi nhưng bên đây đã thôi đâu!”. Bên đó lại có một gã bước đến túm áo Triệu
Diệp nói.
“Bỏ ngay ra cho tôi!”. Tô
Khải gạt ngay tay gã kia ra.
“Thôi thôi!”. Lâm Gia Mạt
lại kéo Tô Khải nói.
“Có việc gì thì nói với
tôi, cho hai đứa này đi đi!”. Tô Khải đẩy Lâm Gia Mạt ra, đưa mắt ra hiệu cho
Triệu Diệp lên.
“Đừng nhiều lời nữa!”. Tô
Khải quay đầu quát Triệu Diệp: “Về đi!”.
Triệu Diệp sững lại một
lúc rồi kéo Lâm Gia Mạt chạy đi.
“Cậu đi giúp anh ấy đi
chứ!”. Lâm Gia Mạt sốt một giục.
“Một mình tớ giúp được
cái đếch gì! Cậu không hiểu ý Tô Khải là bảo tớ mau chạy về gọi mọi người à!”.
Triệu Diệp vừa chạy vừa nói.
Hai đứa chạy đến nửa
đường thì gặp đồng đội, mọi người vội vàng kéo đến nhà hàng Vũ Hoa, nhưng đám
người đó đã bỏ đi. Tô Khải ngồi trên ghế, mặt bị đánh sưng vù một b
“Đội trưởng, bọn nó biến
rồi à?”. Triệu Diệp nhìn bốn xung quanh, hỏi: “Anh không sao chứ?”.
“Ừ! Bọn nó thụi tôi hai
phát rồi biến, không sao”.
“M.kiếp! Để em đuổi
theo!”. Triệu Diệp xắn ống tay áo lên.
“Đứng lại! Bảo cậu đi là
vì không muốn các cậu dính vào chuyện này! Có biết quy định nếu gây gổ ở ngoài
sẽ bị đuổi khỏi đội hay không!”. Tô Khải gằn giọng: “Nhớ cho rõ đây! Không ai
được ra ngoài gây gổ! Và chuyện buổi hôm nay không ai được nói ra ngoài, ngày
mai huấn luyện viên hỏi thì cứ nói tôi bị đứa khác đá bóng vào mặt!”
“Thế phải cho qua ư?”
Triệu Diệp nắm chặt tay thành nắm đấm.
“Ừ! Lần sau cậu phải chú
ý đó, động một tí là sừng sộ với người ta, mấy ngày tới nhớ đi học về sớm, đi
đường thẳng, bọn nó là học sinh trường dạy nghề, nghe giọng có vẻ như vẫn sẽ
tìm cậu để giải quyết đấy!”.
“Vâng!”. Triệu Diệp chán
nán nỏi: “Xin lỗi sếp!”.
“Thôi dẹp đi! Hôm nay tôi
gọi hai đĩa thịt gà xào hạt điều, Triệu Diệp trả tiền!”. Tô Khải vừa cười vừa
nói, mọi người cũng cười theo.
Ngày hôm sau đi học,
Phương Hồi vào lớp thì thấy Triệu Diệp đang nói chuyện với Trần Tầm về chuyện
ngày hôm qua, Lâm Gia Mạt kéo Phương Hồi xuống bàn cuối ngồi nghe cùng. Triệu
Diệp lại kể lại một lần nữa, Phương Hồi mới nắm được đầu đuôi câu chuyện.
“Trời ạ, may mà không có
gì nghiêm trọng!”. Phương Hồi sợ quá, mặt tái nhợt, nắm chặt tay Lâm Gia Mạt
nói.
“Chứ sao nữa! Lúc đó tớ
sợ chết đi được!”. Lâm Gia Mạt lấy tay đỡ ngực, nói.
“Hôm qua có mặt tớ đấy
thì tốt, cùng các cậu chặn bọn nó! Tớ ghét nhất là bọn trường dạy nghề, bọn đấy
suốt ngày trấn lột tiền của học sinh cấp hai trường mình!”.
“Cậu đừng có gây sự với
bọn họ!”. Phương Hồi phản ứng khác bình thường, sốt sắng dặn Trần Tầm.
Nhìn vẻ lo lắng của
Phương Hồi, Trần Tầm khoái chí lắm, cậu khua tay, nói: “Yên tâm đi, không có
việc gì thì gây sự với bọn chúng làm chi!”.
“Lần sau mà gặp bọn nó,
chắc chắn tớ phải tẩn cho một trận đã đời!”. Triệu Diệp bẻ ngón tay rắc rắc,
nói.
“Thôi đi!”. Lâm Gia Mạt
trợn mắt lườm Triệu Diệp: “Cậu quên anh Tô Khải nói gì rồi à? Nếu cậu không
hung hăng thì hôm qua đã chẳng có chuyện gì xảy ra”.
“Không phải nó làm đổ
nước vào cậu đó sao?”