ợc phóng to – từ nhỏ tới lớn, treo ở lối vào.
Xuân Thiên nói, căn hộ này đã có từ một năm trước rồi, có điều, thường chỉ
một mình anh ở, căn hộ này vẫn đang chờ đợi chủ nhân của nó!
Tôi còn có thể nói gì? Chỉ còn biết ném người xuống bộ sofa êm ái, sau đó lấy tay ôm mặt.
Đi đâu tìm được người tốt thế này? Đi đâu có thể tìm được?
Xuân Thiên ôm tôi từ phía sau, chúng tôi cứ lặng lẽ nghe tiếng trái tim của mình đập như thế.
Xuân Thiên nói, Tịch Hạ, nếu em hối hận, vẫn còn kịp.
Anh yêu em, anh nói, chính bởi vì yêu em, cho nên anh có thể bao dung tất
cả, anh không nhẫn tâm nhìn thấy người con gái mình yêu bị tổn thương,
nếu em hối hận, thật sự là vẫn còn kịp.
Lần này, tôi nhẹ nhàng
lắc đầu, sau đó quay người lại nói với anh: Em đã bỏ lỡ rất nhiều lần
rồi, không muốn lỡ thêm một lần nữa.
Đêm đó mặt trăng đỏ nhô lên, Xuân Thiên nói, anh đã nhặt được một bảo bối! Bởi vì, anh vốn không nghĩ tôi lại quay về từ Nhật.
Sự mất đi và có lại đó khiến anh vui sướng muốn phát điên.
Tôi hỏi anh tại sao lại ngốc như thế, anh nói với tôi rằng: Tình yêu vốn đã là một việc ngốc nghếch rồi, nếu tình yêu là một đóa sen, thì, anh
chính là tâm sen đắng ngắt kia, trước sau vẫn chỉ chờ đợi đóa sen đó nở.
Nói rồi, anh khe khẽ nâng cánh tay tôi lên: Ngốc ạ, hình xăm này, anh biết
từ lâu rồi, nếu em muốn mặc áo cộc tay thì em hãy tẩy nó đi, cho dù quá
trình ấy rất đau đớn, nếu em không muốn thì chúng ta sẽ giữ nó lại.
Tẩy, tôi nói, em phải tẩy.
Xuân Thiên đưa tôi đi tẩy.
Cũng giống như năm đó khi tôi xăm nó, quá trình tẩy nó đi cũng rất đau đớn, tôi cắn răng, không khóc.
Cánh tay của tôi đã lại sạch sẽ như cũ, những vết xăm đó không để lại sẹo.
Xuân Thiên ôm tôi nói: Em yêu, anh hi vọng trong trái tim em, hình xăm cũng không để lại sẹo, được không?
Tôi nhìn anh, rồi đưa mắt nhìn ra xa, Thẩm Gia Bạch, anh đang ở đâu? Phải mất bao lâu em mới có thể quên được anh?
Sắp rồi, em sắp thành cô dâu tháng năm.
Thẩm Gia Bạch, anh đang ở đâu? Chúng tôi bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ của mình.
Đương nhiên, Xuân Thiên cùng tôi về thành phố A, bố mẹ tôi rất thích chàng
con rể tương lai này, vẫn là mẹ, lo lắng hỏi tôi, Tịch Hạ, con và cái
cậu Thẩm Gia Bạch kia kết thúc rồi sao?
Tôi cười, nói lảng sang chuyện khác.
Anh trai tôi và Vân Cẩm kết hôn ở Anh, thời gian là liều thuốc chữa lành
vết thương tốt nhất, tất cả đã thành một làn khói bay đi, bố giao lại
công ty cho một người họ hàng quản lý, cả ngày bố ở bên cạnh nghe mẹ hát kịch, mẹ chuẩn bị sau này sẽ đến Bắc Kinh ở với tôi, nói là thay đổi
môi trường sống sẽ tốt cho sức khỏe của bố.
Đương nhiên, tôi và
Xuân Thiên cũng về nhà anh, mẹ anh vẫn quý tôi như thế, rất nhiệt tình
đón tiếp tôi, bà còn trêu con trai mình: Mẹ biết cô gái này sớm muộn gì
cũng sẽ là của con, bởi vì, con quá kiên trì, đã nhắm làm gì thì quyết
không buông tay.
Dưới ánh đèn cùng ngồi gói bánh chẻo với mẹ Xuân Thiên, bà luôn miệng khen con trai: Hiểu biết, thương người, quan trọng nhất là lương thiện! Người nào lấy nó, thì sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất!
Tôi ngượng ngùng cười, nghĩ, Xuân Thiên chính là người hợp với tôi nhất!
Ai đó đã nói, trên thế giới này người bạn yêu và người bạn lấy luôn là hai người khác nhau, người bạn yêu chỉ thích hợp để yêu, còn người mà bạn
lấy là người có thể sống với bạn đến hết đời.
Cũng có thể cuối cùng tất cả mọi buồn vui tan hợp đều sẽ rơi vào cuộc sống?
Khi tôi và Xuân Thiên đi chụp ảnh cưới, nhìn mình trong gương, cuối cùng
tôi cũng hiểu tình yêu! Tình yêu thì ra là như thế này, khi bạn đau khổ
đi tìm kiếm, nó luôn đi qua bạn, khi bạn không tìm kiếm nó nữa thì nó
lại lặng lẽ đến bên bạn! Cũng có thể có thứ tình yêu là để bỏ lỡ.
Xuân Thiên là một người đàn ông rất cẩn thận, anh đích thân đến xem tôi
trang điểm có đẹp không, sau đó quan tâm mang một li nước tới nói: Uống
nước, nhất định phải uống nước, đừng nổi nóng.
Anh chỉ cao hơi
tôi một centimet, vì vậy, khi chụp ảnh, nhiếp ảnh gia kê một chiếc ghế
con xuống dưới chân anh, anh rất đắc ý nói: Thấy chưa, anh cao hơn em!
Có phải là hoàng tử cưỡi ngựa đen trong mộng của em không? Tôi quay mặt
sang nhìn anh, đột nhiên nghĩ, nếu là Thẩm Gia Bạch cao cao đẹp trai
đứng cạnh tôi, anh nhất định sẽ rất hợp! Nghĩ như thế, trong lòng tôi
dấy lên cảm giác tội lỗi. Thượng Đế nói, trong lòng mỗi người đều có
quỷ, đúng thế, trong lòng tôi có một con quỷ, mối tình thầm lặng bao
nhiêu năm của tôi sắp kết thúc rồi, đúng thế, chính tôi kéo rèm hạ màn
cho nó.
Ngày kết hôn được ấn định vào mùng một tháng năm, bố mẹ
chuẩn bị để lên Bắc Kinh, tôi bắt đầu mua sắm vài thứ cần thiết cho hôn
lễ, đi hết trung tâm thương mại này tới trung tâm thương mại khác, ngày
nào cũng túi to túi nhỏ, mang về nhà.
Khi tôi bày những thứ đó lên giường, tôi tự hỏi mình: Mình thật sự sắp kết hôn sao?
Đột nhiên, tôi lại thấy hoang mang.
Hoang mang tới mức không hiểu vì sao nữa.
Khi ảnh cưới được mang đến, tôi lại muốn trốn chạy.
Hai người trong bức ảnh cưới treo trên tường rất ngọt ngào, tôi cười, anh
cũng cười, tay anh