Pair of Vintage Old School Fru
Nếu Như…

Nếu Như…

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326362

Bình chọn: 9.00/10/636 lượt.

ưng anh nên nhớ, tôi của ngày hôm nay không phải là tôi của ngày hôm đó.

Cũng như những thứ anh và tôi đang làm lúc này chỉ là đùa giỡn mà thôi…

Một nụ hôn nhẹ phớt lên cổ khiến Thành Nam khựng người. Và đó cũng là lúc Mỹ

Kim buông tay và rời xa khỏi anh. Cô quay lưng lại rồi cầm lấy túi xách.

- Tôi về trước đây.- Mỹ Kim nhìn Vũ Hân và Mạnh Nguyên rồi mỉm cười.- Đưa Hân

về an toàn nhé!

- Cô có cần tôi đưa về không?- Mạnh Nguyên hỏi.

- Không cần đâu. Tôi vẫn còn tỉnh lắm.

Mỹ Kim lẳng lặng rời khỏi nơi ồn ào đó. Tâm trí lúc này thực sự rất hỗn loạn,

thực sự cô không muốn ở đó thêm một phút nào nữa. Trái tim cô lúc đó đã muốn vỡ

òa trong tíc tắc. Hơi ấm và cảm giác nghẹt thở ấy khiến cô như muốn nổ tung.

- Mỹ Kim!

Thành Nam nắm lấy cánh tay Mỹ Kim và kéo cô lại. Lúc này khi đối diện với

nhau, tuyệt nhiên Mỹ Kim không hề nở nụ cười như ban nãy. Cô nhìn Thành Nam

nhưng lại không thể hiện bất cứ cảm xúc gì cả. Đôi mắt cô nhìn xuống dưới, nơi

bàn tay Thành Nam đang nắm chặt tay mình. Ánh nhìn đó khiến bàn tay của Thành

Nam nới lỏng và cuối cùng là buông tay cô ra.

- Làm như anh không quen biết tôi đi!- Mỹ Kim cắt lời Thành Nam khi anh đang

định nói gì đó.

- Nói chuyện một chút đi, anh…

- Không cần đâu.- Mỹ Kim từ chối.- Tôi không có gì để nói với anh cả, cũng

không muốn nghe bất cứ điều gì từ anh. Xin phép!

Mỹ Kim quay lưng nhưng bước được một bước cô đã dừng lại.

- Nếu hai người bọn họ có hỏi anh mong anh sẽ không nói gì cả. Cứ trả lời là

anh không quen tôi đi! Như vậy tôi sẽ rất cảm ơn anh.

Từ đầu cho tới cuối, từ lúc nhìn thấy Thành Nam cho tới bây giờ khi quay lưng

lại, Mỹ Kim đã rất cố gắng để không nhìn vào mắt người đó, hoặc không nhìn người

đó. Bởi cứ mỗi lẫn cô nhìn anh thì trái tim vốn đã bị tổn thương của cô lại nhói

lên đau tới mức không thể chịu đựng nổi. Đúng là trái đất tròn, ông trời cũng

thật thích trêu đùa con người. Với người đó, cô đã nghĩ rằng mình sẽ không bao

giờ phải nhìn thấy mặt nữa. Vậy mà hôm nay cô lại gặp anh một cách tình cờ. Cứ

ngỡ mình sẽ ổn thôi, vậy mà chỉ cần vài lời nói của anh cô đã bị đánh bại. Cô

cười chính bản thân mình, cười bản thân quá yếu đuối, quá ngu ngốc. Tới giờ tình

cảm ấy cô vẫn không thể nào quên được…

Anh nhớ em nhất khi em không còn ở bên anh nữa

Hôm nay Mỹ Kim có hẹn với hội bạn trong Sài Gòn. Đó chỉ là vài người bạn mà

cô quen hồi làm việc tại đây nhưng chỉ là xã giao. Tính cô không hợp với những

người như vậy, cô chỉ chơi và nói chuyện nhiều với cô bé Bảo Linh (cô nhóc hâm

mộ Vũ Hân). Và cuộc hẹn hôm nay cũng nhờ Bảo Linh, cô mới đồng ý gặp vì công

việc của cô dạo gần đây cũng khá bận.

