bác sĩ khoa Phụ sản đó.Bác sĩ cũng rảnh rỗi, có thể
gặp mặt ngay...
Sau khi nói chuyện riêng với bác sĩ phụ sản hơn một tiếng
đồng hồ, lại tìm ra bệnh án của một bệnh nhân tên “An Nhiên” trong
những tư liệu bệnh nhân của Văn Triết Lỗi, cuối cùng Cảnh Mạc Vũ cũng nắm được
rất nhiều chuyện trước kia anh không hề hay biết.
Hóa ra, hai năm trước, Ngôn Ngôn mắc bệnh viêm cơ tim nghiêm
trọng. Vì không kịp thời chữa trị, tâm trạng thất thường, bệnh tình
của cô trở nên vô cùng nghiêm trọng, đến mức tim cô có thể ngừng đập bất cứ lúc
nào. Tình trạng sức khỏe không cho phép cô mang thai, vậy mà cô giấu anh, định
sinh đứa con đó.
Để việc sinh nở thuận lợi, cô từng nằm viện một
tuần. Lúc anh đến thành phố T tìm cô, cô vừa xuất viện. Anh
còn nhớ thấy sắc mặt cô nhợt nhạt nhưng nụ cười vô cùng rạng
rỡ, không hề có dấu hiệu của bệnh tật.
Sau đó, cô mất đi đứa bé trong bụng, bệnh tình càng
nặng thêm, cô đã giấu anh tới thành phố T chữa trị.
Thời gian đó, Cảnh Mạc Vũ đến khắp các bệnh viện cũng không
tìm thấy cô là bởi Văn Triết Lỗi giúp cô dùng tên giả để làm thủ tục nhập
viện. Có thể thấy anh ta rắp tâm khoét sâu sự hiểu lầm giữa anh và Ngôn
Ngôn.
Đến mức không thể cứu vãn...
***
Lúc Cảnh Mạc Vũ rời khỏi bệnh viện, đêm đã khuya,
đèn hai bên đường sáng rực.
Một mình anh bước đi trên phố xá huyên náo, bước chân hơi
loạng choạng.
Anh không biết rõ phương hướng, cũng không nhìn thấy điểm
tận cùng của con đường. Anh chưa bao giờ muốn ôm cô như lúc này, dùng tất
cả sức lực để ôm cô, nói với cô: “Anh đã học được cách yêu một người. Anh
sẽ dùng cả cuộc đời để yêu em!”
Trên thực tế, đời người rất ngắn, không tới vạn năm, thậm
chí chưa tới trăm năm, nhưng không sao cả.
Hiện tại là đủ rồi...
Chương 33: Tái hôn
“Ngày mai chúng ta đi Washington! ”
Lúc Cảnh Mạc Vũ nói câu này, tôi vừa tỉnh
dậy, chưa kịp đánh răng, rửa mặt. Tôi mơ hồ nhìn anh. “Anh nói
gì? Ngày mai?”
“Ừ, visa của em tuần sau hết hạn rồi, nếu làm cái
khác, không biết sẽ phải đợi bao lâu.”
“Đợi thì đợi, em không vội.”
“Nhưng anh vội.” Cảnh Mạc Vũ nói.“Hơn nữa, ba
mẹ anh rất muốn gặp em.”
Nghe câu này, đầu óc tôi lập tức mường tượng cảnh cô
bé Lọ Lem được gả vào nhà giàu, bị kỳ thị, coi thường trong các
bộ phim truyền hình thần tượng. Tôi bất an hỏi Cảnh Mạc
Vũ: “Thái độ của ba mẹ anh với Cảnh gia thế nào? Họ còn
trách ba em không?”
“Em yên tâm đi, ba mẹ anh đều là người tốt”.
Qua mấy lần tiếp xúc gián tiếp, tôi có thể nhận ra
Ngô Cẩn Mân khí khái hơn người, nhưng dù sao ba tôi đã hại
gia đình họ cốt nhục phân ly nhiều năm. Tôi không thể tưởng tượng họ nhìn
nhận Cảnh gia, nhìn nhận tôi như thế nào.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy Cảnh Mạc Vũ không phải nhân vật
nam chính nhu nhược trong mấy bộ phim truyền hình thần tượng. Anh dám đưa tôi
đi Mỹ kết hôn, chắc anh đã chuẩn bị đâu vào đấy, không để tôi phải chịu uất ức.
Hơn nữa, bấy giờ tôi đã có con, mẹ dựa hơi con, đăng đường nhập thất.
Nghĩ đến đây, tôi lập tức đứng dậy thu dọn đồ rồi hỏi
Cảnh Mạc Vũ: “Anh đã đặt vé máy bay chưa?”
“Không cần đặt, ba anh cho máy bay đến đón em.”
Tôi muốn nói: “Thời buổi này xăng dầu đắt đỏ, máy bay
chở khách cũng thải ít khí carbon hơn” nhưng tôi cố kìm chế, không
lên tiếng.
***
Khi chiếc máy bay tư nhân của Ngô gia đáp
xuống Washington, một trận tuyết lớn ập đến. Qua cửa kính máy
bay, lớp tuyết dày và trắng toát càng khiến thành phố xa lạ này thêm phần lạnh
lẽo.
Cửa khoang máy bay mở ra, tôi nhìn thấy có rất nhiều
người đang đứng ở lối ra, họ đều mặc những bộ trang phục cao quý.
Đứng đầu là một người đàn ông và một người phụ nữ có khí chất phi phàm. Tôi
nheo mắt để nhìn cho rõ, người đàn ông trông có vẻ giống Ngô Cẩn Mân.
Lần đầu tiên gặp cha mẹ chồng trong tình huống
bất ngờ, còn là người đứng đầu gia tộc Ngô thị nghe danh đã lâu, tôi thấp
thỏm khoác tay Cảnh Mạc Vũ xuống máy bay, đi đến trước mặt họ, nhận ánh
mắt dò xét của mọi người.
“Ngôn Ngôn, đây là ba mẹ anh.” Lần đầu tiên trong đời, tôi
có dịp quan sát kĩ lưỡng Ngô phu nhân trong truyền thuyết. Bà đúng là
người phụ nữ giỏi giang, mang vẻ đẹp không kiêu kỳ.
“Bác trai, bác gái... Con chào hai bác!”
Họ mỉm cười gật đầu.
Quả nhiên, tình tiết “cẩu huyết” trong phim truyền
hình không xuất hiện. Thái độ của Ngô Cẩn Mân và phu nhân đối với tôi rất nhã
nhặn, khiến người đối diện không hề cảm thấy giả tạo. Đặc biệt là Ngô phu
nhân, không đợi Cảnh Mạc Vũ giới thiệu, bà đã tiến lên vài bước, nhiệt tình nắm
tay tôi, cất giọng thân thiết: “Ngôn Ngôn...”
Bàn tay được chăm sóc cẩn thận của bà mang lại cảm giác dễ
chịu như người mẹ. Tôi thích bà từ lúc đó.
“Sắc mặt con không tốt lắm, có phải trong người khó
chịu?” Bà hỏi.
Nhận ra sự quan tâm chân thành của bà, tôi cũng không giả bộ
ứng phó: “Cũng hơi hơi, nhưng xuống máy bay con đã đỡ nhiều rồi ạ!”
“Có phải máy bay nhỏ quá nên không dễ chịu?”
“Không phải đâu ạ, con thấy rất dễ chịu.” Tôi vội lắc đầu,
chỉ có hai chúng tôi ngồi trên chiếc máy bay đủ chứa mười mấy người,
quả thực là không nhỏ.
“Không phải do