ười đẹp cũng vẫn bẩn như thường.
Đáng ghét! Tôi giơ nắm đấm lên.
Trên máy bay, Xuân Thiên khẽ hỏi tôi: Thế nào? Tiến hành thế nào rồi? Anh, còn có hi vọng không?
Tôi giả vờ ngủ, không trả lời.
Haizz, tình yêu, tình yêu rút cục là thứ gì chứ.
Xuân Thiên nói: Cũng có thể tình yêu phải trải qua cả ngàn cánh buồm, cũng
có thể tình yêu thật sự cần hàng trăm ngàn chuyến đi đi về về, nhưng,
tôi không hối hận, bởi vì, tình yêu thật sự, luôn xứng đáng với sự chờ
đợi.
Nếu Thẩm Gia Bạch là tả ngạn của tôi, là gió bão ngắm hoa
trong sương, thì Xuân Thiên chính là hữu ngạn, là sự ấm áp hiện thực,
còn tôi, luôn luôn đứng giữa, tôi không biết có thể lên bờ nào, tôi lặng lẽ cứ treo thuyền ở đó!
Đến Bắc Kinh, Xuân Thiên nói, Âu Dương
Tịch Hạ, anh chính thức thông báo với em, anh, tức Xuân Thiên, đã được
công ty cử sang Anh để bồi dưỡng, điều đó có nghĩa là, em phải đứng trên cương vị chủ nhà làm công việc tiếp đón trong suốt ba tháng anh ở đó,
em chính là văn phòng của anh ở Anh, chúng ta cùng bay đến Anh, em nhất
định phải trở thành “Tam cùng” (cùng ăn, cùng chơi, cùng ở) đấy!
Anh chàng mặt dày này, thật hết cách với anh!
Tôi quá hiểu suy nghĩ của anh! Ai biết anh đã dùng cách gì để giành được cơ hội đi học kia, dù sao anh cũng sẽ đi Anh, dù sao anh cũng sẽ đi theo
tôi.
Trời ơi! Anh sang Anh để học? Tôi trợn mắt nói, Xuân Thiên, anh đúng là một đống rắc rối!
Không, anh chỉ là một chú ong nhỏ, o o o , o o o, mặc dù thỉnh thoảng cũng sẽ
có người ghét, nhưng đa phần, anh mang lại cho em sự ngọt ngào.
Nghĩ thấy cũng đúng, từ khi đụng phải anh đến nay, những lúc không vui,
những lúc khó khăn, anh lúc nào cũng o o kêu bên tai, sau đó tất cả mọi
chuyện đều trở thành chuyện nhỏ đối với anh, haizz, anh chàng này!
Sau khi đặt chân lên nước Anh, tôi đặt một tour du lịch, chuẩn bị đưa anh
chàng này đi khắp nước Anh, có điều, hướng dẫn viên không phải là tôi,
mà là Thụy Lâm.
Khi Xuân Thiên gặp Thụy Lâm, anh nói: Em được lắm Âu Dương Tịch Hạ, còn tìm cho anh một hướng dẫn viên người nước ngoài,
có điều, anh ta làm hướng dẫn viên thì được, nếu anh ta muốn làm bạn
trai em thì sẽ trở thành kẻ thù lớn nhất của anh!
Anh chàng này, lúc nào cũng chọc cho tôi cười được.
Tuy nhiên chúng tôi cũng chơi rất vui vẻ, Thụy Lâm đưa chúng tôi đi gần như khắp nước Anh, Xuân Thiên nói: Nếu như mua hai căn hộ ở đồng quê nước
Anh để về đó dưỡng già cũng hay đấy!
Phải, tôi nói, nơi này giống như trong truyện cổ tích.
Mặc dù chơi rất vui, nhưng tôi không quên gọi điện thoại cho Thẩm Gia Bạch, hỏi tình hình của anh thế nào, anh nói: Rất tốt, đang học chữ nổi. Cuộc điện thoại của tôi khiến anh cảm thấy ấm áp, bởi vì ở thị trấn nhỏ này
rất yên tĩnh, đa phần thời gian chỉ nghe thấy tiếng nước và tiếng máy
cày.
Chớp mắt ba tháng đã trôi qua, đợt tập huấn của Xuân Thiên
kết thúc, tôi ra sân bay tiễn anh về nước, anh nói, Hồ Hán Tam ta sẽ còn quay lại!
Khi qua cửa an ninh, Xuân Thiên hét lên với tôi một câu, Âu Dương Tịch Hạ, em sẽ nhớ anh, đúng không?
Tôi gật gật đầu: Đừng tham quá, em sẽ nhớ.
Anh cũng sẽ nhớ, rất nhớ rất nhớ!
Anh giơ tay lên vẫy, trong khoảnh khắc anh quay người đi, tôi nhìn thấy mắt anh ướt.
Sự chia li như thế lúc nào cũng khiến người ta phải buồn, đa phần thời
gian, anh trêu đùa, lạc quan, toàn tâm toàn ý làm cho tôi được vui,
nhưng lúc này, bóng dáng đáng thương của anh khiến tôi vô cùng buồn bã.
Anh không đẹp trai bằng Thẩm Gia Bạch, không cao bằng Thẩm Gia Bạch, nhưng
anh có một khí chất lạc quan bẩm sinh, lúc nào cũng vui tươi, rộng
lượng, hài hước, ở cùng anh không hề có chút cảm giác áp lực nào.
Khi anh kéo vali đi về phía trước, tôi phát hiện ra vai anh không cân, đúng thế, vai trái của anh thấp hơn vai phải nửa centimet! Ít nhất là nửa
centimet!
Tôi gửi tin nhắn cho Xuân Thiên, Xuân Thiên, vai trái của anh thấp hơn vai phải nửa centimet đấy!
Anh nhắn tin trả lời tôi, Tịch Hạ, đừng có không chịu thừa nhận rằng em yêu anh nữa, bởi vì, chỉ khi yêu một người đàn ông, mới quan sát người đàn
ông đó kĩ đến thế!
Tôi suy nghĩ kĩ lại, tôi yêu Xuân Thiên sao? Hay là bởi vì anh luôn ở bên cạnh, vì vậy, tôi mới có cảm giác đó?
Khi bóng hình Thẩm Gia Bạch xuất hiện trong tâm trí tôi, tâm trí tôi nhói
lên, trái tim mềm đi vì đau đớn, từng lớp từng lớp mở ra, dường như tôi
nhìn thấy trái tim của mình.
Trái tim đó vẫn đang đập vì một
người, đập nhanh, đúng thế, cho dù Thẩm Gia Bạch có biến thành thế nào,
chỉ cần anh yêu tôi, tôi sẽ lập tức đến bên anh, tôi nghĩ, tôi vẫn còn
yêu Thẩm Gia Bạch. Một tháng sau, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của Thẩm Gia Bạch.
Là anh, Tịch Hạ!
Giọng anh vô cùng kích
động, gần như không thể kiểm soát được, tôi hỏi, Anh sao thế? Thẩm Gia
Bạch, anh làm sao thế? Là nửa đêm, anh hét lớn, Tịch Hạ, anh có thể nhìn thấy rồi, anh lại có thể nhìn thấy rồi.
Hả?
Thật không?
Tôi nhảy từ trên giường xuống, quên mất là mình mặc rất ít quần áo, bên
ngoài sương mù dày đặc, lạnh vô cùng, nhưng tôi lại sung sướng nhảy ra
khỏi giường, chạy ra trước cửa sổ, cứ như thể đế