- Chào mọi người!

Mỹ Kim xuất hiện cùng Bảo Linh khiến những người ngồi đó không ngỡ ngàng là

mấy. Họ cũng biết cô làm ở công ty về du lịch và khách sạn nên cũng không quá

bất ngờ về cách ăn mặc của cô. Ngồi xuống đối diện họ, Mỹ Kim chăm chú lắng nghe

và mỉm cười với những câu hỏi mang tính quan tâm ở mức độ bình thường. Những câu

chuyện đã đi vào độ nhàm chán và không có gì đáng chú ý khiến Mỹ Kim cứ chốc

chốc lại nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay.

- Hân này.- Cô gái tên Hoàng Thu hơn Mỹ Kim hai tuổi lên tiếng.- Chị nghe nói

bên Danis đang tuyển nhân sự.

Ly café được được đưa lên miệng bỗng dừng lại giữa chừng. Đôi mắt Mỹ Kim khẽ

ngước lên nhìn Hoàng Thu nhưng chỉ trong tíc tắc, cô nhếch môi cười rồi nhấp một

ngụm café nhỏ.

- Phải, hình như là bên bộ phận PR, quảng cáo.- Mỹ Kim nói, giọng điệu vẫn

rất tự nhiên.

- Đợt này chị cũng gửi hồ sơ.- Mắt Hoàng Thu sáng lên.- Em giúp chị nhé!

Nếu khi nãy nụ cười của Mỹ Kim chỉ là thoáng qua, cô không để ai nhìn thấy

thì giờ, cô đã công khai nụ cười đó. Thậm chí là cười ra đằng mũi, một kiểu cười

khinh miệt đặc trưng của Mỹ Kim . Mắt cô nhìn Hoàng Thu khinh khỉnh khiến ai

cũng cảm nhận được không khí kì lạ ở đây. Bảo Linh bối rối nhìn Mỹ Kim rồi nhìn

Hoàng Thu. Cô bé không nghĩ rằng việc Hoàng Thu nhờ mình hẹn gặp Mỹ Kim lại là

vì chuyện này chứ không phải vì bạn bè lâu ngày không gặp. Bảo Linh ái ngại nhìn

Mỹ Kim rồi chưa kịp định hình gì thì đã nghe thấy tiếng nói có phần thất vọng

của Mỹ Kim .

- Không ngờ chị hẹn tôi ra đây chỉ vì chuyện này.

- À không, chị chỉ muốn nhờ em chút thôi mà!!- Hoàng Thu thấy mình hình như

hơi lộ liễu nên sửa chữa lại.

- Không sao.- Mỹ Kim cười.- Nhưng rất tiếc tôi không thể giúp chị.

- Hả?- Hoàng Thu mở to mắt có chút ngỡ ngàng. Chắc cô ta không nghĩ Mỹ Kim

lại từ chối thẳng thừng như vậy bởi Mỹ Kim vốn là người sống rất biết điều và

chưa làm mất lòng ai bao giờ.

- Danis là một công ty không quá lớn nhưng rất nghiêm ngặt về quá trình tuyển

nhân viên. Đặc biệt là những đợt tuyển dụng nhân viên gấp như lần này. Tôi tuy

là nhân viên ở công ty nhưng tôi không có quyền hành gì thì sao có thể giúp chị

được. Hơn nữa, tôi cũng không tham gia làm bộ phận phỏng vấn đợt t

uyển dụng

này.

- Nếu muốn tiền thì cứ nói thẳng ra, sao cô lại phải dùng cái giọng đó?

Hoàng thu trở mặt, cô ta đanh mặt lại phản pháo lời buộc tội của Mỹ Kim.

- Nếu ch