oại đàn bà này.”.
Lý Triệt nói: “Họ đã có con với nhau rồi, lẽ nào em
muốn lãng phí tuổi thanh xuân còn lại với thằng đó? Lấy anh đi, em rất thông
minh. Anh nói em nghe này, em kết hôn rồi sẽ rất dễ dàng làm bạn với anh ta,
anh ta sẽ không đề phòng em nữa. Hơn nữa em mắc ung thư tử cung? Nói dối kiểu
này rất vụng về, nếu mấy năm nữa, em vẫn cứ sống nhăn răng ra đấy, có phải là
chuyện nực cười không nào?”
“Em kết hôn với anh có lợi gì không?”
“Em sẽ thỏa mãn dục vọng của mình, hơn nữa, trong lúc
mây mưa, em có thể hét lên tên người trong mộng, anh sẽ không để ý tới.”
“Anh sao mà hấp dẫn hơn anh ấy được, em không thể coi
anh như anh ấy.”
“Thì em cũng kém xa Thuấn Nhân đấy thôi. Càng ngày em
càng như một fan cuồng của anh ta, suốt ngày tự cho mình với anh ta là một cặp
trời sinh.”
Một người đánh giá mình quá cao thường có hai nguyên
nhân, sự từng trải ít ỏi và ít gặp thất bại. Nhưng hai nguyên nhân này đều
không đúng với Trăn Trăn. Cô ta không thể chấp nhận được việc số mệnh cười vào
mặt mình như thế. Trăn Trăn hoàn toàn nhận thấy sự thật là tuổi tác mình không
còn nhỏ nữa, không thể sống buông thả như trước đây được.
Ngày Thuấn Nhân xuất viện, Trịnh Học Mẫn gọi Tử Chấn
lại, tay chỉnh gọng kính, xem chừng có điều khó nói, bà đặt tay lên vai Tử
Chấn, lấy hết dũng khí nói: “Cố biết không nên hỏi cháu việc này, nhưng cháu có
thể nói cho cô biết, chứng khoán khi nào tăng không?”
Tử Chấn hơi mơ hồ xen lẫn ngạc nhiên, nói: “Cháu làm
sao mà biết được, cháu có chơi chứng khoán đâu.”
Sắc mặt Trịnh Học Mẫn trở nên căng thẳng: “Trăn Trăn
nói với cô cháu đang chơi, nó còn nói cho cô biết mấy mã chứng khoán nữa đấy.”
“Lời Trăn Trăn nói cô đừng có tin.” Tử Chấn thấy Trịnh
Học Mẫn ngẩn ra, liền nói: “Cô Trịnh à, cháu không nói dối cô đâu. Hồi còn ở
New York, cháu từng chơi một lần, về nước cháu không chơi nữa. Thật sự cháu
không biết chuyện này.”
Trịnh Học Mẫn bỏ tay khỏi vai Tử Chấn, rồi đút tay vào
túi áo blouse.
Tử Chấn nói: “Hay để cháu hỏi hộ cô? Xem xem gần đây
thị trường chứng khoán như thế nào?”
Trịnh Học Mẫn lắc đầu, cười miễn cưỡng, đi về phía
phòng làm việc mà trong lòng nặng trĩu tâm tư.
Tử Chấn nói với theo: “Cô Trịnh, tuần sau cô đến công
ty gặp cháu nhé!”
Trịnh Học Mẫn không trả lời, đến cửa thoát hiểm rẽ
sang bên, rồi không thấy bóng dáng đâu nữa.
Thuấn Nhân ngồi trên xe chờ Tử Chấn, cô hôn con trai
một cái, lại hôn con gái một cái, ôm hai đứa bé vào lòng, nói trong niềm vui
sướng: “Hai bảo bối của mẹ, chúng ta về nhà nhé!”.
Tử Chấn mở cửa lên xe, quay đầu lại nhìn vợ và các
con, Thuấn Nhân rướn người ra phía trước, Tử Chấn quay lại, hai người môi chạm
môi.
Thuấn Nhân nói: “Tối anh xuống dưới tầng ngủ đi, ở
trên con khóc anh không ngủ được.”
Tử Chấn vào số lái xe ra khỏi bệnh viện: “Không sao,
để em một mình anh không yên tâm.”
Thời Hân và mẹ con Lệ Huyên đang đợi ở phòng khách xem
mặt em bé.
Thời Hân nói với Tử Chấn: “Rất giống con hồi nhỏ.” Nói
đoạn, ông đưa tay kéo tay Tử Chấn: “Theo bố vào phòng đọc nói chuyện.”
Thời Hân hỏi Tử Chấn giá thị trường của mấy viên ngọc
Myanmar, lại hỏi nhu cầu gần đây của mấy khách quen. Ông ta châm một điếu xì
gà, bắt chéo chân, ngồi dựa vào ghế lắc, điều này cho thấy ông ta lại bắt đầu
một lí luận mới.
“Từ trước tới nay con không hề hiểu bố. Dưới sự sai
khiến của cái đạo đức ngu dốt mà con đang có, thậm chí con còn không chịu thử
hiểu về người bố này. Con bị hạn chế bởi quy tắc của một người bình thường, thế
nên con chỉ có thể trở thành một người bình thường mà thôi. Con trai à, sao con
không tự kiểm điểm lại xem điều gì cứ mãi làm con không thấy vui vẻ? chẳng phải
con đã đọc rất nhiều truyện cổ tích sao? Bởi con là một con thiên nga, nhưng
lại sống trong đàn vịt xấu xí.”.
Tử Chấn nói: “Bố lại bắt đầu phủ hoa lên miệng bẫy
rồi. Nghe ra có vẻ như bố luôn luôn có lý. Lần này lại là gì nữa đây? Muốn con
đón nhận them một người phụ nữ khác phải không? Con không dễ bị lừa đâu. Con
người có khi theo đuổi một cuộc đời phẩm chất cao sang, nhưng có khi lại theo
đuổi một cuộc đời mang tính nghệ thuật, thẩm mỹ, hoặc theo đuổi một tin ngưỡng
nào đó, có khi lại chỉ theo đuổi một cuộc sống an nhàn, bình an, gia đình hạnh
phúc. Nhưng bất luận họ theo đuổi một cuộc sống thế nào, đã là một thành viên
trong xã hội, đều phải tuân thủ một vài đạo lý cơ bản. Bọ ngựa khi giao phối sã
nuốt người bạn đời của mình, đối với loài bọ ngựa mà nói thì đó là bản năng, vì
sao trong mắt người đời lại cho rằng như thế là tàn khốc? Còn chế độ một vợ một
chồng của con người, trong mắt bọn khỉ mà nói thì đó là một hành vi khiến gen
tốt bị tuyệt chủng. Bố à, bố không phải bọ ngựa, cũng không phải loài khỉ, bố
là một người đàn ông. Nói thế không biết bố có tiếp nhận hay không, nhưng con
phải nhấn mạnh một điều, không có một loài nào có thể muốn làm gì thì làm. Bố
không phải Thượng Đế, hơn nữa đến Thượng Đế cũng có cái buồn phiền của ông ta.”
“Thế hả? Vì sao trên thực tế bố đã làm rồi mà chưa cảm
thấy mình bị trừng phạt.”, Thời Hân