ng Tiểu Bồ có đến tìm tôi, trên mặt tỏa ra thứ ánh sáng rực
rỡ của tình yêu, Tịch Hạ, cậu một mình mà bận rộn gì thế? Sao toàn thấy
cậu đạp xe đi ra ngoài một mình. Tôi nói: Mình đi tham quan Bắc Kinh,
còn cậu vẫn đang bận rộn yêu đương với Lê Minh Lạc phải không?
Ừ
đúng thế, Chương Tiểu Bồ nói, Lê Minh Lạc, nói thế nào nhỉ? Chính là
kiểu đàn ông xấu xa đó, chính bởi vì anh ấy xấu, nên mình mới không thể
rời xa anh ấy.
Anh ta xấu sao?
Xấu lắm. Chương Tiểu Bồ đáp: Cậu không biết anh ấy xấu xa thế nào đâu?
Khi nói câu này, thái độ của Chương Tiểu Bồ trở nên rất dịu dàng ấm áp, không biết vì sao, mặt tôi đỏ bừng lên.
Tôi không dám hỏi rút cục thì Lê Minh Lạc xấu tới mức nào, bởi vì, có xấu
xa tới đâu cũng chẳng liên quan gì tới tôi. Tôi không thích đàn ông xấu, tôi thích những người đàn ông tốt bụng, cho tôi cảm giác mát dịu, dáng
người dong dỏng, tao nhã kiên định, nói qua nói lại nửa ngày, tôi đã vẽ
ra hình hình ảnh lí tưởng về người đàn ông mình mong muốn mô phỏng theo
hình ảnh của Thẩm Gia Bạch.
Điều tôi không ngờ được là, cứ dăm ba ngày Xuân Thiên lại đến tìm tôi.
Khi tôi nghe thấy có tiếng người gọi tên tôi ở dưới lầu tôi đã giật mình
hoảng sợ, bởi vì, tên của các thành viên trong phòng tôi đa phần đều đã
từng có người gọi rồi, tôi là người duy nhất chưa được gọi, một ngoại
lệ, khi tôi thò đầu ra ngoài để nhìn xem là ai, tôi lại giật mình thêm
lần nữa.
Là anh, mặc một chiếc quần bò sạch sẽ cùng chiếc áo sơ mi màu xám, đứng dưới gốc cây gọi tên tôi.
Tịch Hạ, Tịch Hạ, Tịch Hạ…
Có chuyện gì không?
Anh cười hì hì: Anh vẫn muốn mời em đi ăn cơm.
Lão tam trong phòng kí túc xá nói, Tịch Hạ, ý nghĩa của việc mời đi ăn cơm là anh ta muốn tán tỉnh cậu đấy.
Vì sợ anh đứng dưới lầu gọi liên tục, tôi phi xuống, sau đó khó chịu nói: Anh không thấy phiền phức sao?
Không phiền.
Em không muốn đi ăn cơm với anh.
Nhưng làm người thì ai chẳng phải ăn cơm chứ, không ăn thì sẽ đói, người là
sắt, cơm là thép, em không ăn sẽ gầy đấy, như thế càng chẳng có ai thèm
theo đuổi em!
Anh thật đáng ghét!
Vì muốn cho em có một đám người hâm mộ, anh nhất định phải mời em ăn cơm.
Nhưng em không muốn đi ăn cơm cùng với anh.
Em chưa có bạn trai mà, anh đã quan sát mấy tháng rồi, lúc nào cũng thấy
em có một mình, giống hệt các cậu con trai mới lớn, tự đạp xe đi khắp
thành phố Bắc Kinh. Anh đã nghĩ, kiểu đi du lịch một mình này năm ngoái
anh cũng làm như thế, thời nay, thật không dễ dàng gì khi gặp được một
người có cùng chí hướng. Anh không có ý gì khác đâu, em đừng nghĩ anh
đang muốn tán tỉnh em, anh chỉ muốn chia sẻ một chút cảm giác đi du lịch khắp Bắc Kinh của mình, nếu có cơ hội thích hợp, chúng ta cùng đi, em
nghĩ xem, anh còn thích một mình đạp xe đi vòng quanh thế giới nữa. Hay
là, chúng ta hãy tự tạo ra một cơ hội đi?
Còn tạo ra cơ hội gì chứ, đáng ghét!
Tôi cười, sau đó đồng ý đi ăn với anh một bữa cơm, bởi vì anh đã nói một
câu rất đúng, ăn cơm có thể tăng thêm tình hữu nghị, huống hồ, người ta
đã nói rồi, chỉ muốn tìm một người bạn đồng hành, vốn không có ý định
theo đuổi tôi.
Nghĩ đi nghĩ lại, đây cũng là lần đầu tiên tôi đi
ăn cơm với một người con trai, tôi ăn mặc hết sức mộc mạc, chiếc váy khá dài, giày màu trắng hơi cũ kĩ, mặt mộc, tinh thần phấn chấn cùng anh đi ăn cơm.
Chúng tôi ăn trong một nhà hàng nhỏ cạnh trường.
Gọi bốn món ăn, tổng cộng chưa tiêu hết năm mươi tệ, quả nhiên đúng với
tiêu chuẩn anh đưa ra, tôi có chút căng thẳng, nên ăn uống hết sức dè
dặt nho nhã. Anh hạ giọng hỏi tôi: Bạn Tịch Hạ, chúng ta có thể không ăn bát đũa không?
Tôi phì cười.
Đúng thế, tôi rất ít cười,
tôi luôn cho rằng một người con gái u buồn nhìn sẽ hấp dẫn hơn, nhưng
khi gặp Xuân Thiên, anh cứ nói đùa, người con trai tài hoa xuất chúng
này từ lúc xuất hiện là lúc nào cũng như đang diễn hài kịch, vì vậy,
cuối cùng tôi đã bắt đầu thoải mái ăn ngấu nghiến từng miếng to. Anh
nói: Được, anh thấy có khả năng phát triển đấy.
Thế là, chúng tôi trở thành anh em.
Từ đó tôi gọi anh là lão Thiết, có nghĩa là người anh em vô cùng thân thiết.
Cậu được lắm, Tịch
Hạ, cậu câu kéo được chủ tịch từ khi nào thế? Anh ấy là chàng trai mà
mọi nữ sinh trong trường này đều ngưỡng mộ, một người đàn ông đầy ma
lực, cậu khá lắm.
Khi Chương Tiểu Bồ nhìn thấy tôi và Xuân Thiên
cùng nhau đi về sau bữa cơm, ngay ngày hôm sau cô ấy đã đến túm lấy tôi
và kéo vào một nhà hàng nói là muốn mời tôi ăn cơm, sau đó chất vấn tôi, muốn tôi kể cho nghe.
Kể chuyện gì? Có gì để kể đâu, tôi nói:
Anh ấy đâm phải mình, muốn mời mình ăn cơm để chuộc lỗi, mời năm lần bảy lượt, chỉ đơn giản thế thôi, được chưa?
Nhóc ơi, không đơn giản
như thế đâu. Cậu phải biết có một từ được gọi là “duyên ngầm”, cậu chính là dạng người như thế. Đấy chính là sự hấp dẫn toát ra từ bên trong,
cũng giống như mặc quần áo, mỏng tang hớ hênh nhưng chưa chắc đã gợi
cảm, nhưng cậu xem, cậu mặc một chiếc váy dài bằng vải bông cũ kĩ, để
mặt mộc, lại chính là một sự hấp dẫn khác, cộng thêm cả sự cô độc của
cậu, sự e thẹn của cậu, hễ nói