ôi chỉ nghĩ đến tin nhắn cuối cùng của Cảnh Mạc Vũ.
Việc đầu tiên tôi làm sau khi nộp bài là lấy lại điện thoại,
mở tin nhắn.
Tôi mua cho em một món quà, tôi nghĩ em sẽ thích.
Mọi người nộp bài thi rồi lần lượt rời khỏi phòng, chỉ có
tôi cầm điện thoại đứng ở bục giảng cười ngây ngốc. Chỉ cần là đồ anh tặng, thứ
gì tôi cũng thích.
***
Sau khi kết thúc kỳ thi căng thẳng, chúng tôi được nhà
trường cử đến một số công ty ở thành phố T để làm quen với công việc thực tế.
Thấy tôi được cử đến Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thiết bị
Năng lượng Bác Tín, Tâm Tâm vỗ vai tôi đầy thông cảm.
Cô còn an ủi tôi: “Bác Tín cũng tốt, có thể học hỏi nhiều
điều bổ ích.”
“Vậy sao? Cậu nghe ai nói thế?”
“À, tớ nghe một sư tỷ nói.”
Sau hai ngày thực tập ở công ty, tôi mới lý giải được ánh
mắt đồng tình vô hạn của Tâm Tâm. Công ty này không chỉ có ông chủ làm việc
điên cuồng, mà còn có một giám đốc bộ phận điên cuồng làm việc bất kể ngày đêm.
Văn hóa doanh nghiệp được tổng kết bằng một câu rất hay ho, trên thực tế không
ngoài tám chữ: “Cung cúc tận tụy, đến chết mới thôi.”
Đợt thực tập vừa kết thúc, tôi đang ở bộ phận Nhân sự chờ
kết quả sát hạch, giám đốc bộ phận tiêu thụ có thân hình thấp bé hùng hổ xông
vào. Anh ta nói đang cần người nên muốn xem xét kĩ lưỡng lý lịch của chúng tôi.
Sau đó anh ta lôi tôi và hai bạn nam khác từ bộ phận Sản xuất sang bộ phận Tiêu
thụ.
Tôi thật sự muốn cho anh ta biết, tôi sinh ra đã không có
tính cúi đầu hạ giọng cầu xin người khác, tôi tuyệt đối không phải loại người
có thể làm ở bộ phận Tiêu thụ nhưng anh ta tỏ thái độ rất khiêm nhường và ôn
hòa. Anh ta giải thích với chúng tôi. Có lẽ công việc sẽ vất vả nhưng một khi
dự án thành công, công ty sẽ thưởng lương hậu hĩnh.
Vì số tiền thưởng hậu hĩnh, tôi quyết định ở lại.
Vừa bước vào phòng Tiêu thụ, một người đẹp vội vã tiến lại
gần. “Giám đốc Trần, tài liệu anh cần đã chuẩn bị xong rồi.”
“Tốt!” Giám đốc nhận tập tài liệu. “Tiểu Sầm, đây là sinh
viên thực tập mới đến công ty. Cô hãy giới thiệu để các em làm quen với môi
trường làm việc, sau đó bảo Dương Dĩnh giới thiệu dự án Cảnh Thiên với các em.”
Cảnh Thiên? Không biết là chữ “Cảnh” và chữ “Thiên” [1'> nào?
[1'> Trong tiếng Trung có rất nhiều từ đồng âm nhưng cách
viết khác nhau và có nghĩa khác nhau.
Người trợ lý đó nhìn đồng hồ, giới thiệu khái quát bộ phận
tiêu thụ trong năm phút. Sau đó, chị ta giao chúng tôi cho Dương Dĩnh đang bận
tra tài liệu. Lần đầu tiên gặp Dương Dĩnh, tôi liền có cảm giác chị ta rất
thích hợp làm nghề này.
Dương Dĩnh photo ba tập tài liệu, đưa cho chúng tôi. “Mấy
ngày trước, tổng giám đốc nghe nói có một vụ làm ăn rất lớn nên nhất định muốn
nhảy vào. Đây là tài liệu liên quan, các em mau chóng làm quen đi!”
“Vâng ạ!” Tôi mở tài liệu. Hàng chữ đầu tiên đập vào mắt
khiến tôi kinh ngạc kêu lên: “Công ty Cảnh Thiên?”
“Em đã nghe nói đến công ty này à?” Dương Dĩnh liếc tôi một
cái, hai bạn nam cũng nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò.
Tôi đâu chỉ đơn giản là nghe nói, tôi còn biết Cảnh Thiên là
do một tay ba tôi tạo dựng. Dưới sự điều khiển của Cảnh Mạc Vũ, công ty phát
triển với quy mô ngày một lớn. Tôi nhướng mày, nhìn vào cặp mắt thông minh,
lanh lợi của Dương Dĩnh, cất giọng kiên định: “Em có nghe nói, nhưng không biết
rõ lắm.”
“Được, các em hãy đọc tài liệu đi. Tình hình cụ thể, chúng
ta sẽ thảo luận ở cuộc họp. Hãy nhớ tập trung tìm hiểu cụ thể sơ yếu lý lịch
Cảnh Mạc Vũ, đây là vấn đề quan trọng nhất.”
“Vâng ạ!”
Chương 8: Gặp lại
Tôi nhanh chóng mở tập hồ sơ về Cảnh Mạc Vũ. Tôi tưởng sẽ
được đọc một bản chiến tích lừng lẫy của chồng tôi, nào ngờ lý lịch hết sức vắn
tắt:
Cảnh Mạc Vũ: Hai mươi lăm tuổi, đã kết hôn. Tính cách
thâm trầm, chững chạc, xử lý công việc bình tĩnh, không có bất cứ tật xấu nào.
Năm một tuổi, ba mẹ qua đời, được Cảnh Thiên Hạo nhận
nuôi.
Năm mười lăm tuổi, thông qua cuộc thi sát hạch nghiêm
ngặt về thành tích học tập, năng lực, tiềm lực, khả năng thiên bẩm, hoài bão
của Đại học Princeton, được nhận vào khoa Kinh tế của Đại học Princeton[1'>,
đồng thời tự học hai ngành cơ giới và hàng không.
Năm hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp bằng quản lý kinh tế và
công trình cơ giới hàng không tại Đại học Princeton, về nước lập tức tiếp quản
Cảnh Thiên. Sau một đợt cải cách thể chế mạnh mẽ, công ty Cảnh Thiên bắt đầu
phát triển theo hướng công nghệ hiện đại.
Cách đây không lâu, hội đồng quản trị của Cảnh Thiên đã
thông qua đề án mới do Cảnh Mạc Vũ khởi xướng, quyết định dốc hết khả năng của
Cảnh Thiên, thậm chí cầm cố núi đất đỏ, vay ngân hàng nguồn vốn lên đến trăm
triệu, đầu tư xây dựng một công ty kĩ thuật tiên tiến, lấy luyện kim, khai thác
năng lượng và bảo về môi trường làm phương hướng chủ đạo.
[1'> Đại học Princeton là trường đại
học tư thục tọa lạc ở Princeton, New Jersey, Mỹ. Đây là viện đại học xếp thứ tư
trong các trường và viện đại học cổ xưa nhất và là một trong tám trường và viện
đại học của Ivy League.
Tôi để ý đến thời gian dự án được thông qua, đó chính là
ngày tôi trở về t